Từ đằng xa, Tô Trăn Trăn đã nhìn thấy một bóng người đang đứng đó. Kẻ nọ mặc bộ y phục thái giám màu xanh trơn dành cho tầng lớp thấp kém nhất. Khuôn mặt hắn trắng bệch, vẻ mặt lạnh tanh, cứ đứng trơ ra đó mà chằm chằm nhìn xuống cái giếng nước trong sân.
Nơi này vốn là sương phòng của điện Phụng Thiên, nằm ở hai bên hông chính điện. Dãy nhà có kiến trúc mái dốc tuyệt đẹp, lợp ngói xanh rì. Tuy chiều sâu của căn nhà hơi nông, nhưng bên trong cũng chia được thành hai, ba gian, so với khu nhà hạ nhân tồi tàn thì tốt hơn gấp trăm vạn lần. Có điều, chỉ có cung nữ, thái giám bậc trung hoặc thị vệ mới đủ tư cách dọn vào đây ở.
Với thân phận của mình, Tô Trăn Trăn cũng chỉ có nước đứng nhìn mà thèm thuồng ngưỡng mộ. Thế nhưng, nàng tới đây làm việc đã ngót nghét một tháng trời, lại chẳng hề thấy có ai sinh sống bên trong.
Đây đã là lần thứ hai Tô Trăn Trăn bắt gặp tiểu thái giám này.
Lần đầu tiên cũng vào đúng khung giờ tan làm muộn màng thế này do trời mưa cản trở, từ đằng xa nàng đã thấp thoáng thấy có người đứng ở đây. Ban đầu, nàng còn cẩn thận đi nép sát vào tường để tránh mặt. Nhưng khi đến gần, nhìn rõ bộ y phục trên người hắn, nàng mới thở phào, buông lỏng cảnh giác đôi chút. Hóa ra chỉ là một tiểu thái giám có địa vị còn thấp kém hơn cả nàng.
Lúc ấy, nàng mở to hai mắt tò mò nhìn hắn.
Chốn này không hề thắp đèn, nguồn sáng duy nhất chỉ là chút ánh trăng mờ ảo, bàng bạc. Dưới ánh trăng, Tô Trăn Trăn nhìn rõ khuôn mặt nhợt nhạt cùng đôi môi đỏ thẫm của tiểu thái giám nọ. Hắn mang dáng dấp của một thiếu niên, dung mạo lại sinh ra cực kỳ tuấn mỹ. Nhan sắc này nếu đặt ở thời hiện đại, kiểu gì cũng được xưng tụng là đỉnh cao nhan sắc của giới mỹ nam. Chỉ tiếc là, sâu trong ánh mắt đen kịt của hắn lại đè nén một cỗ tử khí âm u, khiến người đối diện bất giác cảm thấy vô cùng rợn ngợp và khó chịu.
Bộ y phục thái giám trên người hắn có vẻ như đã được giặt đi giặt lại rất nhiều lần, ngay cả ống tay áo cũng rách bươm một lỗ. Hắn cứ đứng lặng thinh ở đó, chằm chằm nhìn xuống cái giếng nước trong sân.
Ngay phía trên giếng nước là một cây hồng. Vào thời điểm đó, cây hồng đã rụng sạch quả, chỉ trơ trọi lại những cành nhánh khẳng khiu. Vốn tính không thích lo chuyện bao đồng, Tô Trăn Trăn chỉ liếc nhìn một cái rồi cắm cúi đi thẳng.
Vài ngày trôi qua, không ngờ hôm nay nàng lại đụng mặt tiểu thái giám này.
Cây hồng kia vẫn trơ trọi lá, toát lên một vẻ tiêu điều, tàn úa. Tô Trăn Trăn lại đưa mắt đánh giá tiểu thái giám nọ.
Hắn gầy quá. Làn da trắng bệch toát lên vẻ ốm yếu, mang theo một loại cảm giác chán đời đầy bệnh hoạn. Nếu tiến lại gần thêm chút nữa, thậm chí còn có thể nhìn rõ cả những đường gân xanh mờ ảo chạy dưới lớp da mỏng manh kia. Có lẽ vì đã bị tịnh thân, nên dung mạo của tiểu thái giám mang vài phần nữ tính, thậm chí có thể dùng từ diễm lệ để hình dung. Thế nhưng, biểu cảm trên mặt hắn lại chẳng hề thân thiện chút nào.
Hốc mắt hắn sâu, xương mày cao, ánh mắt trống rỗng nhưng lại lạnh lẽo, âm u. Dù hắn đang hơi cúi đầu, nhưng vẫn không giấu nổi đường nét góc cạnh của chiếc cằm gầy guộc. Gió lạnh rít gào lùa vào trong ống tay áo hắn, thổi phồng lên thành một cục to tướng.
Chỉ nhìn thôi cũng đã thấy lạnh thấu xương.
Tô Trăn Trăn rụt tay vào trong ống tay áo như một bà lão, cả người nàng co rúm lại. Nàng không muốn xen vào chuyện bao đồng, bởi vì ngay cả bản thân mình nàng còn không nuôi nổi. "Không phải chuyện của mình, không phải chuyện của mình, không phải chuyện của mình," Tô Trăn Trăn thầm nhủ ba lần, sau đó nàng thu lại ánh mắt và cúi đầu rời đi.
-
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)