Màn đêm bao trùm khu ổ chuột ở lục địa Cyril, con hẻm ẩm thấp bốc lên mùi mốc meo khó chịu.
Trong căn phòng trọ cũ nát, ba màn hình máy tính cấu hình đỉnh cao đang tỏa ánh sáng xanh nhạt.
Trên màn hình, từng dòng mã màu xanh cuồn cuộn trôi xuống như thác nước.
Tống Thiên Hạ ngồi xếp bằng trên ghế chơi game, tay trái gõ lách cách lên bàn phím cơ.
Tiếng phím va vào nhau giòn tan vang lên đặc biệt rõ trong căn phòng yên tĩnh.
Tay phải cô đang cầm một xiên tre, trên đó là một viên bò viên vẫn còn nhỏ từng giọt dầu ớt đỏ au.
"Đám ngu bên mạng đen tưởng dựng cái tường lửa hợp kim titan gì đó là chặn được bà đây sao?"
Tống Thiên Hạ cắn một miếng bò viên, vừa nhai vừa lẩm bẩm.
Cô là hacker huyền thoại đứng đầu bảng truy nã của thế giới ngầm quốc tế, mật danh "Thiên Diện".
Cả giới chính lẫn giới ngầm đều hận cô đến nghiến răng, vậy mà chẳng ai điều tra nổi cô là nam hay nữ.
Phi vụ hôm nay là đột nhập máy chủ của một ngân hàng ngầm, chuyển sạch toàn bộ số tiền bẩn bên trong đi.
Thanh tiến độ đã nhảy đến chín mươi tám phần trăm.
Tống Thiên Hạ đặt xiên tre xuống, cầm chiếc bát nhựa bên cạnh có in dòng chữ "Bùa thoát ế".
Nước dùng cay đỏ au sóng sánh trong bát.
Cô húp một miếng miến bản to, rồi gắp cả nắm nấm kim châm nhét vào miệng.
Vị cay kích thích đầu lưỡi khiến cô sảng khoái thở phào một hơi.
Đúng lúc ấy, thanh tiến độ trên màn hình bỗng ngưng lại.
Tiếng báo động chói tai vang lên, các khung cảnh báo màu đỏ phủ kín cả màn hình.
"Hệ thống truy ngược à? Cũng thú vị đấy."
Tống Thiên Hạ cười, đặt bát xuống, hai tay hóa thành tàn ảnh trên bàn phím.
Đầu ngón tay cô lướt như bay trên từng phím bấm, từng dòng mã phản công nhanh chóng được nhập vào.
Ngay lúc cô chuẩn bị nhấn Enter để tung đòn cuối cùng thì chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Lúc nãy ăn bún cay, một hạt tiêu Tứ Xuyên lẫn trong nấm kim châm bị cô hít thẳng vào cổ họng.
"Khụ..."
Tống Thiên Hạ ho dữ dội, cổ họng đau buốt.
Hạt tiêu kia trớ trêu mắc ngay giữa khí quản.
Vừa tê, vừa cay, vừa đau, ba cảm giác cùng lúc xộc thẳng lên đầu.
Cô ôm cổ, mặt đỏ bừng, ho đến mức không thở nổi.
Không được, phải uống nước!
Cô xoay người, vội đưa tay với lấy chai nước khoáng trên mép bàn.
Nước mắt làm mờ tầm nhìn, tay cô trượt một cái, hất luôn chai nước xuống đất.
Chai nước lăn lộc cộc rồi chui tọt xuống gầm giường.
Tống Thiên Hạ trợn tròn mắt, cố hít thở nhưng hạt tiêu vẫn mắc cứng ở đó.
Phổi cô như bốc cháy vì thiếu ôxy, đầu óc bắt đầu quay cuồng.
Đúng lúc ấy, thanh tiến độ nhảy lên một trăm phần trăm.
Bốn chữ "Nhiệm vụ hoàn thành" hiện lên trên màn hình, nhưng Tống Thiên Hạ chẳng còn hơi sức để vui mừng nữa.
Cô trượt khỏi ghế chơi game, ngã xuống nền nhà phủ đầy bụi.
Hai tay cô cào loạn lên cổ, hai chân quẫy đạp trong đau đớn.
Cảm giác ngạt thở khiến cô ngay cả tiếng kêu cứu cũng không thể phát ra.
Trong đầu cô chớp nhoáng hiện lên cả cuộc đời huy hoàng của mình.
Năm tuổi biết lập trình, mười tuổi đã đột nhập kho dữ liệu thử nghiệm của hệ thống phòng thủ quốc tế.
Mười tám tuổi trở thành "Thiên Diện" mà cả thế giới ngầm ai cũng biết tiếng.
Cô từng thoát khỏi vô số cuộc truy sát, cũng nhiều lần thoát chết dưới tay những sát thủ hàng đầu.
Cô từng nghĩ mình có thể chết giữa mưa bom bão đạn, cũng từng nghĩ sẽ hóa thành tro trong một vụ nổ nào đó.
Nhưng nằm mơ cô cũng không nghĩ tới, cuối cùng mình lại bị sặc chết bởi một hạt tiêu Tứ Xuyên!
Lại còn đúng lúc đang ăn bát bún cay ven đường giá mười lăm tệ!
Chuyện này mà truyền ra thế giới ngầm thì mặt mũi "Thiên Diện" biết giấu vào đâu?
Đám kẻ thù từng bị cô xoay như chong chóng chắc phải cười đến mức người ngồi xe lăn cũng bật dậy mất.
"Tôi... có thể chết... nhưng không thể chết... mất mặt thế này..."
Đó là ý nghĩ cuối cùng trong đầu Tống Thiên Hạ. Sau đó, ý thức của cô chìm vào bóng tối vô tận.
Không biết đã qua bao lâu, bên tai cô dần vang lên những âm thanh chói tai.
"Người không có nhiệm vụ lùi hết ra sau! Bảo vệ hiện trường!"
"Đội hai đâu rồi? Mau kéo dây phong tỏa, đừng để đám phóng viên chen vào!"
"Bộ phận khám nghiệm đến chưa? Nhanh lên!"
Tiếng người ồn ào, tiếng còi cảnh sát chói tai cùng tiếng rè rè từ bộ đàm hòa lẫn vào nhau.
Ồn đến mức đầu Tống Thiên Hạ ong cả lên.
Không phải cô chết rồi sao? Hay bây giờ dưới âm phủ cũng hiện đại thế này rồi, còn trang bị cả bộ đàm?
Tống Thiên Hạ cố mở mắt, ánh nắng chói chang khiến cô vừa mở đã phải nhắm lại ngay.
Đợi thích nghi với ánh sáng, cô mới từ từ mở mắt lần nữa, nhìn xung quanh.
Đập vào mắt cô là một tòa nhà cao sừng sững.
Tống Thiên Hạ ngây người.
Chuyện gì thế này? Đây đâu phải âm phủ, rõ ràng là hiện trường một vụ án! Hay là cô chưa chết, được người ta cứu rồi?
Theo bản năng, cô cúi xuống nhìn người mình.
Chỉ một cái nhìn, cả người cô như bị sét đánh, đứng chết lặng.
Trên người cô là bộ đồng phục xanh đậm phẳng phiu, trên vai còn gắn phù hiệu màu bạc.
Đây là... đồng phục cảnh sát?
Một tội phạm bị truy nã số một thế giới như cô, vậy mà lại mặc đồng phục cảnh sát?
Tống Thiên Hạ dụi mắt rồi cúi đầu nhìn lại.
Không nhìn nhầm, trước ngực còn có số hiệu cảnh sát, bên hông thậm chí còn đeo cả máy ghi hình khi làm nhiệm vụ.
Cô đưa tay sờ lên mặt mình, gương mặt này rất xa lạ, làn da mịn màng hơn thân thể cũ rất nhiều.
Lòng bàn tay cũng không còn những vết chai do gõ bàn phím quanh năm.
Đây không phải cơ thể của cô!
Mượn xác hoàn hồn? Xuyên không?
Chuyện vô lý chỉ có trong tiểu thuyết vậy mà thật sự xảy ra với cô!
Đã xuyên thì thôi, lại còn xuyên thành... một cảnh sát!
Khác nào bắt chuột đi làm đội trưởng bảo vệ cho cả đàn mèo.
Đúng là chuyện nực cười nhất trên đời!
Tống Thiên Hạ đứng đờ người tại chỗ, đầu óc như treo máy.
Đúng lúc ấy, một giọng phụ nữ chói tai đầy mất kiên nhẫn nổ vang bên tai cô.
"Tống Thiên Hạ! Cô đứng đực ra đó làm cột điện à?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



