Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạn trai cũ miệng cứng tâm mềm (Mạt thế) Chương 3:

Cài Đặt

Chương 3:

Cô thật ra rất hiếm khi nhìn thấy Lục Trì lái xe. Có một lần quân khu có nhiệm vụ khẩn cấp, phái người đến đón Lục Trì khi anh đang nghỉ phép.

Cho dù Lục Trì không muốn đi, nhưng mệnh lệnh quân đội không thể trái, cuối cùng anh vẫn mang phần cơm hộp Ôn Nhược chuẩn bị lên đường. Ôn Nhược đuổi theo đến tận cổng khu dân cư.

Có lẽ người đi đón cảm thấy hai người quá mức quyến luyến, nên đã cố ý dừng lại, để họ có thêm vài phút chia tay.

Lục Trì không nhịn được để Ôn Nhược lên xe, lái ra xa một đoạn để tránh đồng đội, rồi cả hai ôm hôn nhau lưu luyến không rời.

Lục Trì suýt nữa ném luôn nhiệm vụ, vòng tay ôm chặt lấy cô. Cuối cùng vẫn là Ôn Nhược vừa rơi nước mắt vừa đẩy anh trở lại xe.

Ôn Nhược còn nhớ rất rõ khoảnh khắc bản thân nhìn theo chiếc xe nhả khói, lao vút đi, ánh mắt hai người duy trì liên hệ đến tận giây phút cuối.

Khi đó thật sự đau lòng đến mức không biết phải làm gì khác.

Đang lúc xe chạy được thêm một đoạn, khi rẽ sang đường đất, phía trước bỗng lao ra vài bóng người, rồi ngay giữa đường một bức tường đất dựng lên chặn lối.

Lục Trì mở mắt, giọng lười nhác:

“Lạc Vũ, dừng xe.”

Ôn Nhược rất rõ mình bây giờ chẳng có chút sức phản kháng nào; cách tốt nhất là giả vờ như không tồn tại. Từ lúc có biến, cô vẫn không dám lên tiếng.

Chiếc xe dừng lại sát bức tường đất, chỉ cần thêm tí nữa là va vào.

Lục Trì coi bức tường như không hề tồn tại, sải bước đi tới, đứng cách đối phương khoảng mười mét thì dừng.

“Ôi chao, tôi mới gào một tiếng mà người xuống xe hết rồi? Lời tôi có tác dụng ghê vậy sao? Hahahaha.” Một gã đàn ông cười lớn.

Có người lập tức phụ họa:

“Tất nhiên rồi! Đại ca đã là dị năng cấp hai, hô mưa gọi gió, ai dám so được với anh?”

Tên đại ca đó cười nhìn hai người trước mặt, trên mặt là biểu cảm khiến người ta muốn nôn.

Bỗng anh ta thu lại nụ cười, lộ vẻ chán ghét:

“Tiếc cái là tôi muốn phụ nữ thơm mềm, chứ không phải một thằng đàn ông to xác. Mayas người đi kéo con đàn bà trong xe xuống đây cho tôi. Mấy đứa trong nhà kia chơi vài cái là chịu không nổi rồi.”

Hai tên đàn em lập tức nhận lệnh, đi về phía chiếc xe.

Ôn Nhược mở to mắt, hai tay siết chặt vào nhau, cố gắng tự nhắc mình phải bình tĩnh.

Cô ngồi ở hàng ghế sau, tại sao bọn chúng lại biết trong xe có phụ nữ?

Tên đại ca của chúng gần đây dị năng đã lên cấp hai, chỉ là hai quân nhân mang súng thì bọn chúng chẳng thèm để vào mắt.

Quân nhân đi làm nhiệm vụ, hoặc là tìm vật tư, hoặc là cứu người. Nếu cứu được phụ nữ thì càng tốt—hehe—đám đàn bà trong “cửa hàng” của bọn chúng chơi mãi cũng chán rồi, nếu không kiếm thêm hàng mới thì bọn chúng sắp nghẹn chết mất.

Lạc Vũ yên tâm nhìn phía trước, rồi quay đầu nhìn hàng ghế sau. Không tìm thấy gương mặt nhỏ nào như tưởng tượng, lại đối diện với một đôi mắt to tròn.

Dễ thương quá. Anh ấy bật cười:

“Yên tâm đi, chuyện này một mình anh Lục cũng giải quyết xong.”

Ôn Nhược đã tận mắt chứng kiến thực lực của Lục Trì.

“…Tôi tin anh ấy.”

Giờ đây căn cứ số ba được xây dựng trên nền của thành phố An Thái, diện tích mở rộng gấp đôi khu vực ngoại thành trước kia.

Nhưng dù con người đã có nơi trú thân, trong hoàn cảnh không có thông tin liên lạc, dị thú rình rập khắp nơi, căn cứ đã hoàn toàn mất đi trật tự thời trước tận thế.

Đất nước rộng lớn, các căn cứ đều mất liên lạc với nhau, từng nơi đều có ý định tự lập, trật tự mới đang được hình thành lại.

Để người dân sớm ổn định, căn cứ số ba áp dụng chế độ tích điểm vật tư do đội chấp pháp gồm các dị năng giả quản lý và phân phát, người dân dùng điểm kiếm được từ việc khai hoang hoặc tiêu diệt dị thú để đổi vật tư.

Chế độ điểm này đối với dân thường là việc tốt, còn ở tầng chính trị thì cũng là công cụ hữu hiệu để trấn an lòng người.

Nhưng vẫn có không ít dị năng giả không muốn nghe lệnh, không chịu bị quản chế, nên tự thành lập tổ chức riêng, tách khỏi căn cứ số ba, tự lập thế lực.

Tên đại ca trong miệng bọn chúng nhìn người đàn ông trước mắt, chẳng hề sợ hãi, trái lại còn bị người kia dùng ánh mắt sắc bén như chim ưng liếc một cái. Ánh trăng phản chiếu trên gương mặt góc cạnh của anh.

So với anh, khuôn mặt đầy thịt của bản thân anh ta càng khiến người ta chán ngán.

Một ngọn lửa giận từ ngực anh ta bốc lên, khiến mắt anh ta đỏ bừng.

Trước đây anh ta vốn xấu xí, thường xuyên bị người khác nhìn bằng ánh mắt như vậy, vì luật pháp mà anh ta phải nhịn.

Nhưng giờ đây, dị thú hoành hành, tận thế đã đến, anh ta thức tỉnh được dị năng hệ hỏa đã lâu lắm rồi anh ta không còn phải chịu ánh mắt khinh bỉ ấy nữa.

Vậy mà bây giờ, người đàn ông đẹp trai trước mắt lại dám nhìn anh ta bằng ánh mắt anh ta ghét nhất.

“Láo xược! Anh dám nhìn tôi như thế coi tôi không móc mắt anh ra thì—”

Đáng tiếc Lục Trì không thích những kẻ nói quá nhiều. Anh ta còn chưa nói hết câu thì toàn thân bỗng như bị điểm huyệt, mắt trợn tròn, rồi ngã phịch xuống đất.

Ôn Nhược nhìn rất rõ quả cầu lửa còn chưa kịp hình thành thì anh ta đã co giật, ngã lăn ra. Tàn lửa như pháo hoa que, văng rơi loe hoe xuống đất.

Ba gã đàn ông còn lại đồng loạt quay sang tấn công Lục Trì, nhưng còn chưa kịp hô khẩu hiệu thì trong nháy mắt đã nằm co giật trên đất giống hệt tên kia.

Ôn Nhược khẽ há miệng. Không ngờ… yếu đến mức này.

Lạc Vũ thì chẳng thấy lạ lùng gì. Anh ấy giải thích với Ôn Nhược:

“Để ngăn đám cướp quanh vùng gây hại cho dị năng giả trong căn cứ, chúng tôi thỉnh thoảng phải ra ngoài dọn dẹp.”

“Nếu không phải kẻ quá tàn ác, thường sẽ khuyên bảo họ quay lại căn cứ.”

Ôn Nhược nhẹ giọng “ừ”, trong lòng tiếp lời nếu là kẻ thường xuyên phạm pháp, thì kết cục sẽ giống như bốn người trước mặt bị xử lý luôn.

Lạc Vũ dùng dây leo trói bọn chúng lại, rồi kéo vào căn nhà bên cạnh một khu nhà nhỏ kiểu nông trại. Có vẻ như đây chính là căn cứ của đám người đó.

Lục Trì đi đầu, dùng chân đá vào cánh cửa ọp ẹp. Cánh cửa run lên vài cái rồi “rầm” một tiếng đổ xuống, bụi đất lập tức tung lên trong không khí.

Trong phòng không có nhiều người, ba đàn ông và hai phụ nữ. Nghe thấy tiếng động, họ vội vàng chạy ra.

Lạc Vũ dẫn Ôn Nhược xuống xe.

Bốn gã đàn ông bị ném “phịch” một tiếng xuống ngay chính giữa sảnh nhà hàng. Hai người phụ nữ hoảng sợ hét lên: “Á!”

Đến khi nhìn rõ, sắc mặt ba người đàn ông trong phòng lập tức trở nên khó coi.

Bốn kẻ ra ngoài cướp bóc đều bị giết sạch.

Họ nhìn phía sau lưng Lục Trì một quân nhân khác ăn mặc giống hệt, và một người phụ nữ khoác quân trang.

Chỉ có ba người.

Trong khi bốn người bọn chúng ra ngoài mới có mười phút.

Ba người đàn ông liếc nhìn nhau, tên đầu đinh sắc mặt méo mó trong chốc lát rồi lập tức nặn ra nụ cười, hỏi:

Hai người kia liếc Lục Trì gương mặt như đang cười mà không phải cười rồi lại nhìn tên đầu đinh. Trong mắt đầy phẫn nộ nhưng không dám bộc phát, đành cúi đầu đi khiêng bốn cái xác rời đi.

Tên đầu đinh nhìn vẻ mặt của họ, rồi quay lại giải thích:

“Anh em chúng tôi tụ tập với nhau cũng không dễ dàng, vất vả lắm mới tìm được nơi yên ổn vài ngày. Chúng tôi chỉ muốn sống yên ổn, tình cảm cũng sâu đậm lắm. Anh đừng tức giận, đợi lát nữa tôi sẽ dạy dỗ bọn họ.”

Nói rồi anh ta chỉ vào chiếc sofa bên cạnh:

“Xin mời ngồi. Không biết ba vị từ đâu tới vậy?”

Thú vị thật bị giết gần một nửa người, thuộc hạ lộ rõ oán khí, vậy mà anh ta vẫn cố gắng giải thích, không hỏi nguyên nhân, còn rất lễ phép.

Lạc Vũ nhìn anh ta một cái, cười híp mắt, không tỏ ra chút nào khác thường.

“Chúng tôi đi từ hướng thành phố Hoa Giang đến. Nếu Hoa Giang sụp đổ thì các người cũng chẳng trụ nổi bao lâu đâu. Đã muốn sống yên ổn mà lại chọn ở đúng chỗ này sao?”

Anh ngồi xuống ghế, thản nhiên như chủ nhà.

Ôn Nhược đi theo Lục Trì đứng cạnh sofa. Bộ quân trang rộng và dày khiến cô hơi khó thở. Cô kéo cổ áo xuống một chút, để lộ gương mặt hoàn chỉnh.

Dưới ánh đèn, gương mặt nhỏ nhắn của cô trong trẻo vô cùng, mái tóc mềm mại rủ xuống trước ngực, đôi mắt trong sáng, các đường nét dịu dàng. So với hai người phụ nữ mặt mũi lấm lem đang ngồi bệt dưới đất, cô giống hệt một tiên nữ.

Sao lại đến từ hướng thành phố Hoa Giang?

Tên đầu đinh ánh mắt lóe lên, rồi trả lời câu hỏi của Lạc Vũ:

“Không phải thành phố Hoa Giang còn cách đây một đoạn xa sao? Hơn chục ngày nay cũng không thấy ai từ bên đó sang. Chúng tôi tưởng cây cầu bên đó bị sập rồi, nên mới ở đây.”

Anh ta ngạc nhiên hỏi lại:

“Chẳng lẽ còn đường khác?”

Lạc Vũ thấy anh ta trả lời thành thật, cũng nói thẳng:

“Đúng là có đường nhỏ.”

Lúc này Hổ Tử và Báo Tử đã dọn xong xác, quay lại đứng hai bên tên đầu đinh.

Lạc Vũ nói tiếp:

“Khi chúng tôi vừa tới thì gặp một con dị thú trên đường. Có vẻ nó chuyên rình người hoạt động quanh khu vực này. Sao? Các người không biết à?”

Tên đầu đinh lắc đầu:

“Người chúng tôi ít, không dám đi xa. Thật sự không biết có dị thú.”

Vẻ mặt anh ta hiện chút sợ hãi muộn màng:

“Xem ra là nhờ các vị giải quyết giúp rồi. Cảm ơn các vị.”

Lục Trì cười nhẹ:

“Các người không dám đi xa, vậy dạo này sống bằng gì?”

Ánh mắt anh sáng rõ, mang theo vẻ giễu cợt, quét xuống nền nhà.

Bốn cái xác kia toàn thân cháy đen, bị kéo lê trên mặt đất để lại từng vệt dài.

Những dấu vết đó còn nằm sờ sờ ở đó, tên đầu đinh không thể phản bác, đành phải thừa nhận.

“Hồi đầu chúng tôi mang theo đủ vật tư, nhưng gần đây sắp ăn hết rồi, cho nên… không ngờ vừa ra tay lần đầu đã đụng phải hai vị. Cũng coi như chúng tôi xui xẻo, chẳng trách ai được!”

Lạc Vũ mặt đầy giễu cợt: “Ngực rộng bụng lớn ghê nhỉ. Chúng tôi giết bốn anh em của các người mà ngươi còn có thể bình thản bỏ qua.”

Hổ Tử nghe mà tức nổ mắt coi thường ai? Nếu không phải hai người bên kia mang theo phụ nữ, đại ca còn phải dây dưa đến giờ à?

Bây giờ, phụ nữ mới là thứ đại ca cần nhất.

Hổ Tử làm một ký hiệu sau lưng cho tên đầu đinh.

Tên đầu đinh lập tức nở nụ cười chân thành, cả người thả lỏng xuống: “Hai vị bản lĩnh không tệ, một chiêu diệt bốn đàn em của tôi lại còn tiện tay xử lý dị thú. Việc này tôi thật lòng cảm ơn.”

Dưới chân anh ta bỗng xuất hiện một chiếc ghế, tên đầu đinh vững vàng ngồi xuống, vắt chân, thong thả phân tích:

“Lúc nãy là dùng dây leo trói bọn họ, chứng tỏ một người trong hai vị có dị năng thực vật. Bốn người toàn thân cháy đen, vậy là dị năng lôi điện.”

Bên cạnh có kẻ bật cười điên cuồng, mắt toát vẻ hung tợn: “Vẫn là đại ca lợi hại, chớp mắt đã nhìn ra hết dị năng của họ rồi. Hai người các ngươi, nếu biết điều thì giao mỹ nhân ra đây, đại ca còn để lại cho các người xác nguyên vẹn.”

Nói xong, cả đám đều nhìn sang Ôn Nhược, cười một điệu khiến người ta buồn nôn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc