Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bảy Cánh Hoa Máu Chương 2: Cánh Hoa Thứ Hai – Tiếng Hát Trong Nhà Ngục

Cài Đặt

Chương 2: Cánh Hoa Thứ Hai – Tiếng Hát Trong Nhà Ngục

---

Căn phòng thẩm vấn tại trụ sở Sở Cảnh sát Trung tâm Thiên Lăng không có cửa sổ. Ánh sáng từ bóng đèn huỳnh quang chiếu thẳng xuống mặt bàn kim loại lạnh ngắt. Không khí đặc quánh như thể mọi lời nói thốt ra đều bị hút vào hư vô.

Lâm Dạ ngồi ở đầu bàn, hai tay khoanh trước ngực, mắt chăm chăm vào người đàn ông bị còng tay đối diện – tên là Trịnh Quân, 34 tuổi, từng có tiền án đánh bạc và hành hung. Hắn là nhân viên bảo vệ tại khu chung cư nơi xảy ra vụ án mạng thứ nhất.

“Anh là người trực đêm hôm đó?” Lâm Dạ hỏi, giọng không cao nhưng sắc như dao.

“Phải… tôi chỉ trực, tôi đâu có… đâu có giết người!”

Hắn đổ mồ hôi, ánh mắt đảo liên tục.

Tử Huyên đứng bên ngoài, tay cầm bảng ghi chú, quan sát qua lớp kính một chiều. Cô nhận ra những dấu hiệu co cơ nhẹ quanh miệng tên này – dấu hiệu căng thẳng tột độ.

Lâm Dạ đẩy ra một xấp ảnh. Máu. Tường. Cánh hoa.

“Anh thấy ai ra vào tầng 2 trong khoảng 21 giờ đến 22 giờ 15 không?”

“Không… tôi ngủ gật mất khoảng mười lăm phút. Nhưng tôi thề, tôi không biết gì về vụ giết người đó!”

“Không biết, hay không muốn nhớ?”

Hắn im lặng. Một khoảng lặng dài trôi qua, rồi đột nhiên, hắn bật cười. Tiếng cười khàn khàn vang vọng cả phòng.

“Ông không hiểu đâu. Thằng đó… nó không phải người!”

Lâm Dạ không rời mắt: “Anh thấy mặt hắn?”

“Không. Nhưng tôi nghe thấy tiếng… tiếng hát. Như trẻ con… hát ru… trong khi máu chảy.”

---

Cùng lúc đó, ở tầng pháp y, Tử Huyên đang đối chiếu kết quả xét nghiệm hóa chất từ máu nạn nhân. Trên mẫu máu xuất hiện dấu vết của một loại hợp chất thần kinh – loại thuốc đã bị cấm trong thử nghiệm y khoa vì gây ảo giác tột độ.

"Thứ này không chỉ làm tê liệt cơ thể," cô nói với Minh, “mà còn khiến nạn nhân… nghe được âm thanh không có thật. Tiếng hát mà gã bảo vệ nghe được… có khi là từ nạn nhân."

Minh chợt rùng mình: “Tức là hung thủ muốn họ nghe giọng mình trong lúc chết?”

“Hoặc tệ hơn – muốn họ nghe chính giọng họ… bị bóp méo, phản chiếu nỗi sợ cuối cùng.”

---

Trưa hôm đó, báo chí đồng loạt đưa tin: “Thiên Lăng lại có thêm một nạn nhân bị sát hại. Cánh hoa máu thứ hai xuất hiện.” Trên mạng, hàng loạt giả thuyết được lan truyền. Người dân đổ xô đi mua khóa cửa chống trộm. Các nhà tâm lý học đưa ra phân tích về tâm lý tội phạm. Trong một talkshow truyền hình, giáo sư Khương – chuyên gia thần kinh học – nói:

“Thứ đáng sợ nhất không phải là cái chết, mà là việc bị biến thành công cụ của một ý chí khác. Thứ giết những người đó có thể không chỉ là dao, mà là sự bóp méo tinh thần cực độ.”

---

Chiều cùng ngày, Lâm Dạ và tổ chuyên án tiến hành điều tra mở rộng. Dữ liệu giám sát từ ba camera gần khu chung cư được tổng hợp lại. Một hình ảnh làm cả phòng lặng đi: 21:53, một bóng người cao gầy đi sát lề tường, dáng đi khập khiễng, đầu hơi nghiêng như đang nghe nhạc. Gã đi qua ba khu dân cư mà không bị một ai chú ý.

Gã không rời đi bằng lối chính. Gã đi thẳng xuống… cống ngầm.

Tổ cảnh sát đặc nhiệm và cứu hộ thành phố được huy động. Đến 20 giờ đêm, họ phát hiện một đoạn cống ngầm gần khu nhà cũ đã bị bịt kín từ bên trong bằng sắt hàn thủ công. Khi mở ra – một lối dẫn sâu như hầm mộ hiện ra. Tường đầy hình vẽ nguệch ngoạc, máu khô bám khắp.

Trong một hốc tường, có một phòng nhỏ – căn buồng tôn, lạnh lẽo. Trên vách treo hàng loạt bức ảnh nạn nhân: người phụ nữ đã chết, một đứa trẻ không rõ danh tính, và… một người đàn ông đang bị gạch đen che mặt. Dưới bức ảnh đó – là dòng chữ nguệch ngoạc:

CÁNH HOA THỨ BA.

---

Tử Huyên nhận được một tin nhắn nặc danh gửi đến điện thoại cá nhân.

“Cô không nhớ gì sao? Máu trên tay cô đã khô chưa?”

Không có số. Không có dấu vết. Nhưng cô biết… đây không phải là trò đùa.

Ba năm trước, cô từng thoát chết trong một cuộc thí nghiệm phi nhân tính. Dự án có tên "Hoa Máu". Những đứa trẻ bị tiêm thuốc, bị huấn luyện như công cụ. Cô là người duy nhất còn sống. Và cô nhớ… kẻ đã ra lệnh cuối cùng cũng chính là người đặt nền móng cho tổ chức đó – Hội Hoa Máu.

“Lâm Dạ…” cô thì thầm, tay siết chặt điện thoại.

---

Đêm buông xuống Thiên Lăng lần nữa. Trong một phòng giam tối ở nhà tù Bạch Hổ – trại giam an ninh tối cao của thành phố – một tù nhân bất ngờ treo cổ. Trước khi chết, hắn để lại một bản nhạc ngắn ghi bằng máu.

Ca từ bài hát – giống hệt giai điệu ru mà gã bảo vệ từng nghe.

Mà là địa ngục.

---

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc