Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bê Bối Chương 2:

Cài Đặt

Chương 2:

Cuối cùng, Nhậm Hoài Tây cũng mở mắt ra. Anh ta ngồi dậy, cười khẩy: “Tôi yêu ai, lêu lổng với ai thì liên quan gì tới cô?”

Hạ Thanh Thời còn chưa kịp mắng tiếp thì cô gái bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Ôi, mỏi hết cả người.” Sau đó cô ta quay sang nhìn Hạ Thanh Thời, cười: “Chị hai à, thứ nhất, tôi không phải người mẫu; thứ hai, tôi không hề lang chạ với anh ta. Cái tên thần tượng quốc dân này hóa ra là đồ bất lực, cứ bắt bà đây thổi bong bóng suốt cả tối, lại còn nhất định phải là vị chuối nữa chứ, đúng là vớ vẩn!”

Rốt cuộc chuyện quái quỷ gì đây?!

Hạ Thanh Thời ôm trán nhìn đống bong bóng vị chuối vương vãi khắp sàn, đến giận cũng thấy lười biếng.

Cô lại đá Nhậm Hoài Tây một cái: “Mười giờ sáng cậu còn phải tham gia lễ cắt băng khánh thành. Tôi cho cậu mười phút tắm rửa thay quần áo, thợ trang điểm đã ở trong xe bên dưới chờ cậu rồi.”

Ngừng một chút, cô bổ sung: “Nếu cậu không muốn đi cũng được thôi. Có điều tôi sẽ không nói giúp cậu trước mặt sếp về vụ album sắp tới không kiếm được một đồng nào của cậu đâu, cậu đừng hòng mơ phát hành album nữa.”

Thực ra Hạ Thanh Thời chỉ đang hăm dọa anh ta thôi, bởi vì cô không có đủ tầm ảnh hưởng để tác động đến quyết định của ông chủ. Nhưng ai cũng biết Nhậm Hoài Tây có hoài bão lớn lao với âm nhạc, điều này cũng đã trở thành trò cười trong giới fan hâm mộ của anh.

Nhậm Hoài Tây ra mắt lúc mười lăm tuổi. Ban đầu công ty Kinh Kỷ muốn định hướng anh ta làm diễn viên, nhưng anh ta luôn kiên quyết muốn trở thành ca sĩ, thậm chí còn muốn là “ca sĩ tự sáng tác ca khúc cho chính mình.” Công ty hết cách, vì muốn thuyết phục anh ta ký hợp đồng nên đành ngậm ngùi đồng ý cho anh ta phát hành album, nhưng với một điều kiện: nếu doanh số album không đạt yêu cầu thì sau này anh ta phải chấp nhận mọi công việc do công ty sắp xếp.

Khi đó, Nhậm Hoài Tây vô cùng tự tin, cả ngày đắm chìm trong tài năng âm nhạc của mình, cứ nghĩ album của mình bán được mười vạn bản chẳng phải chuyện khó nên vô cùng dứt khoát ký hợp đồng.

Sau đó, mọi chuyện diễn ra đúng như công ty dự đoán: album đầu tay của Nhậm Hoài Tây bán ra chưa tới ba trăm bản trong ngày đầu tiên, và ba tháng sau, tổng doanh số cũng chỉ gần hai nghìn bản.

Doanh số không đạt yêu cầu, công ty Kinh Kỷ lập tức cho Nhậm Hoài Tây đóng một dự án phim cổ trang được đầu tư kinh phí lớn. Anh ta vào vai Lý Thế Dân, và chỉ với vai diễn này, anh ta đã trở nên nổi tiếng. Tất nhiên, Nhậm Hoài Tây vẫn không từ bỏ giấc mơ âm nhạc của mình. Anh ta dành một nửa thời gian để ca hát, làm fan hâm mộ đau khổ không thôi. Họ hy vọng một ngày nào đó anh ta sẽ không còn lạc lối nữa mà từ bỏ giấc mơ âm nhạc.

Quả nhiên, lời đe dọa này tuy thô lỗ nhưng lại vô cùng hiệu quả.

Nhậm Hoài Tây ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn Hạ Thanh Thời, sau đó vò mạnh đầu, gầm lên một tiếng giận dữ rồi đứng dậy đi thẳng vào phòng tắm.

Hạ Thanh Thời dời mắt sang nhìn cô người mẫu đang bất mãn tìm quần áo khắp phòng.

Cô lấy một tấm chi phiếu từ túi xách ra, viết một con số lên đó rồi đưa cho đối phương.

Cô người mẫu đang cúi người mặc quần thì dừng lại, nhíu mày: “Cô nghĩ tôi là gái à?”

“Không không, đừng hiểu lầm.” Hạ Thanh Thời không muốn xúc phạm cô gái, “Đây là phí bịt miệng.”

“Bịt miệng cái gì cơ?” Cô người mẫu bật người, nhận lấy tấm chi phiếu: “Là không được nói tôi từng ngủ với anh ta hay không được nói tôi và anh ta ở cùng phòng mà không hề ngủ với nhau?”

“Không được nói gì cả.” Hạ Thanh Thời với lấy chiếc điện thoại màu hồng nằm bên cạnh rồi lùi lại: “Nói mật khẩu điện thoại đi.”

“Này!” Cô người mẫu giơ tay định giằng lại điện thoại: “Cô lấy điện thoại của tôi làm gì?”

Hạ Thanh Thời nhún vai: “Xem cô có chụp mấy tấm hình không nên chụp không.”

Cô người mẫu nhét tờ chi phiếu vào túi xách, qua một lúc lâu mới đầy bất lực nói: “0527.”

Hạ Thanh Thời nhập số, điện thoại được mở khóa. Cô tỉ mỉ kiểm tra hết một lượt, không phát hiện điều bất thường nào mới trả điện thoại lại cho cô người mẫu.

“Chị hai à.” Cô người mẫu quay người lại, giật lấy tấm danh thiếp đang kẹp giữa hai ngón tay: “Tôi nói rồi, tôi không phải là người mẫu.”

***

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc