Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạo Quân Cố Chấp Bị Tiểu Hoàng Hậu Chinh Phục Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Quỳ ngoài cửa điện, Hứa ma ma không còn cách nào khác đành lớn tiếng kêu la, lôi cả uy danh của Thái hậu ra để dọa dẫm. Nhưng bà thừa hiểu, với kẻ điên rồ này, sự đe dọa chỉ là vô nghĩa. Bà đành đổi giọng, hy vọng chút tình xưa nghĩa cũ có thể lay động lòng hắn:

"Hoàng thượng! Người quên rồi sao? Năm đó khi nương nương nhập cung mới lên năm, chính người đã từng hết lòng che chở nàng. Người vì bảo vệ nàng mà làm biết bao chuyện chấn động, chẳng lẽ người không nhớ chút nào sao?"

Hứa ma ma không cam lòng, cứ thế quỳ rạp trước cửa điện suốt hai canh giờ ròng rã. Gió lạnh như muốn xẻ thịt lột da, nhưng bà chỉ lo cho Ôn Hạ. Tiểu Hoàng hậu mà bà nhìn lớn lên vốn ngoan ngoãn, tâm tư lanh lợi lại sống rất tình cảm. Mỗi lần nàng nhiễm phong hàn, hạ nhân các bà đều xót xa như đứt từng đoạn ruột. Vậy mà giờ đây, lệnh ân xá vẫn bặt vô âm tín.

Bà đành chống đôi đầu gối đã tê dại, lê từng bước nặng nề quay lại Quan Vũ Lâu.

Tại Quan Vũ Lâu, Ôn Hạ đã không còn cảm nhận được cái lạnh là gì nữa. Nàng chỉ thấy đôi mắt mình đau nhức như bị lửa thiêu, bị giằng xé giữa luồng gió tuyết buốt giá và ánh mặt trời chói chang đến tàn nhẫn.

Cảnh vật trước mắt nhòa đi, chỉ còn một màn trắng xóa chiếm trọn tầm nhìn. Nước mắt nóng hổi cứ thế tuôn rơi trên đôi gò má đỏ bừng vì rét. Nhìn thấy bóng dáng Hứa ma ma đang run rẩy leo lên lầu, chút phòng bị cuối cùng của nàng tan biến.

"A ma..."

Giọng nàng nghẹn ngào, mềm yếu. Bao nhiêu uất ức của vị mẫu nghi thiên hạ giờ chỉ còn là tiếng nấc của một thiếu nữ bị tổn thương sâu sắc.

"A ma, con... con không chịu nổi nữa."

Dứt lời, đôi chân nàng khuỵu xuống, cả người đổ sụp trên mặt tuyết lạnh.

Ôn Hạ được cung nữ khỏe mạnh cõng về tẩm cung. Dù đã ngâm mình trong bồn nước nóng nghi ngút khói, nàng vẫn run rẩy không ngừng. Đôi mắt nàng đau rát đến mức không thể mở ra, nước mắt cứ thế trào ra không dứt.

Từ thái y vội vã chạy đến bắt mạch, khẩn khoản bảo nàng mở mắt để kiểm tra.

"Ta... ta không mở được." Giọng nàng run lên bần bật, sự hoảng sợ bao trùm lấy tâm trí. "Mắt ta đau quá, Từ thái y... hình như ta không nhìn thấy gì nữa rồi."

Khi cố gắng gượng mở mắt, thế giới trước mặt nàng chỉ là một màu xám xịt u ám. Nàng bị chứng mù tuyết. Nhẹ thì vài ngày, nặng thì cả tháng mới mong hồi phục, mà nếu không chăm sóc kỹ, hậu quả thật khó lường.

Trái tim Ôn Hạ lạnh lẽo như đóng băng. Nàng thu mình trên chiếc giường êm ái, ôm khư khư chiếc lò sưởi nhưng chẳng thấy chút ấm áp nào. Tại sao hắn lại tuyệt tình đến thế? Bao năm qua nàng đã luôn tìm cách tránh xa hắn, vậy mà hắn vẫn không buông tha.

Trong cơn đau đớn và bóng tối mịt mù, nàng dần chìm vào giấc ngủ mê mệt. Nàng mơ thấy Kỳ Diên. Đó là Kỳ Diên của năm mười hai tuổi, thiếu niên từng nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng khi nàng vừa tròn năm tuổi nhập cung. Ngày ấy, hắn đã từng hứa sẽ hái cả trăng sao cho nàng...

Năm đó, Ôn Hạ vừa tròn năm tuổi.

Nàng nhập cung theo một tờ thánh chỉ. Phụ thân thu xếp binh mã, đích thân hộ tống con gái từ Bắc Địa xa xôi về kinh kỳ, nhưng ông chỉ đưa nàng đến trạm dịch ngoại thành rồi dừng bước.

Đêm tháng Sáu, đom đóm lập lòe giữa không gian tĩnh mịch của trạm dịch, hương hoa cỏ nồng nàn quyện vào gió đêm. Phụ thân bế nàng trên tay, nhìn người phụ nữ quý phái đang được đám đông vây quanh tiến lại gần, khẽ bảo nàng: "Mau bái kiến Hoàng hậu nương nương."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc