Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạn trai cũ miệng cứng tâm mềm (Mạt thế) Chương 7:

Cài Đặt

Chương 7:

Ôn Nhược bước vào phòng mình, lấy một chiếc áo choàng ngủ từ không gian ra khoác lên vai, rồi ngồi trước bàn trang điểm để sấy tóc.

Trong gương phản chiếu rõ ràng gương mặt cô da trắng như tuyết, tóc đen mềm mượt còn đọng hơi nước rơi xuống trước ngực, vài sợi áp sát vào gò má và cổ, càng khiến làn da cô trông mịn màng như ngọc.

Trong thời mạt thế này, tỉ lệ sống sót của con người giảm mạnh, cô còn cần lo chuyện ở vậy nữa sao?

Như có chiếc lông vũ khẽ gãi vào tim, một tiểu nhân thì thầm bên tai:

“Đương nhiên không cần nghĩ đến chuyện thủ tiết. Mạt thế ai cũng lo cho mạng mình, cái chết kề bên từng phút. Ai biết lúc nào sẽ tèo? Không bằng hưởng thụ sớm thì tốt hơn!”

Một tiểu nhân khác ngồi ở bên kia, bình tĩnh nói:

“Sao còn muốn nối lại duyên cũ? Nhìn thái độ của anh ta đi, đó có phải kiểu người còn tình cảm với cô không? Là phụ nữ thì đừng có não yêu đương!”

Ôn Nhược trong gương hít sâu một hơi, bật máy sấy. Luồng khí nóng thổi bay những sợi tóc dính trên da, cũng thổi bay luôn hai tiểu nhân đang huyên náo kia.

Cô đã để vali mang từ nhà đến trong dây chuyền không gian. Sau khi sấy khô tóc, cô lấy nó ra.

Những món mẹ để lại cho cô rất ít, và chiếc chìa khóa này là một trong số đó. Theo lời ba cô, chiếc chìa khóa này còn được truyền lại từ bà ngoại.

Chiếc chìa khóa cực lớn, thân dài từ đầu ngón tay kéo dài đến tận cổ tay. Ôn Nhược luôn thắc mắc rốt cuộc thứ gì lại cần một chiếc chìa khóa to đến vậy?

Trên chìa khóa có những đường vân sâu nông khác nhau, không phải khắc tùy ý mà mang theo một quy luật bí ẩn nào đó, như những phù văn cổ đại có thể cảm nhận được sự chắc chắn và sức nặng của nó.

Cô lại nhìn sang cuốn sổ ghi chép đặt cạnh. Cuốn sổ này được để lại cùng chìa khóa.

Khi Ôn Quốc An đưa sổ cho cô, cô từng nghĩ đó là những lời mẹ để lại, ví dụ như lời chúc cho con gái chẳng hạn.

Nhưng khi mở ra, cô đã rất thất vọng bên trong không có một nét chữ.

Một cuốn sổ trống từ trang đầu đến trang cuối, sạch sẽ tinh tươm.

Mỗi lần về nhà cũ cô đều lấy ra xem một lần, nghĩ rằng… biết đâu.

Biết đâu đây là “ma pháp” gì đó, đợi cô đến một độ tuổi nhất định thì chữ sẽ hiện ra.

Nhưng không, năm nào cũng không.

Vậy nên sau khi tốt nghiệp đại học và chuyển đến biệt thự ở thành phố Hoa Giang, cô cũng không mở ra nữa.

Bàn tay Ôn Nhược vô thức cầm cuốn sổ lên, mở ra theo thói quen trong lòng biết rõ rằng nó vẫn sẽ trắng tinh.

Khoan đã…

Đôi mắt Ôn Nhược trợn lớn trang đầu vốn trống không, lại đột nhiên xuất hiện một đoạn chữ.

Cô dụi mắt, xác nhận mình không nhìn lầm.

Những trang giấy trống suốt bao năm cuối cùng cũng hiện lên hàng chữ đen:

Ôn Nhược lật sang trang tiếp theo, phía sau còn có thêm dòng chữ:

“Bản chỉ dẫn sử dụng đã bị chôn dưới đất nhiều năm, khi xuất hiện trở lại có lẽ đã không còn giữ được vẻ ban đầu.”

“Nếu người nhìn thấy dòng chữ này có thể sử dụng tinh thần lực, hãy đưa tinh thần lực vào chìa khóa. Nó sẽ dẫn dắt bạn đến nơi chôn giấu.”

Tinh thần lực?

Rốt cuộc cuốn sách này được viết từ thời đại nào? Sao lại có khái niệm tinh thần lực?

Ôn Nhược tiếp tục đọc xuống dưới.

“Nếu ngay cả chìa khóa bạn cũng không có, vậy chỉ có thể phó mặc cho số trời. Xin hãy quên đi những gì bạn vừa thấy.”

Ha ha.

May mà trước đây cô không ném cái chìa khóa to nặng này đi.

Ôn Nhược thử đưa tinh thần lực vào chìa khóa, quả nhiên xuất hiện một cảm giác kỳ lạ, như thể có luồng sức mạnh vô hình đang kéo cô đi.

Cô nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận nếu đi đúng hướng, sẽ thấy một cảm giác thông suốt, dễ chịu.

Nếu bước về hướng sai, sẽ lập tức có cảm giác không đúng, như bị đẩy ngược lại.

Hiện tại cô vẫn chưa thành thạo việc điều khiển tinh thần lực, nên chỉ kiên trì được một lát rồi dừng lại.

Ban đầu cô nghĩ rằng sau khi dừng lại, cảm giác đó sẽ biến mất nhưng không, nó vẫn còn đó!

Ôn Nhược cất chìa khóa và cuốn sổ vào một góc trong không gian, rồi mở cửa phòng bước ra ngoài.

Lục Trì tắm rất nhanh, cô vừa mở cửa là thấy người đàn ông đang ngồi trên sofa lau tóc.

Anh nghiêng người tựa vào lưng ghế, một tay dùng khăn xoa mái tóc còn ướt, tay kia đặt hờ lên đùi. Dù không cố ý phô diễn, những đường cơ rắn chắc trên cánh tay và vai vẫn hiện lên rõ ràng.

Dù Lục Trì từng không do dự giết người phụ nữ kia, dù sau mạt thế anh càng trở nên lạnh lùng tàn nhẫn, nhưng Ôn Nhược lại càng thấy chỉ có người như thế mới có thể sống sót trong mạt thế và cũng có thể bảo vệ được người mình muốn bảo vệ.

Hai tiểu nhân trong đầu cô nói đều không đúng.

Lục Trì sớm đã nghe thấy tiếng bước chân của Ôn Nhược, nhưng cô cứ dựa vào khung cửa mà không chịu lên tiếng. Anh đặt khăn xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía cô:

“Có chuyện gì sao?”

Khi anh hạ tay xuống, Ôn Nhược mới thấy rõ ở vai phải anh có một vết đỏ dài, nhìn như bị vật sắc cắt trúng.

“Không có gì, chỉ là…” Ôn Nhược chợt cảm thấy mấy chuyện về chìa khóa và cuốn sổ đều quá huyền hoặc, chi bằng đợi cô tìm được “bản chỉ dẫn” kia rồi hãy tính tiếp.

Cô chuyển chủ đề:

“Muốn hỏi anh… anh có cần quần áo mới không? Trên đường tôi nhặt được khá nhiều, đều để trong không gian cả.”

Dưới ánh đèn ấm áp, làn da cô trắng đến mức phát sáng, đôi chân dài mướt, chiếc váy ngủ nhẹ nhàng đung đưa theo từng bước mỗi động tác đều mang theo mị lực khó diễn tả.

Với thái độ hoàn toàn không phòng bị ấy mà nói ra một câu chuyện nhỏ nhặt như vậy, ánh mắt Lục Trì càng trở nên sâu khó lường:

“Để lên ghế đi.”

Ôn Nhược mím môi, cuối cùng vẫn hỏi:

“Vết thương trên vai anh… anh bị khi nào vậy?”

Đồng tử Lục Trì đen đặc, mang theo chút áp lực vô hình. Anh nhìn cô vài giây, rồi giọng trầm thấp, pha chút không kiên nhẫn:

“Liên quan gì đến cô? Tôi chỉ đang làm theo nhiệm vụ cứu người sống sót. Mong cô Ôn giữ khoảng cách.”

Giữ khoảng cách?

Ôn Nhược tức đến bật cười:

“Tôi chỉ đứng ở ngay cửa, cách anh xa như vậy như thế còn không gọi là giữ khoảng cách? Hơn nữa, cho dù là người xa lạ, thấy vết thương như thế cũng sẽ quan tâm một chút chứ?”

Lục Trì dù để trần phần thân trên nhưng phần dưới đã mặc quần. Anh đứng dậy, bước thẳng về phía Ôn Nhược, hơi cúi người xuống.

Anh… định làm gì vậy?!

Ngay khi anh vừa đứng dậy, tim Ôn Nhược đã bắt đầu đập nhanh; đến khi anh đứng sát bên cạnh, tâm trí cô càng thêm rối loạn.

Anh… anh có phải định bất ngờ hôn mình như mấy tổng tài trong tiểu thuyết không?

Giống kiểu tổng tài lạnh lùng, chia tay nhiều năm nhưng vẫn không quên được mối tình đầu, rồi trong một đêm bồn chồn bất an, vô tình bắt gặp cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh…

Trong lúc Ôn Nhược còn đang nghĩ linh tinh, gương mặt lạnh lùng của Lục Trì càng lúc càng tiến gần. Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận hơi thở nóng rực của anh phả lên da ngứa ngứa, như có lông chim khẽ quét qua.

Ôn Nhược chịu không nổi nữa, cô lùi một bước, phản ứng trước bằng lời trách móc:

“Không phải anh muốn giữ khoảng cách sao? Vậy anh đang làm gì đây?!”

Lục Trì vẫn giữ nguyên tư thế cúi sát. Ánh mắt anh dần trở nên trắng trợn và ngang ngược:

“Tôi muốn hỏi cô Ôn, ‘giữ khoảng cách’ chính là mặc áo ngủ đi quyến rũ người khác sao?”

Quyến rũ?

Anh nằm mơ đi! Cô chưa bao giờ cố tình quyến rũ ai!

Quyến rũ vốn là thứ chỉ có tác dụng nhất khi không hề cố ý cơ mà…

Mắt Ôn Nhược như muốn tóe lửa, nhưng theo ánh mắt của Lục Trì, cô vô thức nhìn xuống trước ngực mình.

Dải buộc áo lúc nãy đã hơi lỏng, theo đường cong cơ thể đang có xu hướng tụt xuống…

Thì ra anh đến là để trêu chọc cô?

Lục Trì trước kia đâu phải kiểu người như thế.

Ôn Nhược giật mạnh phần áo, toàn gương mặt trắng nõn lập tức đỏ bừng lên:

“Anh! Tôi không cố ý!”

Cô tùy tiện lấy hai bộ quần áo từ không gian, ném thẳng lên đầu Lục Trì, che luôn tầm mắt của anh:

“Tôi đóng cửa đây! Nếu không muốn bị kẹp thì tránh ra!”

Dứt lời, cánh cửa đóng rầm lại.

Lục Trì gỡ hai bộ quần áo khỏi đầu. Vẻ cợt nhả lúc nãy hoàn toàn biến mất. Anh ném quần áo lên ghế, rồi thả người nằm xuống sofa, hai chân giao nhau.

Ôn Nhược đứng tựa lưng vào cửa, tim đập loạn như trống trận. Cô hít sâu vài hơi, ổn định lại cảm xúc rồi ngã phịch xuống giường.

Thái độ của Lục Trì quá rõ ràng anh không muốn nối lại tình xưa.

Và đang dùng kiểu hành vi không giống phong cách của mình chút nào để khiến cô hiểu điều đó.

Cũng đúng thôi.

Trước mạt thế, Lục Trì vốn không mấy quan tâm đến phụ nữ. Nếu không phải khi đó cô thừa dịp mà xông vào, chắc cũng chẳng ở bên nhau.

Sau khi mạt thế đến, dị thú hoành hành, hòa bình sụp đổ, dị năng giả nắm quyền lực sinh sát huống hồ Lục Trì lại đứng trên đỉnh của nhóm người đó. Mất đi cô gái biết dỗ dành như cô, Lục Trì chỉ càng trở nên lạnh lùng trong từng trận chiến sinh tử.

Tại sao cô lại nghĩ chỉ vì mình là người yêu cũ của anh, là có thể được ưu tiên?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc