Vào một buổi bình minh tinh mơ, Diệp Tiểu Quỳ đã trực tiếp chứng kiến một màn đánh ghen kịch tính đến nghẹt thở. Vừa mới giải quyết xong công việc cho khách và bước ra khỏi phòng, cô đã thấy một người phụ nữ đứng trước cửa phòng 1822, ngay cạnh phòng cô. Người đó đi đôi giày Jimmy Choo cao bốn phân, ăn vận cực kỳ thời thượng với quần áo đặt may riêng, tay xách chiếc túi Mulberry Bayswater – thoạt nhìn đã biết là một phụ nữ mạnh mẽ, tài giỏi.
Nhưng lúc này, cô ta đang đập cửa ầm ĩ.
Diệp Tiểu Quỳ chỉnh lại cổ áo sơ mi, hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tiến tới hỏi xem đối phương có cần giúp đỡ gì không, nhưng không ngờ người phụ nữ đó lại quay người lại trước.
Mặc dù thời gian làm việc tại khách sạn chưa lâu, Diệp Tiểu Quỳ đã gặp vô số giai nhân, song khi nhìn người phụ nữ trước mắt, cô phải thừa nhận đây là một nhan sắc hiếm có khó tìm.
Gương mặt vô cùng lộng lẫy, đường nét sắc sảo, tuy không phải con lai nhưng lại mang chút nét Tây phương.
“Ngẩn người ra đó làm gì? Cô bé, tôi đang gọi cô đấy.” Người đẹp vừa nói vừa vỗ tay nhẹ, dường như để kéo hồn Diệp Tiểu Quỳ trở về.
Diệp Tiểu Quỳ chợt bừng tỉnh, vội vàng tiến lên vài bước, nở nụ cười chuyên nghiệp: “Chào quý khách ạ, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho chị?”
Người đẹp thở hắt ra: “Gọi quản lý đến đây.”
Diệp Tiểu Quỳ đoán được ý định của đối phương nên tỏ vẻ khó xử: “Thưa chị, khách sạn chúng em luôn ưu tiên vấn đề bảo mật thông tin của khách hàng lên hàng đầu, e rằng quản lý cũng không thể tự ý mở cửa phòng giúp chị được ạ.”
Người đẹp liếc mắt, rồi day day thái dương, giọng trầm hẳn: “Tôi bảo cô đi gọi quản lý thì cứ đi đi, cứ nói là Hạ Thanh Thời tìm.”
Hạ Thanh Thời chỉ chờ đúng ba phút thì thấy quản lý khách sạn hớt hải chạy về phía mình.
“Xin lỗi cô Hạ vì đã để cô phải chờ ạ.” Vị quản lý lấy thẻ phòng từ túi áo khoác ra, đi tới quẹt thẻ. Sau khi nhẹ nhàng đẩy cửa hé mở, anh ta liền lùi lại hai bước, cung kính mời Hạ Thanh Thời bước vào.
“Cảm ơn.” Hạ Thanh Thời mỉm cười, đặt tay lên nắm cửa, “Lát nữa có lẽ tôi còn phải nhờ lối đi dành cho nhân viên của quý khách sạn một chút.”
Đợi vị quản lý đi khuất, Hạ Thanh Thời mới đẩy cửa bước vào phòng.
Cửa sổ sát đất được kéo kín rèm, căn phòng chìm trong bóng tối. Sàn phòng khách cực kỳ bừa bộn, không khí còn vương mùi rượu và thuốc lá.
Hạ Thanh Thời đã cố nén cơn tức giận suốt buổi sáng, nhưng giờ không còn người ngoài nên cô không cần phải kiềm chế nữa. Cô xông thẳng vào phòng ngủ, mạnh bạo đạp tung cửa.
Rầm! Tiếng động lớn làm đôi nam nữ đang nằm xiêu vẹo trên sàn giật nảy mình.
Phòng ngủ cũng lộn xộn không kém, khắp sàn rải rác tàn thuốc, vỏ chai rượu, và… vô số bao cao su.
Hạ Thanh Thời nhấc chân đá bay một chai rượu. Một giây sau, chai rượu đó chuẩn xác đập vào đầu gối của người đàn ông đang nằm dưới đất.
“Á á á á!” Có lẽ do còn say, Nhậm Hoài Tây ôm đầu gối cuộn tròn trên sàn rên rỉ đau đớn rất lâu.
Trên bàn vẫn còn mấy lon bia tối qua chưa uống hết. Hạ Thanh Thời không chút do dự khui một lon rồi dội thẳng lên đầu hai người đang ngổn ngang dưới đất.
“Á á á á!” Cô gái hét toáng lên, xem ra cũng đã tỉnh táo.
Hạ Thanh Thời đá thêm một cú vào người đàn ông đang nhắm chặt mắt nằm trên sàn: “Tỉnh chưa?”
Nhậm Hoài Tây vẫn nhắm mắt, thực ra anh ta đã tỉnh rồi, nhưng đang giận dỗi.
Hạ Thanh Thời tức giận, cô bật cười lạnh lùng: “Cậu có biết tối qua là sự kiện gì không? Là buổi từ thiện được tổ chức duy nhất một lần trong năm! Toàn bộ đạo diễn và nhà sản xuất có máu mặt đều góp mặt ở đó! Công ty đã xác nhận cậu tham gia rồi, cậu có biết tối qua có bao nhiêu phóng viên và fan hâm mộ đội mưa chờ cậu không?”
Cô chuyển ánh mắt sang cô gái gần như để trần nửa người nằm bên cạnh, nghiến răng nghiến lợi: “Cậu giỏi lắm, không những chơi trò mất tích mà còn lang chạ với người mẫu?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)