Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạo Quân Cố Chấp Bị Tiểu Hoàng Hậu Chinh Phục Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Khẩu dụ nghe qua tưởng như một lời phân phó bình thường, nhưng chỉ mình Ôn Hạ mới thấu được hàm ý trừng phạt ẩn sau đó. Nàng thừa hiểu tính khí của Kỳ Diên, hắn luôn có những cách hành hạ người khác theo những kiểu quái đản nhất.

“Thần thiếp tuân chỉ. Chẳng hay Hoàng thượng muốn sau khi thưởng tuyết, thiếp phải viết một bài phú dài nghìn chữ để tạ ơn chăng?”

Thị vệ không đáp lời, cũng chẳng rời đi, chỉ lặng lẽ đứng sang một bên giám sát như một pho tượng đá.

Ký ức về mùa mẫu đơn năm ấy ùa về, nàng chỉ vô tình đi ngang qua con đường nhỏ vào giờ hắn xuất cung, vậy mà đã bị phạt chép sáu nghìn chữ thơ vịnh hoa. Đêm đó nàng viết đến rụng rời tay chân, nhưng khi Bạch Khấu dâng lên, hắn chỉ liếc qua rồi vứt bỏ vì một giọt mực vô ý rơi trên thẻ tre.

Hắn không đơn thuần là chán ghét nàng, mà là hận. Ngay đêm tân hôn, hắn đã gằn giọng đuổi nàng: "Thấy trẫm ở đâu thì cút xa ra đó."

Đứng tựa lan can, gió tuyết tạt thẳng vào mặt, cái lạnh thấu xương len lỏi qua cổ áo rồi thấm vào da thịt, Ôn Hạ bắt đầu hiểu ý đồ của Kỳ Diên lần này. Quan Vũ Lâu vốn là nơi minh chứng cho sự đồng lòng của đế hậu, nhưng ngay cả ngày đại hôn, hắn cũng không đưa nàng đến đây để thừa nhận danh phận. Việc nàng tự ý lên lầu hôm nay, trong mắt hắn, chính là sự vượt quyền không thể dung thứ.

Bạch Khấu và Hương Sa lo lắng nhìn nhau, một người vội vã chạy xuống lầu báo cho Hứa ma ma. Khi ma ma hớt hải chạy đến, Ôn Hạ đã đứng chôn chân giữa trời tuyết gần nửa canh giờ. Dù lò sưởi trong tay vẫn còn hơi ấm, nhưng đôi gò má và bàn chân nàng đã tê dại như giẫm lên băng mỏng.

Vừa thấy bóng dáng người thân thuộc, bức tường kiêu hãnh của vị Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ bỗng chốc sụp đổ. Nàng nhìn vú nuôi, giọng run rẩy đầy uất ức:

"A ma, mắt ta bị gió thổi đau quá..."

Hứa ma ma xót xa, vội vàng đổi cho nàng một chiếc lò sưởi mới nóng hổi: "Nương nương đừng lo, lão nô sẽ đi cầu kiến Hoàng thượng!"

Ôn Hạ không ngăn cản. Bà là người đã nhìn Kỳ Diên lớn lên, trong mắt hắn, vị ma ma này có lẽ còn có chút trọng lượng hơn cả vị Hoàng hậu hữu danh vô thực như nàng. Nhưng chưa đầy nửa canh giờ sau, bà đã trở về với đôi mắt đỏ hoe, gương mặt lộ rõ vẻ buồn bã.

"Nương nương, đều tại lão nô vô dụng..."

Chiếc vòng phỉ thúy vốn là vật nàng nâng niu nhất, giờ đây cũng chẳng còn chút hơi ấm, chạm vào da thịt lạnh lẽo như một xiềng xích bằng sắt nguội. Bộ y phục đỏ rực rỡ kia vốn chỉ để làm đẹp cho bức họa, hoàn toàn không đủ sức che chắn trước cái rét căm căm.

Lúc này, chút tâm trạng thưởng tuyết cuối cùng của Ôn Hạ cũng tan biến sạch sành sanh. Ánh mắt tên thị vệ như găm chặt vào lưng nàng, thỉnh thoảng lại buông lời nhắc nhở rằng Hoàng thượng đang bận rộn việc nước, lệnh cho nàng phải thay hắn ngắm tuyết cho trọn vẹn.

Việc nước bận rộn sao?

Nàng thầm cười khổ trong lòng. Có lẽ hắn đang ghi hận chuyện sáng nay các đại thần mượn ý chỉ của Thái hậu để ép hắn siêng năng chính sự, nên giờ đây mới trút giận lên đầu nàng. Hắn vốn dĩ đã chẳng ưa gì tình cảm gắn bó như mẹ con giữa nàng và Thái hậu, lại càng chán ghét phụ thân nàng. Những năm qua, sự vô lý và lạnh nhạt ấy nàng đã phải nếm trải quá nhiều.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc