Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạn trai cũ miệng cứng tâm mềm (Mạt thế) Chương 6:

Cài Đặt

Chương 6:

Đáng tiếc là anh ấy dường như không nhận ra, vẫn tiếp tục nói: “Lúc đó trong đội không ai dám động đến anh ấy. Chúng tôi tò mò muốn chết người có thể chia tay với một người xuất sắc và kiên định như anh Lục, chắc chắn phải là một nhân vật ghê gớm lắm.”

Kiên định… Lạc Vũ đúng là biết chọn từ.

Lục Trì “soạt” một tiếng mở mắt ra, ánh mắt lạnh như băng rơi thẳng lên người Lạc Vũ, giọng nói lạnh đến thấu xương: “Nếu cậu rảnh quá thì ra ngoài canh cửa. Đừng có ở đây chướng mắt.”

Nhìn biểu cảm của Lục Trì, Lạc Vũ mới bắt đầu thấy sợ. Vừa rồi anh ấy thế mà lại dám nói xấu Lục Trì trước mặt người đẹp cơ đấy. Đúng là sắc đẹp hại người, sắp đẹp hại người…

Lạc Vũ lập tức làm động tác kéo khóa miệng: “Anh Lục, tôi câm ngay đây.”

Rồi ngoan ngoãn nằm xuống.

Ôn Nhược nghiêng đầu liếc sang bên cạnh. Lục Trì lại nhắm mắt rồi, giống như người vừa nãy nói chuyện không phải là anh.

Ôn Nhược thoáng ngẩn ngơ. Đáng sợ… đến vậy sao?

Chia tay hơn một năm, cô tìm được công việc khá ổn định ở thành phố Hoa Giang, ba cô liền mua cho cô một căn biệt thự.

Chia tay hơn hai năm, dị thú bùng phát.

Chia tay hai năm rưỡi, họ gặp lại nhau.

Đôi mắt Lục Trì lạnh lẽo, trong đó có sự xa cách cô chưa từng thấy. Bộ quân trang trên người càng làm khí chất anh thêm nổi bật.

Quãng thời gian quen biết, thân thiết giữa họ tựa như làn khói, thổi qua là tan biến.

Trong xe tối om, Lạc Vũ là kiểu người vui vẻ, chẳng mấy chốc đã ngủ khì. Ôn Nhược để mắt thích ứng một lúc rồi nhìn về phía trước, nơi Lục Trì đang nằm trên ghế.

Lúc này anh chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ, vai rộng eo hẹp, cánh tay toàn là cơ bắp săn chắc lúc cô chạm vào vừa mềm vừa cảm nhận được sức mạnh ẩn bên trong.

Chưa nói đến đôi chân dài kia, bắp đùi chắc phải to gấp đôi cánh tay cô.

Chia tay hai năm rưỡi, ngay cả trên TV cô cũng hiếm khi thấy người đàn ông nào hợp gu mình đến vậy.

Tâm trạng rối bời, cuối cùng Ôn Nhược không chống lại được cơn buồn ngủ. Chẳng bao lâu sau, hơi thở đều đều vang lên.

Lục Trì mở mắt. Dị năng giả nâng cấp càng cao thì thị lực càng tốt. Trong xe dù tối, anh vẫn nhìn rõ khuôn mặt Ôn Nhược.

So với hai năm trước chẳng thay đổi gì. Ánh trăng chiếu qua cửa kính, một chiếc cổ trắng dài đeo sợi dây chuyền bạc, ánh lên sắc lạnh.

Lúc này cô cũng cởi áo khoác, chỉ còn chiếc áo thun ôm sát, đường cong hiện rõ. Trước ngực là mảng da trắng như ngọc, cứ thế lộ ra ngay trước mắt.

Lục Trì thở gấp, giống như bị bỏng, lập tức dời ánh mắt sang Lạc Vũ, sau đó nhắm lại, xoay người.

Không biết qua bao lâu, Lục Trì thật sự chịu không nổi nữa. Anh nhẹ nhàng xuống xe, mở cửa phía Ôn Nhược, phủ quân trang lên người cô.

Sáng hôm sau, khí lạnh buổi sớm tràn đến, phía đông dần sáng.

Khi trời còn tờ mờ, Lục Trì đã lái xe tiếp tục lên đường.

Ôn Nhược ngái ngủ tỉnh dậy, lông mi run nhẹ rồi mở mắt. Cô cầm lấy chiếc áo đang phủ trên người mình, lập tức tỉnh táo, rồi ngay khoảnh khắc đó nhìn về phía Lục Trì.

Lục Trì vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng ấy, nhưng lòng Ôn Nhược thì như đang ngâm trong suối nước nóng. Cô bắt đầu hối hận rồi.

Nghe Lạc Vũ kể, lúc này Ôn Nhược mới biết thật ra việc Lục Trì ra ngoài lần này còn có một nhiệm vụ khác nghiên cứu trong căn cứ rơi vào bế tắc, anh phải đến thành phố Kiến Bình để tìm Viện nghiên cứu gene và mang về một số thiết bị cùng tài liệu.

Việc đến đón cô chỉ là nhiệm vụ tạm thời do Ôn Quốc An giao cho anh.

Tối qua cô còn thắc mắc vì sao nhóm người đầu đinh lại thu hút dị thú đến, hóa ra là để tập trung tiêu diệt dị thú căn cứ đã nghiên cứu ra một loại bột dẫn dụ dị thú để bán.

Còn Lạc Vũ, sau khi nghe Lục Trì nói muốn một mình đến thành phố Hoa Giang đón cô, lo rằng tình hình nơi ấy có thể tệ hơn dự đoán, nên mới tự xin đi theo.

Giờ thì Ôn Nhược đã có không gian rồi, mà đoạn sông lớn phía Hoa Giang đang chặn bầy dị thú ở bờ tây, nên tạm thời Kiến Bình hẳn là an toàn.

Trên đường, Lạc Vũ tùy tiện tìm một chiếc xe, chào tạm biệt Lục Trì và Ôn Nhược rồi quay về căn cứ.

Còn hai người Lục Trì và Ôn Nhược thì đổi hướng đến thành phố Kiến Bình.

Trước khi chia tay, Lạc Vũ dạy Ôn Nhược cách dùng tinh thần lực: chính là tập trung hoàn toàn vào việc mình muốn làm. Cô thử vài lần, quả nhiên ý thức lập tức tiến vào không gian.

Như Báo Tử từng nói, trong không gian có nhiều vũ khí. Cô còn thấy cả đồ ăn vài bao gạo, bao mì, thêm một ít đồ sinh hoạt.

Ôn Nhược lấy liền mấy khẩu súng, vài băng đạn và hai trái lựu đạn đưa cho Lạc Vũ.

Cô nhìn là biết, tuy dây leo của anh ấy rất lợi hại, nhưng so với dạng tấn công mạnh như Lục Trì thì sức sát thương đúng là không cùng cấp độ.

Dòng sông lớn kia tên là sông Phúc An, chảy ngang thành phố Hoa Giang, chia nó thành hai phần đông – tây.

Khu biệt thự Ôn Nhược ở nằm bên phía đông vốn có địa thế cao. Ra khỏi địa phận Hoa Giang thì sông Phúc An lại đổi hướng, từ bắc–nam nghiêng thành tây bắc–đông nam.

Còn thành phố Kiến Bình nằm về phía bắc của sông Phúc An, và căn cứ số 3 thì còn ở xa hơn về hướng đông bắc.

Dị thú bạo động từ hướng tây nam, rồi dần lan khắp cả nước.

Tuy sông Phúc An chia tách hai phía đông–tây, nhưng vẫn có vài chỗ chưa kịp xử lý cầu, cộng thêm vài đoạn lòng sông bị thu hẹp, đủ để dị thú băng qua. Thế nên những thành phố dù ở bên kia sông cũng gần như đã sơ tán toàn bộ.

Quãng đường này không hề gần. Mỗi khi gặp trạm xăng, Lục Trì đều dừng lại đổ đầy bình, rồi kêu Ôn Nhược đưa số xăng đó vào không gian để dự trữ.

May mà trong không gian mọi thứ đều tĩnh lặng, không có dòng nhiệt, không ẩm, bảo quản hoàn hảo chỉ trừ không thể chứa người sống. Gần như là kho chứa hoàn mỹ!

Ôn Nhược thì gom sạch những cửa hàng tiện lợi dọc đường.

Khi Lục Trì lái xe, Ôn Nhược ngồi phân loại đồ trong không gian, đồ ăn khô một khu, đồ ăn vặt một khu, vật dụng sinh hoạt một khu, vũ khí và trang bị để vào một góc…

Vì chẳng phải tốn chút sức lực thật nào, bằng không cô đúng là chẳng thể khiêng nổi cái súng phóng lựu kia.

Đối với người thích sắp xếp như cô, đây đúng là thiên đường.

Ôn Nhược giống như một chú hamster đang vui vẻ dọn dẹp “ngôi nhà nhỏ” của mình, say mê đến quên cả trời đất.

Đôi lúc đường đi vô cùng thông thoáng, nhưng cũng có lúc lại gặp phải tình trạng xe cộ chất đống, vừa nhìn là biết ngay do lúc sơ tán quá hoảng loạn nên xảy ra tai nạn liên hoàn.

Nếu đoạn tắc dài, Lục Trì và Ôn Nhược sẽ xuống xe đi bộ một đoạn, để Ôn Nhược thu xe vào không gian, vượt qua khu vực đó rồi lại lấy xe ra, hai người tiếp tục lên đường.

Nếu số xe chắn đường không nhiều, Lục Trì sẽ trực tiếp dọn từng chiếc một.

Ôn Nhược nhìn anh chỉ cần dùng sức hai cánh tay, gân xanh nổi lên, là có thể lật nghiêng cả một chiếc xe địa hình. Cảnh tượng ấy khiến cô ngây người.

Dị năng lôi điện tuy mạnh, nhưng những bó cơ nổi lên mới thực sự thể hiện sức mạnh thuần túy của cơ thể, đúng không?

Hamster Ôn Nhược đã gom đồ đầy kho, tâm trạng đang vui vẻ, lại nhìn cánh tay rắn chắc của Lục Trì, cô chống cằm, không kìm được cảm thán:

“Thật là tuyệt vời…”

Lục Trì với năm giác quan quan tăng cường: …

Động tác trong tay anh khựng lại một chút, ánh mắt xuyên qua khoảng cách nhìn về phía Ôn Nhược. Với thị lực của anh, có thể thấy rõ vẻ tán thưởng trên mặt cô.

Khóe môi Lục Trì cong lên một nụ cười mang chút châm biếm.

Từ lúc gặp lại, anh nào có cảm nhận được sự thay đổi trong thái độ của cô.

Nhưng anh cũng quá hiểu người phụ nữ này dựa vào nhan sắc mà muốn làm gì thì làm, cứ nghĩ ai cũng phải chiều theo ý mình.

Càng chết người hơn là… anh lại…

Ánh mắt Lục Trì chợt lạnh đi.

Đợi về đến căn cứ, hai người họ sẽ không còn bất cứ liên hệ nào nữa.

Ánh hoàng hôn cuối cùng trong ngày chìm vào tầng mây sâu thẳm, bầu trời hoàn toàn bị bóng đêm bao phủ.

Cuối cùng, ngay trước khi màn đêm buông xuống, hai người cũng vào được khu vực trong thành phó Kiến Bình.

Vài tháng không có bóng dáng người, cỏ dại đã bắt đầu mọc lên.

Lục Trì lái xe đến trước một tòa cao ốc, rồi bảo Ôn Nhược xuống xe.

Ôn Nhược ngẩng đầu nhìn là một khách sạn nào đó.

Lục Trì bước thẳng vào trong:

“Tối nay nghỉ lại đây một đêm.”

Từ góc nhìn của Ôn Nhược, chỉ thấy được nửa gương mặt sắc lạnh của anh xa cách, khó gần. Dù gặp lại lần nữa, cô vẫn sẽ bị kiểu người như thế hấp dẫn.

Vì mất điện, cho dù thang máy có nguồn dự phòng, để an toàn, hai người vẫn chọn leo cầu thang bộ.

Đến khi cô thở hổn hển theo sau anh đứng trước cửa phòng, cô đã mệt đến mức giống như một con trâu kiệt sức, chỉ muốn ngã ra giường nằm im.

Mở cửa ra, là một phòng suite. Bảo sao phải leo nhiều tầng như vậy.

Ôn Nhược đi vào, nhìn quanh bên trong có hai giường, bên ngoài có một chiếc sofa lớn.

Hóa ra là vì phòng hai giường không đủ riêng tư, còn thuê hai phòng thì lại không an toàn.

Lục Trì lên tiếng trước:

“Cô ngủ trong, tôi ngủ ngoài.”

Ôn Nhược gật đầu, vào phòng lấy quần áo để thay. Lúc đi trên đường cô đã chuyển hết đồ trong vali vào không gian rồi.

Cô thử mở nước, may mà khách sạn lớn thường có nguồn nước và điện dự phòng, nước nóng vẫn dùng được.

Quấn khăn tắm bước ra, cô mở cửa nhỏ, nói với người đang nằm trên sofa:

“Tôi tắm xong rồi, anh vào đi.”

Một ngày ròng rã tiêu hao thể lực, vừa lái xe vừa dọn xe, cộng thêm đêm qua ngủ trong xe, Lục Trì cũng thấy hơi mệt, duỗi chân ra, gần như ngủ thiếp đi ngay trên sofa.

Nghe thấy giọng cô, Lục Trì gật đầu. Khi anh chuẩn bị đi vào phòng tắm, mí mắt khẽ nhấc lên, liếc nhìn Ôn Nhược.

Khăn tắm quấn từ trước ngực đến giữa đùi, đôi chân thon dài trắng mịn hoàn toàn lộ ra ngoài. Mái tóc ướt sũng vẫn còn nhỏ nước, dòng nước theo xương quai xanh trượt xuống mép khăn tắm rồi biến mất.

Một mùi hương ngọt lịm xộc tới. Sắc mặt Lục Trì tối lại, đồng tử đen như đêm, toát ra khí lạnh thấu xương. Anh không nhìn cô nữa, chỉ nói:

“Mặc quần áo tử tế rồi hãy ra.”

Ôn Nhược bị quở trách một cách khó hiểu, tâm trạng lập tức trở nên tệ hẳn. Cô không hiểu được, còn cảm thấy oan ức.

Lúc Lạc Vũ còn ở đây, anh ấy cũng không lạnh lùng đến vậy. Nhưng rồi cô lại nghĩ một người vốn không bao giờ để ý chuyện vặt như anh, liệu có để tâm đến mấy chuyện này sao?

Là vì cô là con gái của cấp trên? Hay là vì…

Ôn Nhược đứng im tại chỗ, nhìn thẳng vào gương mặt u ám của Lục Trì, khóe môi khẽ cong lên một cách khó nhận ra. Cô khẽ thở dài:

“Được được được, tôi đi mặc đồ ngay bây giờ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc