Không khí dưới tầng hầm nặng nề đến mức khó tả.
Tống Thiên Hạ phải vật lộn mãi mới khiêng được chiếc thùng đựng đầy đồ linh tinh đến đúng chỗ quy định.
Cô lắc lắc cánh tay mỏi nhừ, trong lòng lại thầm chê thân thể của chủ cũ thêm cả trăm lần nữa.
Tay chân bé tí thế này, đừng nói bắt trộm, chỉ cần tên trộm chạy nhanh một chút, gió nó hất lên thôi cũng đủ thổi cô ngã.
Cô đang định tìm một góc khuất để tiếp tục đứng cho hết giờ thì lối vào tầng hầm bỗng trở nên náo động.
Cố Đình Sâm sải bước đi vào. Phía sau anh, phó đội trưởng Triệu Minh vừa cầm sổ vừa ghi chép lia lịa.
Dường như cả tầng hầm cũng lạnh đi mấy phần vì sự xuất hiện của người đàn ông này.
Mọi người đều vô thức dừng tay, ngay cả tiếng thở cũng nhẹ hẳn.
“Tổ kỹ thuật, đừng chỉ xem camera của tối qua!” Giọng Cố Đình Sâm dứt khoát, gọn gàng, không hề vòng vo.
“Lấy toàn bộ camera của một tháng qua ra đây, xem từng khung hình một.”
“Tôi muốn biết trong một tháng này, đã có ai từng đứng lại hay nhìn ngó trước mắt camera, dù chỉ là cúi xuống buộc dây giày.”
Đội trưởng tổ kỹ thuật lập tức đứng thẳng người, lớn tiếng đáp.
“Rõ! Đội Cố, chúng tôi làm ngay!”
Ánh mắt Cố Đình Sâm chuyển sang phía khác.
“Tổ khám nghiệm, đừng chỉ chăm chăm vào cánh cửa với ổ khóa mật mã.”
“Khe cửa, lưới lọc của ống thông gió, thậm chí cả lớp bụi ở góc tường, tất cả đều phải lấy mẫu lại. Tôi không tin mấy chục triệu tiền mặt lại có thể mọc cánh bay khỏi phòng kín.”
Các cảnh sát của tổ khám nghiệm lập tức cầm thiết bị quay lại làm việc.
Ngay sau đó, anh quay sang Triệu Minh đứng phía sau.
“Báo cho chi nhánh cục cảnh sát, giữ lại toàn bộ nhân viên ngân hàng để lấy lời khai, kể cả lao công và bảo vệ.”
“Kiểm tra giao dịch ngân hàng sáu tháng gần đây, lịch sử liên lạc, xem có từng tiếp xúc với người nước ngoài nào khả nghi hay không.”
“Trước khi hết giờ làm hôm nay, tôi muốn thấy báo cáo xác minh thân phận của tất cả mọi người.”
Triệu Minh gật mạnh đầu, ôm sổ quay người chạy ra ngoài.
Tống Thiên Hạ đứng sau một cây cột chịu lực cách đó không xa, nghe hàng loạt mệnh lệnh được đưa ra, không khỏi nhướng mày.
Đầu óc rõ ràng, đánh trúng trọng điểm, làm việc lại cực kỳ quyết đoán.
Người tên Cố Đình Sâm này đúng là có bản lĩnh thật.
So với đám cảnh sát hình sự quốc tế trước kia từng đuổi theo cô khắp nơi, chỉ biết hò hét om sòm, người này rõ ràng khó đối phó hơn nhiều.
Nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến cô.
Giờ cô chỉ là một thực tập chỉ mong ngày ngày ăn no rồi tan ca.
Cứ điều tra đi, điều tra xong thì cô còn kịp xuống nhà ăn giành suất thịt kho.
Đúng lúc ấy, tiếng giày cao gót gõ cồm cộp vang lên, phá tan bầu không khí căng thẳng.
Lâm Uyển cầm mấy bản tài liệu vừa mới photocopy, tươi cười bước tới.
Cô ta còn cố ý chỉnh lại cổ áo đồng phục, ra sức để mình trông nhanh nhẹn và chuyên nghiệp nhất.
“Đội Cố, đây là bản tóm tắt lời khai của các nhân chứng tại hiện trường mà tôi vừa tổng hợp, mời anh xem qua.”
Giọng Lâm Uyển dịu dàng hơn lúc nói chuyện với Tống Thiên Hạ phải đến mấy phần.
Cố Đình Sâm thậm chí còn không liếc lấy một cái vào tập tài liệu trên tay cô ta.
Ánh mắt anh vẫn hướng về khu vực kho tiền phía trước.
“Có lời khai nào thật sự có giá trị không?”
Nụ cười trên mặt Lâm Uyển khựng lại, cô ta vội đáp.
“Hiện vẫn chưa có ai trực tiếp nhìn thấy nghi phạm, nhưng người dân bên ngoài có cung cấp một vài động tĩnh đáng ngờ.”
Cố Đình Sâm quay đầu, lạnh nhạt nhìn cô ta.
“Nếu chưa có giá trị thì để đó trước. Bây giờ việc quan trọng nhất là bên trong kho tiền.”
Lâm Uyển bị chặn họng, trong lòng khó chịu nhưng không dám để lộ.
Khóe mắt cô ta vừa hay liếc thấy Tống Thiên Hạ đang nấp sau cây cột để lười biếng.
Một ý nghĩ độc địa lập tức nảy lên trong đầu.
Cô ta muốn thể hiện tinh thần trách nhiệm trước mặt đội trưởng Cố, mà cách tốt nhất chính là giẫm lên cái đứa đội sổ vô dụng này.
“Đội Cố, thật ra phần lấy lời khai bên ngoài lúc nãy là do Tống Thiên Hạ phụ trách.”
Lâm Uyển cố ý nói lớn, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Đột nhiên bị gọi tên, Tống Thiên Hạ thầm chửi một câu trong bụng.
Con nhỏ Lâm Uyển này là chó dại hay sao? Gặp ai cũng phải cắn vài cái mới chịu.
Cô chỉ muốn yên ổn làm người vô hình thôi, sao lại khó đến thế?
Theo ánh mắt của Lâm Uyển, Cố Đình Sâm nhìn về phía cô gái mặc bộ đồng phục cảnh sát rộng hơn một cỡ đang đứng sau cây cột chịu lực.
Tống Thiên Hạ cúi đầu, hai tay nắm chặt vạt áo, làm ra vẻ nhút nhát, như một người vừa phạm lỗi.
Đôi vai còn rất phối hợp mà khẽ run lên hai cái.
Cô diễn tròn vai một thực tập vô dụng, bị bắt nạt nhưng không dám chống trả.
Cố Đình Sâm nhìn cô hai giây, cảm giác kỳ lạ lúc ở cầu thang lại hiện lên.
Cô gái này nhìn thì rụt rè thật, nhưng tư thế đứng và trạng thái cơ bắp hoàn toàn không giống một người đang căng thẳng tột độ.
Quá thả lỏng, thả lỏng đến mức như chỉ đến tham quan.
Nhưng bây giờ không phải lúc để bận tâm đến một thực tập sinh.
Cố Đình Sâm thu hồi ánh mắt, hoàn toàn không để ý đến lời xúi giục của Lâm Uyển.
“Làm tốt việc của mình đi. Thiếu người thì tự vào làm thay.”
Nói xong, anh đi thẳng về phía cánh cửa kho tiền.
Lâm Uyển đứng chết trân tại chỗ, mặt lúc xanh lúc trắng, ngượng đến mức chỉ muốn đào cái hố mà chui xuống.
Cô ta trừng mắt nhìn Tống Thiên Hạ một cái thật dữ rồi giẫm giày cao gót bỏ đi.
Thấy cơn nguy đã qua, Tống Thiên Hạ khẽ thở phào.
Cô ngẩng đầu nhìn xuyên qua đám người đang bận rộn, ánh mắt lại dừng trên cánh cửa kho tiền khổng lồ.
Lúc nãy đứng xa nên cô chưa nhìn rõ.
Giờ khoảng cách đã gần, đôi mắt từng được ví như máy quét sống của cô ở kiếp trước lập tức bắt được vô số chi tiết mà người thường không thể nhận ra.
Cánh cửa này được quảng cáo là loại cửa chống nổ, chống trộm cao cấp nhất trên thị trường.
Bề mặt kim loại màu xám đậm phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Quanh khung cửa gắn dày đặc cảm biến hồng ngoại và đầu dò nhận dạng sinh trắc học.
Thoạt nhìn kiên cố như thành đồng vách sắt, không có lấy một kẽ hở.
Nhưng trong mắt Tống Thiên Hạ, thứ này quen thuộc đến mức khiến cô chỉ muốn bật cười.
Chẳng phải đây là hệ thống an ninh "Pandora II" từng bị chợ đen ở Tây Lý Nhĩ loại bỏ từ ba năm trước sao?
Ngày đó, cái cửa rách này còn được quảng cáo là chịu được cả tên lửa. Kết quả, chỉ với một chương trình nhỏ do cô viết, chưa đầy ba mươi giây đã làm tê liệt toàn bộ hệ thống điều khiển trung tâm.
Đến mức cổ phiếu của công ty sản xuất loại cửa này rớt thê thảm suốt ba ngày liền.
Không ngờ đống sắt vụn ấy lại được Ngân hàng Trung tâm Tp Giang xem như báu vật. Vẫn còn dùng kiểu kết cấu khép kín đã bị giới hacker phá nát từ lâu.
Tống Thiên Hạ khẽ cong môi, ánh mắt đầy vẻ châm chọc.
Loại cửa này, chỉ cần biết cửa hậu trong cơ chế của nó thì khỏi cần nhập mật mã, nhắm mắt cũng mở được.
Xem ra ba mươi triệu bị mất đúng là chẳng oan chút nào.
Cô dựa vào cây cột chịu lực, chán đến phát ngấy nhìn mấy chuyên gia cứ xoay quanh cánh cửa.
Trong đầu lại bắt đầu nghĩ đến thực đơn nhà ăn buổi trưa.
Hôm nay là thứ Năm, theo lệ thì sẽ có sườn xào chua ngọt. Không biết xuống muộn còn giành được miếng ngon nào không.
Đúng lúc cô đang nghĩ tận đâu đâu thì cuộc bàn tán của mấy chuyên gia bên kia càng lúc càng trở nên vô lý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



