Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bẫy Tình Chương 12:

Cài Đặt

Chương 12:

“Có rồi.” Mắt Ôn Quỳ sáng lên. Cô dè dặt chọc chọc vào Thẩm Chiêu Dã đang mải xem video nấu ăn, mím môi hỏi: “Anh có muốn ra ngoài làm việc không?”

Ôn Quỳ đưa ra tấm ảnh mình chụp hôm qua, một tiệm bánh bao ăn sáng dưới lầu đang tuyển người. Gần nhà, việc nhẹ, bao ăn, lương tạm ổn, lại không lo bị quỵt lương.

“Ngay dưới nhà mình thôi. Lương trả theo tháng, chỉ cần làm buổi sáng, đứng ở cửa mời khách, lau bàn quét dọn, phụ giúp linh tinh…”

Tưởng Thẩm Chiêu Dã sẽ chê, ai ngờ anh lại gật đầu ngay tắp lự, trông ngoan ngoãn vô cùng. Anh còn đứng dậy giúp cô pha mì, bóc xúc xích.

Ôn Quỳ nhìn bát mì gói bốc khói, cắn một miếng xúc xích, trong lòng thầm thở dài. Đây là lần đầu tiên cô mong cuối tuần qua nhanh để được trở lại công ty ăn cơm.

Ăn xong, cô lặng lẽ liếc nhìn Thẩm Chiêu Dã cũng đang ăn mì, không hiểu sao lại có cảm giác mình giống như một gã tra nam vừa lừa người ta về nhà, lại còn bắt người ta ăn cám nuốt rau…

Giây tiếp theo, cô vội xua đi cái ý nghĩ vô lý này, mở một video hài lên xem, vừa ăn vừa cười.

Hy vọng ngày mai Thẩm Chiêu Dã phỏng vấn thuận lợi.

Tuy nhiên, bất ngờ luôn đến vào những lúc không ai ngờ tới.

Chiều hôm sau, làm xong đống tài liệu, Ôn Quỳ nằm lăn ra sofa ngủ một giấc, định bụng dậy rồi ăn sau.

Một cuộc điện thoại đánh thức cô dậy. Giọng bà chủ tiệm bánh bao ở đầu dây bên kia hớt hải làm cô tưởng có chuyện gì lớn, liền bật dậy ngay lập tức.

Nhưng giây tiếp theo, đèn phòng khách bật sáng. Có người lặng lẽ bước đến.

Ôn Quỳ ngây người nhìn bó hồng khổng lồ giữa phòng khách.

Đây là trò gì vậy?

Nghe bà chủ ở đầu dây bên kia nói có bên truyền thông muốn hẹn phỏng vấn, ánh mắt Ôn Quỳ rơi xuống người vừa đến: “Cô đừng vội, để cháu hỏi anh ấy đã.”

Ôn Quỳ có chút ngơ ngác nhìn Thẩm Chiêu Dã đang tỏ vẻ vô tội.

Vừa rồi trong điện thoại, bà chủ nói anh làm rất tốt, nhưng cả ngày hôm nay quán đông nghẹt thở. Khách cứ chụp ảnh anh rồi đăng lên mạng, người kéo đến đông đến mức suýt xảy ra giẫm đạp, còn thu hút cả quản lý đô thị đến hỏi thăm, khiến tiệm bánh bao gần tối mịt mới đóng cửa được. Bà chủ không dám giữ Thẩm Chiêu Dã làm tiếp nữa, nhưng đã trả anh gấp đôi tiền công.

Giọng điệu của bà chủ vừa lo lắng vừa vui mừng, nhờ cô nói chuyện lại với Thẩm Chiêu Dã cho tử tế.

Thế mà cái người vừa bị cho thôi việc sau một ngày làm, lại chẳng hề hay biết gì, còn mỉm cười dúi bó hoa khổng lồ vào lòng cô: “Nguyên Nguyên, cuối tuần vui vẻ.”

Ôn Quỳ liếc nhìn bó hoa trông không hề rẻ, rồi lại ngước lên nhìn Thẩm Chiêu Dã, giọng nói có chút chậm rãi: “Tiền lương hôm nay của anh… tiêu hết rồi à?”

Thẩm Chiêu Dã ngây thơ chỉ vào bó hồng, cong mắt nói: “This is for you.”

Ôn Quỳ mở to mắt.

Tiền công gấp đôi kiếm được sau một ngày làm việc vất vả, lại dùng hết để mua hoa tặng cô.

Thế nhưng, những vết mẩn đỏ đó không hề làm hỏng vẻ đẹp của anh, ngược lại còn tăng thêm vài phần mong manh yếu đuối. Đôi mắt xanh biếc cứ nhìn thẳng vào cô, có chút đáng thương.

Ôn Quỳ động lòng trắc ẩn, đứng dậy nhường chỗ cho anh ngồi: “Để tôi đi tìm thuốc mỡ cho anh.”

Lúc đi lấy hộp thuốc, cô không khỏi thầm thở dài. Cô không biết Thẩm Chiêu Dã bị dị ứng tia UV, nếu không đã chẳng đời nào để anh đi làm ở tiệm bánh bao. Mà anh chàng này sao lại ngoan ngoãn đến thế, cũng không chịu từ chối cô một tiếng.

“Sao anh lại nghe lời đến vậy? Thẩm Chiêu Dã, anh có thể nói với tôi mà…” Ôn Quỳ giúp anh thoa thuốc, lòng mềm nhũn, động tác cũng rất nhẹ nhàng. Giây tiếp theo, tay cô bị người trước mặt nắm lấy.

Thẩm Chiêu Dã giữ lấy bàn tay đang bôi thuốc của cô, mắt cong lên: “Cô thích người nghe lời sao?”

Ôn Quỳ chớp mắt nhìn anh, cố gắng kiềm chế nhịp tim, cười rút tay về: “Bây giờ thì tôi thích người ngồi yên cho tôi bôi thuốc.”

Thẩm Chiêu Dã lập tức giơ hai tay lên đầu hàng, nhưng miệng vẫn không ngừng gọi tên cô, “Nguyên Nguyên”, “Nguyên Nguyên” gọi mãi không thôi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc