Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bẫy Tình Chương 11:

Cài Đặt

Chương 11:

Thẩm Chiêu Dã cười: “Chẳng phải hôm qua cô hỏi tôi bảy rưỡi sáng làm gì sao? Mau lại đây thử đi.”

Nói rồi, anh kéo ghế ra cho cô: “Cảm ơn cô đã đồng ý cho tôi ở lại, hy vọng sẽ không làm phiền cô. Mì Ý này là tôi mang từ Mỹ về, nếu cô thích, tôi có thể làm cho cô ăn mỗi ngày.”

Anh còn chu đáo đặt một cốc nước đã vặn sẵn nắp ngay bên tay cô.

Ôn Quỳ cũng không hiểu vì sao chỉ sau một đêm mà anh lại thay đổi nhanh đến vậy. Cô do dự vài giây rồi vẫn ngồi xuống, cẩn thận dùng dĩa cuộn sợi mì đầu tiên.

Thẩm Chiêu Dã ngồi đối diện cô, đôi mắt lấp lánh ý cười: “Tôi ăn rồi.”

Ôn Quỳ cúi đầu, nhắm mắt đưa dĩa mì lên miệng, chuẩn bị tinh thần cho một thảm họa… nhưng bất ngờ là, nó lại rất ngon.

Trong bữa ăn, Thẩm Chiêu Dã chủ động khơi chuyện, toàn là những chủ đề thú vị, thậm chí còn có những quan điểm rất riêng. Ôn Quỳ không khỏi có cái nhìn khác về anh, con người thật của anh khác một trời một vực so với lời kể của bà Thẩm.

Ăn xong, Thẩm Chiêu Dã còn chủ động nói rằng anh sẽ lo liệu các chi phí sinh hoạt trong nhà.

Ôn Quỳ vội xua tay từ chối, nhưng anh chỉ mỉm cười nhìn cô, không bình luận gì thêm.

Trước khi ra khỏi nhà, Ôn Quỳ để ý thấy anh hình như vẫn đang xem dở video từ lúc bốn giờ sáng. Cô liếc qua được nửa tiêu đề, trên đường đi tàu điện ngầm liền tò mò tìm kiếm thử.

Khi nhìn thấy dòng chữ tiếng Pháp trên YouTube, Ôn Quỳ ngẩn người.

Hóa ra, đó là một video dạy nấu món Trung cho người Pháp.

Chuyện này khiến Ôn Quỳ cứ thỉnh thoảng lại nghĩ đến trong suốt cả ngày làm việc. Sếp lớn vừa được bổ nhiệm, chị hướng dẫn lại được thăng chức tổ trưởng nên có cả núi việc phải xử lý, chỉ dặn cô cứ từ từ làm quen với mọi thứ.

Năm giờ chiều, Ôn Quỳ uống xong ly trà sữa chị hướng dẫn mời, lại đúng giờ tan làm.

Vừa cúp điện thoại, Ôn Quỳ quay người lại suýt nữa thì đâm sầm vào Thẩm Chiêu Dã.

“Nguyên Nguyên?” Thẩm Chiêu Dã phát âm rất chậm, nhưng một lần đã đọc đúng tên thân mật của cô. Anh cười hỏi: “Đó là tên của cô à?”

Thấy Ôn Quỳ gật đầu, Thẩm Chiêu Dã quay người xách chiếc xe đạp không biết từ đâu ra vào nhà, đôi mắt cười lấp lánh: “Nguyên Nguyên, lần tới đi làm, tôi đèo cô đi nhé?”

Ôn Quỳ nhìn anh, rồi lại nhìn chiếc xe đạp có yên sau bên cạnh chân anh.

Cô cười: “Anh có việc của anh mà, tôi tự đi làm được rồi.”

Chưa đầy một phút sau, Ôn Quỳ đã mềm lòng: “Anh cứ nhìn tôi như vậy, tôi không nỡ từ chối đâu.”

Thẩm Chiêu Dã chớp mắt: “Tôi không có việc riêng. Việc của cô chính là việc của tôi, không được sao?”

Ôn Quỳ lập tức hiểu ra ý tứ đằng sau câu nói của anh. Anh khoe đã mượn được xe đạp, nhưng lại chẳng hé nửa lời về việc vay tiền. Chắc chắn là kết quả không như ý rồi…

Cứ thế này cũng không phải là cách. Thẩm Chiêu Dã đã trốn gia đình về nước, không nhận được bất kỳ sự hỗ trợ nào, tiền bạc là vấn đề trước mắt, nhưng cứ mãi không có việc gì làm, lâu dần sẽ sinh ra cảm giác trống rỗng, lo lắng.

Phải tìm việc gì đó cho anh làm mới được.

Nhưng những công việc như chụp ảnh thuê, chạy việc vặt, hay bán hàng chợ đêm đều không phù hợp. Một là Thẩm Chiêu Dã chưa chắc đã học được ngay, hai là những công việc bán thời gian này cũng cần vốn, lại không ổn định. Lĩnh Đồ gần đây cũng không tuyển thêm thực tập sinh…

Ôn Quỳ vắt óc suy nghĩ. Tốt nhất là công việc này phải bao ăn, giải quyết luôn được vấn đề cơm nước của Thẩm Chiêu Dã.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc