Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
---
01 giờ 35 sáng.
Tử Huyên không ngủ. Cô ngồi một mình trước màn hình laptop, lật đi lật lại những tấm ảnh được chụp lại từ hiện trường vụ án tại hầm điện khu Đông. Dòng chữ cuối cùng – "Người gác cửa tiếp theo… là ngươi" – cứ ám ảnh cô mãi. Và gương mặt không có mặt trong lời khai của nhân chứng.
Lâm Dạ đẩy cửa bước vào, mang theo hai ly cà phê nguội lạnh từ máy bán tự động. Đôi mắt anh thâm quầng, chiếc áo khoác sờn vai còn vương mùi khói thuốc từ phiên trực trước đó.
"Còn tra hồ sơ trẻ mất tích năm 2009 à?" – anh hỏi.
Tử Huyên gật, không rời mắt khỏi màn hình. "Năm đó có vụ cháy ở Viện nuôi dưỡng Thiên Tâm. Một nơi không được cấp phép. Truyền thông lướt qua, không ai chú ý. Nhưng 014-B từng làm bảo vệ ở đó. Và tôi tìm thấy ký hiệu 'GATEKEEPER' trong danh sách tài trợ nội bộ của viện."
Lâm Dạ đặt ly cà phê xuống. "Ý em là... những đứa trẻ mất tích có liên quan đến 'Hội Hoa Máu'?"
Tử Huyên kéo chuột, mở ra hình ảnh trích từ dữ liệu cũ. Một nhóm trẻ đứng xếp hàng. Tất cả đều bị xóa tên khỏi hồ sơ.
"Không chỉ liên quan. Chúng là nền móng. Mỗi đứa trẻ là một thử nghiệm."
---
Sáng sớm, họ có mặt tại hiện trường Viện Thiên Tâm – giờ đây là một đống gạch đổ nát bị bỏ hoang gần hai mươi năm. Nhưng điều kỳ lạ là: vẫn còn dấu chân người ra vào, và một lối đi dưới tầng hầm đã bị che kín.
Minh – trợ lý của Tử Huyên – mang đến máy quét sinh học và phát hiện nhiệt độ bất thường phía dưới nền nhà.
"Có gì đó sống bên dưới. Không phải động vật. Nhưng nhiệt độ cơ thể người." – Minh nhíu mày.
Đội đặc nhiệm được điều đến. Khi cánh cửa tầng hầm bật mở, thứ mùi hôi thối xộc lên khiến ai nấy đều phải bịt mũi. Dưới ánh đèn pin, một hành lang dài hiện ra, đầy rẫy vết tích kim tiêm, bàn ghế sắt rỉ, và... cũi sắt.
Trong một góc sâu, họ tìm thấy một phòng có tường dán kín bằng giấy vẽ trẻ em – vẽ người không mặt, cánh hoa đỏ, và dòng chữ: "Bác sĩ bảo đừng nói ra. Nếu không, sẽ bị biến mất."
Lâm Dạ bước tới, lật một tấm ván gỗ trên sàn. Một bộ hài cốt trẻ em nằm co ro bên dưới. Tay ôm con gấu bông.
Không tên. Không giấy tờ.
Chỉ có mã số khắc trên xương: H.M-014.
---
Buổi trưa, truyền thông chưa biết gì. Nhưng trong nội bộ cảnh sát, một cuộc họp khẩn đã được triệu tập. Giám đốc Sở – ông Bùi – chính thức xác nhận: vụ án hiện tại có liên quan đến một tổ chức phi nhân đạo từng hoạt động ngầm dưới danh nghĩa viện từ thiện.
Và tệ hơn nữa: có thể một số người trong hệ thống chính quyền đã đồng lõa.
Tử Huyên được lệnh không tiết lộ thông tin, nhưng cô biết – càng che giấu, càng nguy hiểm. Những đứa trẻ đó đã bị quên lãng. Và có thể… không phải tất cả đều đã chết.
---
Chiều tối.
Một tin nhắn nặc danh được gửi đến điện thoại của Lâm Dạ. Không số, không dấu vết.
Chỉ là một đoạn clip dài 13 giây. Cảnh quay mờ mịt, nhưng có tiếng hát quen thuộc vang lên – giai điệu giống hệt như trong ba vụ trước.
Camera lia đến một căn phòng. Trên tường, máu vẽ hình một cánh hoa thứ tư. Dưới nền đất, một cánh tay gầy guộc chìa ra – trên cổ tay có hình xăm: GATEKEEPER.
Đoạn clip kết thúc bằng tiếng cười. Không phải tiếng người lớn.
Mà là tiếng cười của trẻ con.
---
Đêm đó, Lâm Dạ đi đến bệnh viện tâm thần cũ của khu Tây – nơi từng tiếp nhận những bệnh nhân nhỏ tuổi sau vụ cháy Viện Thiên Tâm.
Trong hồ sơ, có một bệnh nhi nữ duy nhất còn sống sót – tên giả: A.L.
Anh bước vào phòng bệnh số 304. Cô bé nay đã trưởng thành – khoảng 25 tuổi – nhưng vẫn giữ trí não như đứa trẻ 6 tuổi.
Khi nhìn thấy anh, cô mỉm cười, ngân nga:
"Một… hai… ba… bốn… bông hoa đỏ… Bác sĩ bảo là giấc mơ… Nhưng em nhớ rõ... có người không có mặt… đứng ngoài cửa phòng… hát cho bọn em ngủ. Nhưng không ai tỉnh dậy nữa."
Lâm Dạ ngồi xuống, giọng khẽ:
"Còn em thì sao? Vì sao em tỉnh lại?"
Cô gái ngước lên, ánh mắt ngây thơ nhưng đẫm nước.
"Vì… em không hát theo."
---
00:00.
Trong trụ sở cảnh sát, hệ thống camera đột ngột bị vô hiệu hóa 17 giây.
Khi kết nối lại, ở giữa phòng lưu trữ, có một tấm ảnh in trắng đen được đặt ngay ngắn trên bàn:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


