Mùi hương thanh mát ấy lại phả đến gần hơn, Ôn Quỳ bất giác nín thở. Gương mặt vốn đã đỏ ửng vì nóng giờ lại càng nóng bừng.
Cô cố vắt óc nghĩ xem trong phòng có thứ gì không nên để người khác thấy không, nhưng đầu óc lơ mơ vì buồn ngủ chẳng nghĩ ra được gì. Cô đành quay người mở cửa: “Anh vào đi.”
Nhưng cửa vừa mở, cô đã vội lao đến giường, dùng chăn che vội món đồ chơi nhỏ đặt cạnh gối. Vừa quay người lại, cô đã đâm sầm vào lồng ngực rắn chắc của anh.
Tay Ôn Quỳ vô tình chạm phải cơ bụng của anh, cô giật bắn mình rụt tay lại, lắp bắp: “Anh, anh…”
Thẩm Chiêu Dã bật cười, nghiêng đầu nhìn cô một lát rồi mới ngẩng lên nhìn chiếc điều hòa. Tận dụng chiều cao của mình, anh dễ dàng tháo tấm mặt nạ ra, dùng tay không gỡ hai tấm lọc bụi xuống.
Ôn Quỳ lững thững đi theo sau. Nhìn anh nửa quỳ trong nhà tắm giúp cô cọ rửa tấm lọc, mùi nước tẩy rửa hương cam thoang thoảng bay ra, tuy hơi hắc nhưng lại rất dễ chịu.
Anh lắp tấm lọc đã khô vào lại, bật điều hòa. Cả hai cùng đứng cảm nhận luồng khí mát một lúc, anh mới quay đầu nói: “Nhiệt độ tôi để hơi thấp, nhớ đắp chăn nhé.”
Ôn Quỳ liếc nhìn cái chăn đang che đậy thứ gì đó trên giường, giả vờ không hiểu mà gật đầu cảm ơn anh.
Thẩm Chiêu Dã đột nhiên nghiêng người về phía cô. Ôn Quỳ lập tức cứng đờ, lùi lại nửa bước. Anh cười, ánh mắt lướt qua lọn tóc xoăn trên đỉnh đầu cô. “Chúng ta kết bạn đi, có chuyện gì cứ nhắn cho tôi.”
Sau khi đóng cửa phòng, Ôn Quỳ định lướt điện thoại cho hạ hỏa, ai ngờ vừa mở máy đã thấy tin nhắn báo tiền điện thoại nợ cước, suýt nữa thì tăng xông.
Đúng là họa vô đơn chí.
Ôn Quỳ nạp vội năm mươi tệ, nhìn số dư tài khoản chỉ còn lại hai trăm tệ mà não nề thở dài. Mái tóc dài xõa xuống trước ngực, cô thấy mình lúc này chẳng khác nào một con ma xó. Mọi suy nghĩ vẩn vơ ban nãy lập tức bay sạch.
Cô là con một, từ bé đến lớn quen được chiều chuộng, tiêu bao nhiêu có bấy nhiêu nên chẳng bao giờ có khái niệm kế hoạch tài chính. Giờ đây, Ôn Quỳ đành phải nghiêm túc đối mặt với thực tại, cố gắng liệt kê tất cả các khoản chi tiêu có thể phát sinh.
Cô lết lên giường, nằm sấp xuống, uể oải mở app ngân hàng ra kiểm tra lại lịch sử chi tiêu.
Không lâu sau, một danh sách chi tiêu đã được lập ra, cô còn phải trừ hao cả những tình huống đột xuất trong công việc và cuộc sống. Gõ xong chữ cuối cùng, Ôn Quỳ không khỏi thầm mừng, may mà mình ở Bắc Kinh không có xe, nếu không các khoản bảo dưỡng, bảo hiểm, xăng cộ… mỗi tháng chắc chắn sẽ khiến cô “chảy máu”.
Sau một hồi tính toán, cô mừng thầm vì phần lớn đồ dùng mang từ ký túc xá sang vẫn còn, hai trăm tệ có lẽ thật sự đủ để cô cầm cự qua tháng này.
Nhưng Ôn Quỳ lại nghĩ, với số tiền ít ỏi này, chẳng lẽ nửa tháng còn lại đều phải cuốc bộ đi làm sao? Cùng lắm chỉ đủ tiền đi tàu điện ngầm thêm một tuần nữa… May mà căn hộ rất gần công ty, xuống lầu là đến ga tàu, đi một trạm mất mười phút là tới nơi, không cần phải dậy sớm.
Ôn Quỳ có chút tuyệt vọng, ghi lại một lời nhắc, định bụng ngày mai sẽ mượn Nguyên Dĩ Nam một chiếc xe đạp, tự nhủ tuần sau bắt đầu đạp xe đi làm vậy.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Ôn Quỳ cảm thấy mình đã nạp lại đầy năng lượng. Trời có sập thì vẫn có cách chống, lo lắng cũng chẳng ích gì.
“Cô tỉnh rồi à?” Thẩm Chiêu Dã đang tháo tạp dề, quay đầu thấy cô liền nở một nụ cười rạng rỡ. “Mau đến thử món mì Ý tôi làm đi.”
Ôn Quỳ thấy anh cất chổi vào góc gọn gàng thì hơi ngẩn người. Anh ta lại tự giác làm việc nhà như vậy sao?
Nhưng khi nhìn thấy đĩa mì Ý trông ngon mắt trên bàn, nụ cười của Ôn Quỳ chợt cứng lại. Cô ngập ngừng, cuối cùng đành ngước lên nhìn gương mặt đẹp như tạc tượng của anh, cố gắng lái sang chuyện khác: “Cảm ơn ý tốt của anh… Mà sao anh biết mấy giờ tôi đi làm vậy?”
Cô cố gắng chuyển chủ đề.
Đáng tiếc, không thành công.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

