Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạo Quân Cố Chấp Bị Tiểu Hoàng Hậu Chinh Phục Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

Gió lạnh rít gào bên tai, Ôn Hạ cảm thấy sức lực trong người đang dần cạn kiệt. Đôi chân nàng run rẩy đến mức không còn đứng vững, đôi tay tê dại cố bám víu vào lan can nhưng nơi lầu cao lộng gió này chẳng có lấy một góc khuất để nương náu. Bạch Khấu và Hương Sa đứng sau lưng cũng đã lạnh đến tím tái mặt mày, không ngừng run rẩy.

Hứa ma ma cắn răng định thần: "Lão nô sẽ đi thêm chuyến nữa, nương nương hãy cố gắng chịu đựng thêm một chút."

Ôn Hạ định can ngăn nhưng vừa mở miệng đã hít phải luồng gió buốt, khiến nàng ho sặc sụa, chỉ kịp đưa tay che miệng để ngăn những cơn run rẩy dồn dập.

...

Hứa ma ma chạy về cung lấy ấn tín của Thái hậu, bất chấp gió tuyết gào thét để tìm đến Thanh Yến điện. Vừa bước chân vào cửa, hơi ấm từ than hồng tỏa ra khiến thế giới băng giá bên ngoài như bị ngăn cách hoàn toàn.

"Nàng ta thì biết sám hối cái gì?"

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía trên, bình thản nhưng chứa đựng sự tàn nhẫn không kém gì gió tuyết ngoài kia. Hứa ma ma không dám cãi lại, chỉ biết dập đầu cầu xin: "Xin Hoàng thượng khai ân!"

Cạch một tiếng. Một cuộn thẻ tre bị ném thẳng lên bàn. Trong không gian tĩnh lặng, tiếng cười khẩy của hắn vang lên đầy vẻ thờ ơ: "Hoàng hậu thật nhàn rỗi, trẫm chỉ bảo nàng ngắm tuyết thôi mà các ngươi đã cuống cuồng lên thế này. Nhìn xem trẫm bận rộn đến mức nào."

Hứa ma ma khẽ ngước mắt lên rồi vội vã cúi đầu. Bận rộn sao? Trên bàn rồng kia chỉ có lèo tèo vài quyển tấu chương. Vị đế vương trẻ tuổi đang lười nhác tựa lưng vào long ỷ, hai chân gác tùy tiện lên ngự án, dưới chân là lò than sưởi ấm rực hồng. Hắn phóng túng mở một cuộn tấu chương dài che khuất gương mặt, rồi chẳng buồn đọc, cứ thế ném bừa vào không trung.

Khi thẻ tre rơi xuống, gương mặt hắn lộ ra, đẹp đẽ nhưng lãnh khốc tựa như vùng đất tuyết tháng mười hai. Mới ngoài đôi mươi nhưng khí chất của hắn đã mang theo sự cứng rắn, bất cần được tôi luyện từ bóng tối sâu thẳm. Ánh mắt hắn lướt qua ma ma, chứa đựng tia cười giễu cợt.

Dưới bậc ngọc, mười hai thái giám và mấy vị học sĩ đang quỳ thành hàng dài. Đây đều là những kẻ nịnh hót bậc nhất do chính tay hắn chọn ra. Lúc này, ai nấy đều ôm khư khư tấu chương trong lòng để ủ ấm. Kỳ Diên nhíu mày nhận lấy một quyển rồi lại ném đi ngay lập tức: "Chưa đủ ấm."

Thì ra vì bị đám lão thần ép phê duyệt tấu chương, hắn liền giở chứng chê thẻ tre mùa đông quá lạnh, bắt cấp dưới phải dùng hơi ấm cơ thể để ủ nóng mới chịu xem qua.

Hứa ma ma nén nỗi xót xa trong lòng, dâng ấn tín của Thái hậu lên: "Đây là ấn tín Thái hậu giao phó, thấy ấn như thấy người. Xin Hoàng thượng niệm tình nương nương thể nhược mà cho phép nàng hồi cung."

Kỳ Diên lại cười khẩy. Hắn sở hữu ngũ quan anh tuấn thừa hưởng từ tiên đế và phong thái của Thái hậu, nhưng đôi mắt đào hoa kia lại lạnh lùng đến đáng sợ, dường như ẩn chứa một sự hỗn loạn chực chờ bùng nổ. Hắn chẳng buồn liếc nhìn ấn tín, chỉ lười biếng giơ tay. Một tiểu thái giám vội vàng dâng lên quyển tấu chương vừa ủ ấm.

Hắn nhíu mày, lộ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Kẻ nào mà hôi hám thế này?"

Tiểu thái giám sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, lắp bắp giải thích. Kỳ Diên chán ghét ném quyển tấu chương xuống đất. Cuộn thẻ tre lăn dài đến tận chân Hứa ma ma, để lộ những dòng mực đen ghi lại tình cảnh dân chúng đang lầm than vì thiên tai, những lời khẩn cầu thiết tha của một vị quan địa phương mong tìm được một lối thoát cho dân nghèo giữa cơn đại nạn.

Không gian trong Thanh Yến điện lặng ngắt như tờ, không khí đặc quánh sự áp bách.

Dưới cái nhìn thiếu kiên nhẫn của Kỳ Diên, thị vệ lập tức tiến lên giữ chặt lấy Hứa ma ma. Bất chấp sự phản kháng và những lời can ngăn của bà, chúng thô bạo lôi bà ra khỏi đại điện.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc