Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bảy Cánh Hoa Máu Chương 1: Cánh Hoa Thứ Nhất – Máu Trên Tường Trắng

Cài Đặt

Chương 1: Cánh Hoa Thứ Nhất – Máu Trên Tường Trắng

---

Trời Thiên Lăng đổ mưa từ chập tối. Những hạt mưa như hàng ngàn cây kim xuyên qua mặt đường bê tông lạnh ngắt, hòa lẫn với ánh đèn neon lập lòe từ các tòa nhà cũ kỹ. Trong một con hẻm nhỏ gần bến tàu, ánh sáng mờ của chiếc đèn đường chập chờn không đủ để xua đi bóng tối đang nuốt dần mọi thứ.

Tiếng còi xe cứu thương vang vọng, xé tan không gian im lặng. Một chiếc xe tuần tra đậu sát lề đường, hai sĩ quan trẻ đang căng dây phong tỏa. Băng keo vàng loang loáng dưới ánh đèn chớp nháy của xe cảnh sát, như một vết cắt dài đang khâu lại một vết thương chưa bao giờ lành trên cơ thể thành phố.

Thi thể được phát hiện lúc 22:14. Một người đàn ông trẻ, nhân viên giao hàng đêm, gõ cửa căn hộ số 204 để giao đơn hàng. Không ai trả lời. Mùi tanh nồng của máu len qua khe cửa khiến anh sợ hãi báo cảnh sát.

Phòng điều tra hiện trường đang có mặt. Máy ảnh chớp liên tục. Nhân viên pháp y mặc đồ bảo hộ trắng bệch di chuyển lặng lẽ như những bóng ma. Trong gian phòng nhỏ chưa đến 20m2, thi thể một phụ nữ khoảng ngoài ba mươi nằm gục trên sàn, máu nhuộm kín bức tường phía sau – bức tường sơn trắng ngả màu theo năm tháng, giờ đây như tấm toan bị bôi vẽ bằng gam màu của cái chết.

Giữa đống máu đặc quánh, một hình ảnh gây ám ảnh: cánh hoa đỏ thẫm, được vẽ bằng máu, như thể ai đó đã cố tình ký tên.

---

Lâm Dạ đến hiện trường vào lúc 22:45, đội mũ lưỡi trai thấp che gần nửa gương mặt. Gió mưa táp vào chiếc áo khoác dài màu xám sẫm anh đang mặc, trông như thể anh vừa bước ra từ một giấc mơ ẩm ướt và nặng nề của thành phố này. Một cảnh sát trẻ định ngăn lại, nhưng chỉ cần một cái liếc mắt và chiếc thẻ chuyên án, người đó lập tức tránh đường.

Anh bước vào phòng, ánh mắt đảo qua mọi chi tiết mà không bỏ sót gì: cửa không bị cạy, không có dấu hiệu giằng co mạnh, nạn nhân tử vong do vết cắt sâu từ cổ trái xuống xương quai xanh – vết cắt chính xác, lạnh lùng.

"Gã này biết mình đang làm gì," Lâm Dạ khẽ nói.

Một giọng nói nữ vang lên sau lưng anh, bình thản nhưng rõ ràng:

"Không chỉ biết – mà còn có thói quen. Tôi đếm được ít nhất ba vết đâm phụ, giống như để chắc chắn rằng tim đã ngừng đập."

Tử Huyên – bác sĩ pháp y của đội. Cô bước tới, tháo khẩu trang, ánh mắt không hề run sợ trước cảnh tượng rùng rợn trước mắt. Tóc cô cột gọn sau gáy, tay cầm sổ ghi chú, bước chân nhẹ như không chạm sàn.

"Cái này... giống như nghi lễ," cô tiếp tục. "Hắn giết vì lý do gì đó vượt ra khỏi sát hại thông thường. Một thứ... lệch chuẩn."

Lâm Dạ cúi xuống, vạch một phần máu trên tường.

"Cánh hoa. Không phải hình trái tim, không phải chữ ký. Mà là cánh hoa."

---

Lúc 23:30, toàn bộ khu nhà được sơ tán. Đội điều tra bắt đầu làm việc theo nhóm. Cảnh sát viên tên Hoàng – người từng theo dõi vụ nhà kho – kéo Lâm Dạ sang một bên.

"Tôi tìm được đoạn clip từ camera hành lang tầng này. Mười phút trước khi thi thể được phát hiện, có một người đàn ông mặc áo mưa dài, đội mũ rộng, bước vào. Nhưng không ai thấy hắn rời đi."

"Chuyển đoạn đó cho đội kỹ thuật. So hình dáng với những vụ trước."

Hoàng gật đầu, mắt ánh lên chút hoang mang:

"Thứ này... không giống những vụ sát nhân vì tiền hay tình. Nó có cấu trúc. Một mô hình nào đó."

"Đúng. Giống một bản nhạc. Mỗi vụ là một nốt. Hắn đang chơi bản giao hưởng máu của riêng mình."

---

Sáng hôm sau, bản tin sáng mở đầu bằng hình ảnh cánh hoa máu. Người dân Thiên Lăng bàng hoàng. Trên mạng xã hội, hashtag #HoaMau đứng top 1 trong vòng ba giờ.

Chính quyền thành phố tổ chức họp khẩn. Thiếu tướng Đỗ Văn Nhân ra lệnh lập tổ chuyên án đặc biệt. Người dân được khuyến cáo không ra đường sau 9 giờ tối nếu không thật sự cần thiết.

Tại phòng khám nghiệm tử thi, Tử Huyên cùng hai trợ lý – Minh và Linh – bắt đầu giải phẫu nạn nhân. Thi thể có dấu hiệu bị tiêm một loại thuốc làm giảm vận động trước khi bị sát hại.

"Có khả năng hung thủ muốn nạn nhân tỉnh khi chết. Muốn họ chứng kiến..." Minh thì thào.

"Không chỉ muốn chứng kiến – mà còn muốn họ nhớ. Dù chỉ trong khoảnh khắc cuối."

Tử Huyên chạm nhẹ vào vết khâu cổ nạn nhân, ánh mắt cô dừng lại ở vết bầm nhỏ trên xương sườn. Một dòng số nhỏ được khắc lên da, rất mờ:

Số 1.

---

Buổi trưa hôm đó, trong một quán cà phê gần sở cảnh sát, Lâm Dạ ngồi một mình. Trên bàn là hồ sơ vụ án và một cánh hoa thật – được ép trong túi ni lông.

Anh nhớ lại 3 năm trước, một vụ án không ai nhắc đến. Một đứa trẻ bị mất tích trong trại trẻ mồ côi. Trên giường nó ngủ – một cánh hoa đỏ. Không xác, không dấu vết.

Giờ đây, cánh hoa thứ nhất đã nở. Và đó chỉ là khúc dạo đầu.

---

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc