Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bảy Cánh Hoa Máu Chương 3: Cánh Hoa Thứ Ba – Người Gác Cửa Không Mặt

Cài Đặt

Chương 3: Cánh Hoa Thứ Ba – Người Gác Cửa Không Mặt

---

Rạng sáng hôm sau, khi đội pháp y chưa kịp hoàn tất giám định hiện trường dưới cống, trụ sở Sở Cảnh sát Thiên Lăng lại một lần nữa rung chuyển bởi một cuộc gọi khẩn từ trại giam Bạch Hổ.

Một trong những phạm nhân bị giam riêng – mã số 014-B – đã chết trong đêm. Cách chết trùng khớp với những vụ án trước: mắt mở trừng, miệng dính máu, và trên bức tường giam, bằng một thứ chất lỏng màu đỏ sẫm, có vẽ lại biểu tượng cánh hoa sáu cánh lệch tâm.

Tử Huyên bước vào phòng khám nghiệm tử thi lúc 6 giờ 12 sáng. Lâm Dạ đi cùng cô, tay cầm tập hồ sơ sơ bộ.

Trên đó chỉ có hai dòng:

“Người gác cửa phải chết. Vì cửa sắp mở.”

Tử Huyên nhìn tờ giấy, lặng người.

---

7 giờ 45 phút sáng, truyền thông Thiên Lăng đồng loạt đưa tin về cái chết trong trại giam. Người dân hoang mang. Tổ chuyên án được triệu tập gấp. Trong phòng họp nội bộ, các sĩ quan cấp cao ngồi quanh bàn, từng ánh mắt đều hiện lên sự lo âu.

Phó giám đốc Hoàng – người phụ trách điều phối Sở Cảnh sát Trung tâm – nói:

"Đây là lần đầu tiên hung thủ nhắm vào nạn nhân đã bị giam giữ. Không còn an toàn ở đâu cả. Có thể hắn đang ở trong chúng ta."

Một nữ điều tra viên trẻ, Linh, lên tiếng:

"Tôi đã so khớp hồ sơ trại giam và phát hiện một điểm bất thường: 014-B từng bị chuyển trại năm 2021 do 'vấn đề an ninh nội bộ', nhưng hồ sơ không ghi chi tiết lý do. Và người ký lệnh chuyển… là một người không tồn tại trong bất kỳ hệ thống nhân sự nào của sở cảnh sát hay Bộ Nội vụ."

Lâm Dạ nghiêng người về phía cô:

"Tên gì?"

Linh liếc xuống tập hồ sơ: "Ký tên là... Vô Diện."

Cả phòng lặng đi.

---

Trưa hôm đó, tổ điều tra chia làm ba nhóm. Một nhóm đến kiểm tra lại hệ thống dữ liệu chuyển trại và giám sát nội bộ. Một nhóm phối hợp với phòng pháp y điều tra nguyên nhân tử vong chi tiết. Và nhóm của Lâm Dạ – gồm Minh, Linh, và chính anh – được lệnh rà soát các tù nhân từng tiếp xúc với 014-B.

Trong đoạn camera được phục hồi từ khu giam đặc biệt, có một phân cảnh khiến mọi người sững sờ: lúc 01:32 rạng sáng, ngay trước khi tử vong, 014-B bật dậy giữa bóng tối, ôm đầu gào thét:

“Đừng hát nữa… tao không muốn nhớ! Tao đã gác đủ rồi! Cánh cửa… không được mở… đừng…!”

Sau đó, hắn đập đầu vào tường. Nhanh và mạnh. Lặp lại. Cho đến khi ngã gục.

Tiếng hát mà hắn nhắc đến – chính là giai điệu đã xuất hiện trong cả hai vụ án trước.

---

18 giờ cùng ngày.

Một cuộc đột nhập bất ngờ xảy ra tại Trung tâm Lưu trữ Hồ sơ Cũ của thành phố. Không có phá khóa, không chuông báo động. Chỉ có một camera bị nhiễu nhẹ, và một bóng người mặc áo choàng dài thoáng qua trong khung hình.

Hồ sơ bị lấy đi: Dự án Hoa Máu – Mật danh: GATEKEEPER.

Lâm Dạ đấm mạnh vào bàn. “Gã không chỉ giết người – gã đang xóa dấu vết. Từng chút một.”

Tử Huyên im lặng. Ánh mắt cô ánh lên một nỗi đau khó giấu.

---

22 giờ đêm, một người đàn ông gọi điện đến đường dây nóng của Sở Cảnh sát. Giọng ông ta run rẩy:

"Tôi… tôi là nhân viên bảo trì hầm điện ở khu Đông. Tôi… thấy một người đứng trước cửa trạm kỹ thuật suốt ba tiếng không nhúc nhích. Tôi nghĩ đó là tượng... nhưng rồi… nó quay đầu lại. Không có mặt. KHÔNG. CÓ. MẶT."

Xe tuần tra được phái đến hiện trường.

Không có ai. Nhưng trên nền xi măng, có dấu chân trần. Máu loang dài suốt từ cửa hầm đến bức tường cuối cùng, nơi dòng chữ đỏ thẫm hiện lên:

“Người gác cửa tiếp theo… là ngươi.”

---

Nửa đêm. Thiên Lăng.

Trong một căn phòng cũ kĩ, gác mái của một bệnh viện bỏ hoang, một giọng hát ngân nga vang lên trong bóng tối. Giai điệu không rõ lời, nhưng đủ để khiến người nghe thấy sống lưng lạnh toát.

Giữa phòng là một tấm gương lớn, vỡ nát, được chắp ghép từ hàng chục mảnh.

Trên đó dán từng bức ảnh – nạn nhân 1, nạn nhân 2, 014-B, và… hình Lâm Dạ.

Bên dưới, là dòng chữ nguệch ngoạc bằng máu:

Cánh Hoa Thứ Tư: Đã chọn.

---

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc