Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạn trai cũ miệng cứng tâm mềm (Mạt thế) Chương 9:

Cài Đặt

Chương 9:

Cô đang sốt mà? Ôn Nhược thấy hơi tủi thân. Bình thường còn có thể nhịn, nhưng bây giờ là bệnh nhân, cô không muốn chịu đựng nữa. Vì thế, cô để mặc nước mắt lăn xuống.

Bạn trai nào lại bỏ bạn gái một mình trong lúc cô đang bệnh chứ?

Cô hoàn toàn quên mất chuyện hai người đã chia tay.

Nước mắt nóng hổi chảy xuống gò má trắng mềm.

Ôn Nhược từ từ ngồi dậy, nửa quỳ nửa ngồi rồi nghiêng người tựa vào Lục Trì.

Chưa kịp để Lục Trì tránh né, cô đã choàng chặt tay ôm lấy eo anh.

Hơi thở mong manh của cô phả vào người anh, mang theo mùi hương yếu đuối, như một bông hoa mỏng manh chỉ có thể sống khi được người mạnh mẽ che chở.

“Tại sao anh phải đi?”

Ôn Nhược quỳ trên giường, mặt áp lên eo anh, đôi mắt ngập hơi nước, chất vấn đầy ấm ức.

Sắc mặt Lục Trì lập tức tối lại.

Người phụ nữ này…

Chẳng lẽ cô quên mất họ đã chia tay rồi sao?

Dựa vào đâu mà cô nghĩ anh sẽ luôn đối xử tốt với cô?

Lục Trì đưa tay gỡ tay cô ra. Ngón tay anh chạm vào làn da trắng mềm của cô nhưng không hề do dự.

Thế nhưng Ôn Nhược như con lươn trơn vừa cảm nhận được ý định của anh, cô lập tức buông tay, mặt cũng tách khỏi eo anh.

Còn chưa kịp để anh thở phào, Ôn Nhược đã bật dậy khỏi giường, ngã thẳng về phía Lục Trì. Nếu Lục Trì né đi, cô chắc chắn sẽ ngã thẳng xuống đất và bị thương.

Lục Trì không tránh.

Ôn Nhược lại thành công.

Cô vòng hai tay qua cổ anh, hơi thở mềm mại phả vào người anh, nũng nịu nói:

Viện nghiên cứu gene? Cái tên này nghe quen quen.

Ôn Nhược lại hỏi:

“Vậy sao không đưa em theo?”

Gương mặt trắng ngần trước mắt, đôi mắt mờ nước, yếu ớt đáng thương đến mức khiến người ta muốn bảo vệ.

Lục Trì chịu đựng giọng nói mềm mại của cô, hạ quyết tâm, tách cô ra, lùi một bước:

“Vì cô bị bệnh. Đi theo sẽ chỉ khiến tôi vướng bận.”

Ôn Nhược ngã ngồi xuống giường, nhìn Lục Trì.

Giường rất mềm nhưng cô lại thấy như bị đập đến choáng váng.

Lục Trì trước mắt bỗng nhòe thành hai người.

Cô chịu không nổi cảm giác chóng mặt, cau mày rồi trùm kín mình trong chăn, trông như sắp ngất đi đến nơi.

Giọng lạnh nhạt của Lục Trì vang lên:

“Nhẹ thì nửa ngày. Nặng thì một ngày.”

Ôn Nhược không để ý.

Lục Trì đợi một lúc, lông mày nhíu lại.

Anh đành đến gần, vén chăn của cô lên.

Quả nhiên sắc mặt cô còn tệ hơn trước.

Lục Trì nhớ lần mình thức tỉnh dị năng cũng không khó chịu đến thế.

Thể chất anh vốn rất tốt.

Trước khi dị thú xuất hiện, một đêm kia anh đột nhiên sốt cao.

Hồi đó, Ôn tướng quân còn thấy kỳ lạ lắm một người chưa từng bệnh như Lục Trì lại đổ bệnh không báo trước. Ông ấy cho anh nghỉ ba ngày.

Nhưng Lục Trì uống thuốc, ngủ một đêm, hôm sau đã gần như hồi phục.

Cũng đúng lúc đó, tin tức đầu tiên về động vật bạo loạn gây thương vong xuất hiện và anh nhận ra trong cơ thể mình xuất hiện năng lực dị thường.

Hiện tại, Lục Trì nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Ôn Nhược đỏ bừng vì sốt, nhưng khi chạm vào bàn tay cô thì lại lạnh buốt hơn.

Đã từng có người vì cơn sốt này mà không vượt qua được, chỉ vài giờ sau là chết.

Lục Trì ngồi xuống cạnh giường, chạm nhẹ vào má cô.

Trong mắt anh là sự dịu dàng và lo lắng đến mức chính anh cũng không nhận ra.

Ôn Nhược khó chịu đến mức cả người run rẩy, nhưng cô cảm giác được Lục Trì đang nắm tay mình.

Cô khẽ siết lại, rồi nghe giọng anh vang lên trên đầu, dịu dàng hiếm thấy:

“Anh không đi nữa. Chờ em hạ sốt xong, anh mới đi.”

Ôn Nhược nhắm mắt lại, khẽ mỉm cười.

Nụ cười rất nhẹ, nhưng lại khiến đôi môi tái nhợt càng thêm khiến người ta hoảng hốt.

Lục Trì đứng dậy.

Ôn Nhược lập tức nắm lấy anh.

Rõ ràng cô chẳng còn bao nhiêu sức, nhưng Lục Trì lại không giãy ra được.

“Anh đi lấy túi chườm lạnh cho em.”

Anh không bỏ đi là được rồi.

Ôn Nhược yên tâm.

Lục Trì cứ thế đi đi lại lại nhiều lần, lặng lẽ chăm sóc cô, cùng cô vượt qua cả buổi chiều.

Buổi tối, Ôn Nhược liên tục kêu lạnh, vô thức rúc vào lòng Lục Trì.

Cứ một đến hai tiếng, Lục Trì lại kiểm tra nhiệt độ trên trán cô.

Đến khi thân nhiệt cô ổn định, trái tim vẫn luôn treo lơ lửng của anh mới chịu buông xuống.

Anh tự nhủ anh chỉ đang chăm sóc người bị thương mà thôi.

Ôn Nhược dựa vào hõm cổ anh, từng hơi thở nóng rực phả lên da anh.

Lục Trì đôi khi không nén được, ngón tay đặt trên eo hoặc vai cô dùng lực mạnh hơn.

Mỗi lần như vậy, Ôn Nhược lại khe khẽ “a…” một tiếng, như đang làm nũng phản đối.

Thái dương Lục Trì giật giật.

Đáng lẽ anh không nên ở đây.

Anh lập tức đẩy khuôn mặt cô ra xa một chút, lạnh giọng nói:

“Lấy ít thức ăn ra. Tôi đi nấu.”

Ôn Nhược đã qua giai đoạn nguy hiểm nhất, không còn quá khó chịu nữa.

Cô lấy vài nguyên liệu từ tủ lạnh trong không gian rồi đặt xuống đất.

Lục Trì gần như chạy trốn khỏi giường, mặt lạnh như tiền, bê đống nguyên liệu vào bếp.

Nhưng trong mắt Ôn Nhược không chỉ nên vào bếp anh còn nên đi tắm nữa.

Nhìn bóng lưng anh biến mất ngoài cửa, Ôn Nhược khịt mũi cười khẽ.

Miệng thì chê người ta, nhưng cơ thể lại rất thành thật chẳng phải miệng cứng tim mềm là như vậy sao?

Ôn Nhược mơ màng ngủ một giấc. Khi tỉnh dậy lại nhận ra Lục Trì vẫn chưa quay về. Xung quanh yên tĩnh đến đáng sợ.

Ôn Nhược rón rén xuống giường, rồi bắt đầu đi khắp homestay tìm kiếm.

Cô đi một vòng quanh căn biệt thự nhỏ nhưng không thấy bóng người nào. Tinh thần đã tỉnh táo hơn một chút, Ôn Nhược đoán rằng Lục Trì hẳn đã ra ngoài tìm viện nghiên cứu gene rồi.

Bởi vì anh sẽ không bao giờ bỏ cô lại dù là vì trách nhiệm của một quân nhân hay vì bản thân anh.

Ôn Nhược vào bếp múc một ít cháo, đồng thời suy nghĩ chuyện khác.

Nếu đúng đây là dấu hiệu thức tỉnh dị năng, vậy thì cô sẽ sở hữu dị năng gì?

Trong đầu cô hiện lên những dị năng từng thấy dây leo hỗ trợ, lôi điện và hỏa diễm công kích, thân thế hóa thú cường hóa, còn có cả không gian.

Ăn xong, rửa bát, Ôn Nhược lại dạo quanh homestay. Có cả một khu vườn nhỏ, bố trí rất có phong cách, đầy sự ấm áp và chữa lành.

Sau nhà còn có một sân sau nhỏ trồng đủ loại hoa xinh đẹp. Màu sắc tầng tầng lớp lớp, nhìn ra là có người làm vườn chăm chút kỹ. Chỉ là hiện giờ có ít cỏ dại mọc xen, khiến cảnh quan hơi lộn xộn.

Cô quay về phòng ngủ, kéo rèm cửa. Dưới ánh trăng màu cam đỏ, khu vườn nhỏ như phủ lên một tầng ánh sáng đỏ mờ.

Những đám mây thưa trôi qua bầu trời, chậm rãi dịch chuyển theo gió một khung cảnh vừa kỳ dị lại bình lặng.

Ôn Nhược suy nghĩ một lát rồi chỉ kéo rèm một nửa. Từ góc độ này có thể nhìn xuống con phố. Chỗ đậu xe lúc trước đã trống không. Cô chỉ mong Lục Trì mau chóng trở về.

Cô định ngồi bên giường đợi anh, nhưng lại đánh giá quá cao thể lực của mình. Cô vẫn chưa hoàn toàn hạ sốt, chẳng bao lâu đã gục xuống bên giường.

Lục Trì dựa theo bản đồ tuyến đường mà các nhà nghiên cứu cung cấp, lái xe quanh thành phố một vòng. Từ lúc nhìn thấy Ôn Nhược rơi nước mắt, anh đã biết cô đang định làm gì. Nhưng anh vẫn nhớ rất rõ lời chia tay trước đây:

“Em không muốn sống như quả phụ.”

Chẳng lẽ sau tận thế, một người như anh ngày ngày xông pha ngoài tiền tuyến lại an toàn hơn thời bình sao?

Ánh mắt Lục Trì tối lại. Một ngọn lửa khó hiểu bùng lên trong lồng ngực. Dị năng bắt đầu hơi mất kiểm soát, tia điện bật ra xung quanh, phát ra tiếng sấm rền nhỏ.

Anh đột nhiên đánh lái sang phải, dừng xe bên đường. Xe còn chưa kịp giảm tốc hoàn toàn thì rầm một tiếng đâm thẳng vào đuôi chiếc xe phía trước.

Lục Trì lấy từ túi một lọ nhỏ, rót ra một viên thuốc trắng rồi nuốt xuống, mặc cho vị đắng lan khắp miệng.

Nếu có ai đến gần lúc này, chắc chắn sẽ thấy trong đôi mắt đang khép hờ của anh những tia máu đang dần lan rộng.

Rõ ràng đã rời khỏi homestay, vậy mà dường như trên người anh vẫn còn hương thơm mê hoặc ấy. Lục Trì hạ cửa kính, ngồi trong xe cố gắng trấn áp sự bức bối trong cơ thể.

Lục Trì lại đi qua vài con phố, cuối cùng nhìn thấy một tòa nhà không mấy nổi bật từ xa trông chẳng khác gì khu dân cư bỏ hoang.

Anh dùng dị năng phá tung cửa lớn, bước vào lối đi tối. Bên trong thiết bị còn khá nguyên vẹn, chỉ có vài tập tài liệu lộn xộn, vài trang giấy rơi vãi trên sàn.

Xác định được địa điểm, Lục Trì lái xe quay về theo đường cũ. Trên đường, anh chú ý đến mặt trăng trên trời một màu cam đỏ, lại thiếu mất một góc.

Khi trở về homestay, Ôn Nhược đã ăn xong và ngủ lại rồi. Cả căn nhà chìm trong một màu tối om.

Lục Trì đang chuẩn bị đi sang phòng khác nghỉ ngơi thì đột nhiên nghe thấy tiếng sột soạt truyền ra từ phòng của Ôn Nhược. Bước chân anh khựng lại, rồi đổi hướng.

“Ôn Nhược?” Lục Trì khẽ gọi. Cô lại tỉnh rồi sao?

Anh đợi một lúc, không nghe thấy tiếng đáp. Khi anh đang chuẩn bị bước tới cửa thì một tiếng kính vỡ sắc lẹm vang lên.

Anh lập tức vặn mạnh tay nắm cửa. Trước mắt anh là cảnh từng sợi dây leo to lớn bên ngoài đang liều mạng đập vào cửa kính.

Đồng tử Lục Trì co lại, anh sải bước lao về phía Ôn Nhược. Cô vẫn đang ngủ, hoàn toàn không hay biết. Đám dây leo bên ngoài nhìn thấy Lục Trì thì khựng lại một giây, sau đó tấn công còn dữ dội hơn.

Kính cửa sổ đã nứt thành từng vòng như mạng nhện. Lục Trì lập tức ôm Ôn Nhược khỏi chăn, nhanh chóng rút về phía cửa.

Ôn Nhược chỉ mới ngủ được một lát, đã bị đánh thức. Cô theo phản xạ nắm lấy tay Lục Trì. Còn chưa kịp hỏi “Sao vậy?”, chỉ thấy một tia sét đánh thẳng vào cửa sổ, kính vỡ tung tóe.

Lục Trì chắn cô sau lưng. Vài dây leo vụt lao về phía hai ngườ nhưng còn chưa kịp tới nơi đã bị sét thiêu cháy đen, rồi rơi lả tả xuống đất.

Ôn Nhược trợn to mắt, hoàn toàn tỉnh táo ngay cả thực vật cũng đột biến rồi!

Từ các phòng bên cạnh cũng vang lên tiếng kính bị đập mạnh. Nhân lúc có khoảng trống, Ôn Nhược vội hỏi:

“Có cần tôi chạy đi đóng cửa các phòng không?”

Xử lý xong dây leo ở phòng này, Lục Trì buông tay cô ra:

“Không cần. Cô đứng đây đợi.”

Anh bước hai bước dài đến cửa sổ. Một phần kính rơi vào bên trong phòng, một phần rơi xuống khu vườn nhỏ.

Từ đây nhìn xuống, cả khu vườn như sống dậy, cây cối tất cả đều vươn ra, gào thét, chỉ vì thấp nên không vươn lên được tầng hai.

Lục Trì quan sát hai bên, nhận ra thứ tấn công cửa kính đều là cùng loại dây leo. Vài tia sét trắng bạc lao xuống, hai bên dây leo lập tức bị thiêu thành than.

Tiếng va đập biến mất.

Ôn Nhược thả lỏng một hơi, bước lên hai bước muốn đến gần Lục Trì hơn không loại trừ khả năng có cây đã chui vào từ tầng một.

Lục Trì ước tính diện tích và mật độ cây cối trong vườn. Nếu phá hủy diện rộng, tiếng nổ có thể kích thích cây cối quanh khu vực.

Một số dây leo trường xuân đã lan sang hai biệt thự bên cạnh. Cây cối lân cận cũng đang có dấu hiệu bạo động.

Lục Trì lập tức quyết định xử lý những cây cao trước. Anh đã cố giảm âm thanh xuống mức nhỏ nhất, nhưng tiếng kính vỡ ban nãy vẫn khiến cây cối xung quanh bắt đầu hỗn loạn.

Anh xoay người, nắm lấy tay Ôn Nhược:

“Đi!”

Ngay khoảnh khắc nắm lấy cô, một tia sét xẹt qua sát bên phải Ôn Nhược, khiến da cô run lên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc