Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bê Bối Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Theo quy định của công ty, buổi sáng ngày đầu tuần sẽ diễn ra cuộc họp. Tuy nhiên, gần một tháng nay, ông chủ luôn ở nước ngoài, nên để điều chỉnh thời gian phù hợp với múi giờ của anh, cuộc họp phải dời sang buổi chiều tối.

Rebecca là một trong ba trợ lý của ông chủ. Lần này cô không đi công tác cùng sếp mà ở lại trong nước để xử lý công việc. Tất nhiên, cô cũng phải tham gia cuộc họp này.

Tan ca, Rebecca xuống căn tin dành cho nhân viên mua sandwich làm bữa tối. Thời gian khá dư dả. Lúc trở lại phòng làm việc, cô kiểm tra lại nội dung cần báo cáo đã được xem xét thêm mấy lần, nhưng vấn đề khó nói ra lại là một chuyện khác.

Đến sáu giờ năm mươi phút, ban quản lý của công ty lục tục vào phòng họp. Rebecca đã chuẩn bị xong thiết bị kỹ thuật, kết nối mạng, chỉ còn chờ phía bên kia online.

Bảy giờ đúng, tín hiệu từ bên kia đại dương được truyền đến, gương mặt của Hoắc Đình Dịch hiện lên trên màn hình chiếu lớn trong phòng họp.

Đây là một cuộc họp định kỳ nên chỉ kéo dài vỏn vẹn nửa tiếng. Tuy nhiên, lúc kết thúc lại xảy ra một sự cố nhỏ: trên màn hình đột nhiên xuất hiện một cái đầu nhỏ xíu. Đó là một cậu bé kháu khỉnh, đôi mắt tròn xoe mở to tò mò nhìn vào màn hình.

Ngay sau đó, mọi người trong phòng họp nhìn thấy sếp của họ bế cậu bé đang gục trên ghế lên: “Joey, xuống ăn sáng nhé?”

Khi nhận thấy sếp có ý định kết thúc cuộc gọi, Rebecca lập tức ngắt lời: "Hoắc tổng, tôi có một vấn đề cần sự chỉ đạo của anh."

Là người phụ nữ duy nhất trong đội ngũ ba trợ lý, Rebecca thường được Hoắc Đình Dịch giao phó giải quyết các công việc mang tính cá nhân. Nghe cô trình bày, những người còn lại trong phòng họp đều hết sức ý nhị và tự giác rời đi.

Chỉ khi căn phòng họp chỉ còn mình cô, Rebecca mới ngập ngừng lên tiếng: "Hoắc tổng, chuyện này liên quan đến phu nhân của anh..."

Hoắc Đình Dịch khẽ gật đầu, ra hiệu cho cô tiếp tục.

"Vẫn là mấy tin đồn thất thiệt thôi ạ... Bài viết chưa được đăng, tôi đã liên hệ được với bên phụ trách rồi, nhưng mà..." Rebecca cảm thấy cực kỳ khó khăn để diễn đạt, "Họ đưa ra mức giá khá cao, nên tôi muốn hỏi ý kiến anh."

"Tôi đã nhắc rồi, những chuyện như thế này không cần phải hỏi ý tôi." Hoắc Đình Dịch nhẹ nhàng trấn an đứa bé đang không ngừng cựa quậy trong vòng tay, "Hãy ém tin này xuống, và những lần sau cũng vậy."

May mắn là sếp không truy hỏi nội dung tin tức, cuối cùng Rebecca cũng thở phào nhẹ nhõm. "Vâng ạ."

Ngay lập tức, hình ảnh đại diện của đối phương vụt tắt. Khoảnh khắc cuối cùng trước khi Hoắc Đình Dịch hoàn toàn biến mất khỏi màn hình, Rebecca nghe anh thủ thỉ với cậu bé trên tay mình: "Không được đâu, sáng sớm không được ăn tôm hùm, chúng ta đã đồng ý với nhau rồi mà."

(1) Lobster: tôm hùm

Rebecca đẩy ghế ra, đứng dậy vươn vai thư giãn tấm lưng mỏi nhừ, rồi bắt tay vào thu dọn thiết bị.

Bất ngờ thay, cô đột nhiên nhận được thông báo có cuộc gọi video. Chỉ một khoảnh khắc sau, gương mặt của Hoắc Đình Dịch lại xuất hiện trên màn hình.

Cậu bé lúc nãy đã không còn ở đó, chỉ thấy anh nhíu chặt mày, trầm tư vài giây rồi cất lời: "Vừa nãy cô bảo tin tức kia là tin gì nhỉ? Gửi cho tôi xem."

Mọi việc xảy ra quá chớp nhoáng, Rebecca còn chưa kịp định thần thì cuộc gọi đã bị ngắt.

Ôi trời ơi!

Lẽ nào cô phải đích thân báo với sếp rằng anh ấy bị 'mọc sừng'?

Công việc lương cao lại gần nhà thế này, cô tuyệt đối không muốn mất việc đâu hu hu hu!!!

Rebecca ngậm ngùi chấp nhận số phận, nước mắt lưng tròng, thầm khấn vái rằng sếp sau khi đọc xong sẽ không trút giận lên đầu cô. Cô bật máy tính, sau đó chuyển tiếp email chứa nội dung bài báo giật gân với tiêu đề "Nhậm Hoài Tây bất ngờ vắng mặt trong tiệc từ thiện! Nghi vấn qua đêm tại khách sạn cùng nữ quản lý xinh đẹp" đến hộp thư của Hoắc Đình Dịch.

Khi Tiểu Đại trao điện thoại, Hạ Thanh Thời liền cầm lấy, lướt ngón tay trên màn hình, xem xét loạt ảnh được gắn mác “chụp trộm”. Khí giận dâng trào nhưng lại khiến cô bật cười thành tiếng.

“Trời ạ, cái quái gì thế này? Giới paparazzi ngày nay có chịu rèn luyện nâng cao tay nghề không vậy? Chẳng có nổi một bức hình ra vào khách sạn mà dám dựng chuyện chúng tôi lén lút tư tình?”

Từ ghế phụ lái, Tiểu Đại ngoái đầu ra sau, lên tiếng với vẻ cực kỳ thành thật: “Chị Thanh Thời, chị cứ làm theo gợi ý của em đi, những lần tới, mỗi khi chị quát mắng Kenny, em sẽ ghi hình lại rồi tung lên mạng xã hội, đến lúc ấy, chắc chắn sẽ chẳng còn ai dám thêu dệt những tin đồn sai lệch về hai người nữa đâu.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc