Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạn trai cũ miệng cứng tâm mềm (Mạt thế) Chương 8:

Cài Đặt

Chương 8:

Nhưng cô luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Vậy còn bộ quân phục anh đắp lên người cô lúc trước, giải thích thế nào?

Và chiếc vòng cổ không gian đang đeo trên cổ cô lại nói sao đây?

Những suy nghĩ cô có khi đang sấy tóc còn chưa kịp thử nghiệm, đã tan thành mây khói.

Đang nửa tỉnh nửa mê, đột nhiên Ôn Nhược chợt nhớ ra vậy tại sao lúc thấy cô quấn khăn tắm bước ra, sắc mặt của Lục Trì lại khó coi đến thế?

Lời của Lạc Vũ lại đúng lúc hiện lên:

“Anh Lục là người ưu tú và… cực kỳ kiên trinh…”

Ồ, vậy là đúng rồi.

Anh vốn mang thiết lập chung thủy lạnh lùng. Trước kia anh cũng không thích cô ăn mặc quá hở…

Ôn Nhược vốn đã ngủ nông lại còn khó quen giường lạ. Lần đầu rời khỏi nơi an toàn, đêm qua cô ngủ chẳng ngon chút nào. Vừa có ánh nắng chiếu vào, cô đã tỉnh.

Mơ màng đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, nước lạnh tạt lên làm cô tỉnh táo hơn.

Nhìn thấy dấu đỏ trên xương quai xanh, cô đoán chắc là do thời tiết nóng dần lên, tối qua bị… muỗi cắn.

Rõ ràng đã xịt nước chống muỗi rồi mà vẫn bị đốt.

Ôn Nhược xoa chỗ đó, đúng là hơi ngứa.

Đáng ghét thật.

Cô thay đồ xong, lần này kiểm tra kỹ lưỡng, chọn hẳn một bộ kín đáo che kín toàn thân, rồi mở cửa bước ra.

Đúng lúc đó Lục Trì cũng từ nhà vệ sinh khác đi ra.

Ôn Nhược hỏi:

“Hôm nay chúng ta đi tìm thiết bị ở đâu?”

Lục Trì liếc cô một cái, cầm hành lý rồi đi thẳng:

“Hôm nay trước tiên đi vòng quanh phía tây thành phố, thu gom thêm vật tư bỏ vào không gian của cô.”

Bị muỗi làm mất ngủ, dù đã rửa mặt bằng nước lạnh, Ôn Nhược vẫn ngái ngộ. Cô ngáp một cái, tự nhiên than phiền:

“Không biết muỗi ở đâu ra, làm tôi mất ngủ cả đêm.”

Hơn nữa, cổ họng cô cũng hơi khó chịu, chẳng lẽ do thiếu nước mà bị nóng trong rồi sao?

Lục Trì theo phản xạ nhìn xuống xương quai xanh của cô một mảng đỏ rõ rệt, giống như… bị người ta hôn lên mà để lại dấu vết.

“Có lẽ là do cô quá thơm.”

Từ lúc đón cô, trong xe cứ vương mùi hương ngọt ngào, xua mãi không tan.

Ôn Nhược liếc anh một cái đầy khó hiểu.

Lẽ nào tối hôm qua Lục Trì vào phòng cô?

Rồi còn làm gì đó với cô?

Ôn Nhược lập tức thấy không vui. Đã vậy thì cần gì tỏ vẻ nghiêm túc?

Nếu anh công khai mà làm, cô còn vui nữa là khác.

Cô đã nghĩ thông rồi giờ là mạt thế, phải biết hưởng thụ kịp thời. Cứ mãi bị trói bởi quá khứ, chẳng phải quá ngốc sao?

Nhưng cô cũng không nói gì. Chuyện này… không vội.

Đi xuống cầu thang, Ôn Nhược bỗng cảm thấy bậc thang phía trước chập chờn, một bậc thành hai.

Kỳ lạ, sao đầu cô ngày càng choáng vậy?

Cô vịn vào tường, cố đi thêm hai tầng nữa nhưng càng lúc càng yếu.

Hình như cô bị bệnh rồi.

Ôn Nhược dừng lại, giọng yếu ớt:

“Tôi hơi khó chịu… hay là hôm nay anh cứ đi tìm trước đi…”

Vừa dứt lời, cơ thể mềm nhũn, suýt ngã xuống.

Lục Trì đã quan sát cô từ nãy, lập tức đỡ lấy, không để cô ngã xuống đất.

Má cô đỏ bừng bất thường, nhưng môi lại trắng bệch, cả người lộ vẻ mệt mỏi đến xót xa.

Đứng ngược sáng, nửa khuôn mặt Lục Trì chìm trong bóng tối. Tai nghe được giọng nói trầm lạnh của anh:

“Cô bị sốt rồi.”

Cô gật gật đầu:

“Chắc vậy… tối qua tôi ngủ mà tóc không sấy khô.”

Ánh mắt Lục Trì sâu như mực. Một tay giữ eo cô, tay kia đặt lên trán cô.

Đúng là sốt thật trán cô nóng hơn người bình thường rõ rệt.

“Không gian của cô có thuốc không?” anh hỏi.

Ôn Nhược lắc đầu, cố gắng tỉnh táo hơn. Cô hất tay anh ra.

Cô nhớ lời anh tối qua - giữ khoảng cách.

Ha.

Cho dù có thuốc, giờ đầu óc cô nặng như chì, chưa chắc đã điều khiển nổi tinh thần lực mà mở không gian.

Thấy cô như vậy, Lục Trì không nói thêm lời dư thừa.

Anh nắm chặt lấy tay cô, giọng kiềm chế nhưng sắc lạnh:

“Tôi đưa cô đến hiệu thuốc.”

Nói xong, anh bế ngang lấy cô, buộc cô phải vòng tay qua cổ mình để khỏi rơi xuống. Bàn tay chạm vào toàn là da thịt mềm mại nóng hổi, khiến Lục Trì cảm giác như mình đang ôm một củ khoai tây nóng phỏng tay.

Ôn Nhược tức tối: “Không phải anh nói phải giữ khoảng cách sao?”

Cô muốn vùng mạnh để nhảy xuống, nhưng cánh tay Lục Trì cứng như sắt, cộng thêm việc bản thân cô giờ mềm nhũn vô lực, hoàn toàn không thể chống lại.

Nhưng cô vẫn không cam lòng, phải dùng cách khác để biểu đạt sự bất mãn của mình. Hai chân bắt đầu đạp loạn, cả người giãy giụa, miệng cũng không ngừng:

“Không cần! Thả tôi xuống!”

Vừa đạp được hai cái, đột nhiên Lục Trì hừ một tiếng rất khẽ.

Cả hai người lập tức sững lại.

Ôn Nhược chết lặng.

Khuôn mặt vốn đã đỏ vì sốt, giờ càng đỏ bừng hơn.

Cô vẫn còn đang sốt mà, chuyện này có bình thường không vậy?

Trên người Ôn Nhược vốn đã mang theo một mùi hương ngọt dịu, nhẹ nhưng quấn lấy người, giờ cô còn giãy mạnh, buộc Lục Trì phải siết chặt tay ôm lấy cánh tay cô hơn nữa, ngón tay gần như chìm vào làn da mịn màng.

Hơn nữa, dị năng giả sau khi tu luyện thường có những tác dụng phụ, mỗi người biểu hiện khác nhau, và nhiều người chẳng buồn che giấu.

Lục Trì cúi đầu nhìn cô.

Đôi môi hồng nhạt của cô vì bệnh mà trở nên trắng bệch.

Vừa nãy còn quậy dữ lắm, giờ lại cúi đầu im re, ngoan ngoãn như con chim cút. Đôi tay ôm cổ anh cũng bắt đầu trượt xuống.

Khóe môi Lục Trì cong lên một cách rất khó nhận ra, rồi biến mất ngay.

Anh tỏ ra như chưa từng có khoảnh khắc khó xử vừa rồi, bình thản nhấc cô lên một chút:

“Đang bệnh thì đừng quậy nữa.”

Ôn Nhược gật đầu rất nhỏ, chỉ mong mình biến thành một con búp bê biết nằm im.

Lục Trì đi ra khỏi khách sạn, nhẹ nhàng đặt cô vào ghế phụ.

Bất kể Ôn Nhược giờ có nghe nổi hay không, anh vẫn giải thích:

“Nhiều người sau khi sốt cao sẽ thức tỉnh dị năng. Cô cố gắng giữ tỉnh táo, biết đâu có thể vượt qua.”

Vượt qua?

À đúng rồi, Lục Trì từng nói sốt trong thời kỳ sau tận thế không giống bệnh thông thường, có vài người… không qua khỏi.

Cô có thể vượt qua không?

Ôn Nhược nhắm mắt lại, đầu óc đặc quánh, chẳng nghĩ nổi gì nữa.

Giao thông trong thành phố tệ hơn nhiều so với quốc lộ. Nhiều người dân chưa kịp lái xe rời đi đã bị điều động lên xe sơ tán tập trung.

Điều này khiến việc di chuyển của Lục Trì vô cùng khó khăn.

Anh hết nhìn Ôn Nhược lại nhìn đường phía trước, cả người tỏa ra khí lạnh rõ rệt.

Loại virus này khác hoàn toàn cảm cúm thông thường, chủng vi khuẩn biến dị khiến thuốc hạ sốt gần như mất tác dụng, nhưng có thuốc vẫn còn hơn không.

Thuốc tây thì nhiều, đi qua hai ba ngã tư, Lục Trì cuối cùng cũng thấy một tiệm thuốc.

Anh dừng xe.

Tia điện lóe lên, phát ra tiếng xé gió “xì xì”, ngay lập tức làm vỡ tung lớp kính, âm thanh trong con phố vắng vẻ nghe thật chói tai.

Ôn Nhược bị tiếng động thu hút, cố nâng mắt nhìn ra ngoài.

Lục Trì đã bước vào trong tiệm.

Chẳng mấy chốc, anh quay lại với một túi thuốc lớn. Tiện tay, anh còn lấy thêm nước khoáng chưa khui và khăn từ cửa hàng bên cạnh.

Lục Trì lấy thuốc ra pha, rồi đưa cho Ôn Nhược cùng chai nước:

“Uống hết mấy viên này đi.”

Ôn Nhược nhận lấy thuốc, nuốt mấy viên nang xuống.

Lục Trì đứng bất động nhìn cô, chiếc khăn trong tay bị anh vò đến nhăn nhúm.

Sự xuất hiện của dị thú lại một lần nữa kéo hai người họ vào cùng một quỹ đạo.

Lúc đầu, Ôn Quốc An không ý thức được mức độ nghiêm trọng của dị thú. Ông ấy chỉ dặn Ôn Nhược ở yên trong nhà đừng đi lung tung, chờ ông ấy đến đón.

Không ngờ về sau phải xây dựng căn cứ mới, lại còn liên tục xử lý các nhiệm vụ tuyệt mật, khiến ông ấy hoàn toàn mất liên lạc với bên ngoài.

Lần này cuối cùng cũng liên hệ được với Lục Trì, Ôn Quốc An lập tức yêu cầu anh đến thành phố Hoa Giang tìm Ôn Nhược.

Nếu vì quyết định sai lầm của ông ấy mà con gái gặp chuyện thì ông ấy chẳng còn lý do gì để tồn tại trên đời nữa.

Khi nhận nhiệm vụ này, lần đầu tiên Lục Trì cảm thấy khó chịu, thậm chí là bất mãn với Ôn Quốc An cấp trên trực tiếp của anh.

Anh luôn cho rằng Ôn Quốc An đã sắp xếp nơi trú ẩn an toàn cho Ôn Nhược. Giờ nghĩ lại, nếu cô ở căn cứ số ba, họ chắc chắn sẽ biết.

Lục Trì cũng phân không rõ lúc lên đường đến Hoa Giang, bản thân mang tâm trạng gì. Chỉ biết rằng trên đường đi, Lạc Vũ còn cảm khái:

“Coi như em cũng được trải nghiệm một phân cảnh rượt đuổi mạt thế rồi.”

Ôn Nhược dựa đầu vào cửa kính, nghe thấy giọng Lục Trì liền mơ hồ mở mắt:

“Anh nói gì vậy?”

Giọng anh quá nhỏ, cô chẳng nghe được.

“Tôi đang không tỉnh táo, phiền anh nói lại lần nữa?”

Lục Trì im lặng. Anh làm ướt khăn rồi đặt lên trán cô:

“Không có gì. Tôi đi tìm một chỗ khác. Cô nghỉ ngơi đi.”

Anh tìm được một nhà nghỉ, tầng không cao, rồi bế Ôn Nhược vào phòng.

Bên ngoài nắng chói chang, họ xuất phát từ sáng sớm, giờ mới chỉ là buổi trưa. Nhìn gương mặt vẫn còn đỏ bừng của cô, Lục Trì nhớ tới nhiệm vụ của mình:

“Cô cứ nghỉ đi. Tôi ra ngoài tìm vị trí của viện nghiên cứu gene.”

Lục Trì còn đang ở ngay trước mắt, Ôn Nhược theo bản năng muốn làm nũng để giữ anh lại.

Cô quên mất rằng buổi sáng thôi mình còn muốn giữ khoảng cách.

Điều duy nhất trong đầu cô lúc này là không phải anh đến đây để cứu cô sao?

Sao lại bỏ đi?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc