Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bạn trai cũ miệng cứng tâm mềm (Mạt thế) Chương 4:

Cài Đặt

Chương 4:

Lạc Vũ mặt sa sầm, Lục Trì thì sắc mặt âm trầm đến cực điểm. Anh đứng lên chắn trước người Ôn Nhược.

Hai người đàn bà dưới đất bị tên kia kéo đứng dậy, run như cầy sấy.

Một trong số họ hằn học nhìn tên đầu đinh, nhắm chặt mắt hét lớn:

“Anh ta là dị năng hóa thú! Nhược điểm ở bụng!”

Anh ta chưa bao giờ cho ai chạm vào bụng mình. Lúc trước chị của cô ấy chỉ buông vài câu trêu ghẹo đã bị anh ta xé thành từng mảnh.

Cô ấy cố sống đến hôm nay chỉ để báo thù cho chị gái!

Tên đầu đinh bật cười lạnh: “Người đẹp, cô mà không nói, tôi suýt nữa quên mất cô rồi.”

Lời vừa dứt, thân thể cô ấy đã bị một thanh đao dài xuyên thẳng qua không chút nương tay. Lưỡi đao rút mạnh ra, máu lập tức chảy thành vũng, cô ấy ngã gục vào bãi máu.

Đao trắng vào, đao đỏ ra. Chỉ trong nháy mắt.

Ôn Nhược giật mình, vô thức túm lấy tay áo Lục Trì.

Tên đàn ông cầm đao nhổ một bãi nước bọt: “Tưởng cô có chút hoang dã nên tôi còn định để lại chơi đùa. Ai ngờ thứ ăn cháo đá bát!”

Người phụ nữ còn lại sợ đến quỵ xuống đất, bò về phía Lục Trì và Lạc Vũ, cầu xin:

“Cứu tôi… tôi không muốn chết…”

Cô ta tóc tai rối bù, tinh thần đã sắp sụp đổ.

Một tia sét giáng xuống, cơ thể cô ta co giật vài cái rồi bất động.

Lục Trì không hề biểu lộ cảm xúc. Gương mặt sắc nét giống như trước đây, nhưng dường như lại có sự thay đổi về chất.

Ôn Nhược bỗng yếu tay, buông ống tay áo anh ra.

Lục Trì ngày nào cứu người, nói rằng mình không bao giờ ra tay với người yếu thế… đã thay đổi rồi ư?

Khi còn ở bên nhau, họ thực ra gặp nhau rất ít vì Lục Trì luôn phải làm nhiệm vụ. Một lần chia xa nữa, Ôn Nhược cố ý giận dỗi:

“Anh mà đi nữa, em sẽ đi tìm người khác đấy!”

Lục Trì nghe vậy, ánh mắt lập tức sắc bén, kéo cô vào lòng, nghiến giọng:

“Đừng nói bậy!”

Ôn Nhược thì tủi thân đến mức nước mắt lưng tròng, nhưng miệng vẫn cứng:

“Em sẽ tìm người đẹp trai hơn anh, giàu hơn anh, lại có thể ở bên em thường xuyên. Anh ghen chết đi!”

“Ưm!” Lục Trì lấy nụ hôn chặn lời cô, dùng cách này để dỗ dành:

“Đừng nói chuyện sau này… trước hết đừng khóc…”

Lạc Vũ không thấy bất ngờ. Tổ đội dị năng ra ngoài, gặp được người sống sót thì cứu nếu có thể, không thì thôi.

Người phụ nữ này sống chung với tên đầu đinh đã lâu, cô ta ăn cái gì để sống? Lỡ đưa về căn cứ phải tốn nhiều công sức để trị liệu tâm lý.

Huống hồ, cô ta đã hoảng loạn đến mức mất hết lý trí.

Giống như anh Lục, Lạc Vũ cũng phản đối việc những kẻ “tự lập” bỏ căn cứ mà ra ngoài sinh tồn. Nếu bọn họ là người lương thiện thì đã chẳng chạy ra ngoài lập nhóm.

Nhưng mệnh lệnh từ trên đưa xuống thế này, gặp trường hợp như vậy vẫn phải làm theo quy trình.

Nếu không phải vì mệnh lệnh, Lục Trì đã chẳng bước chân vào cái sân này.

Tất nhiên, cả hai đều hiểu rõ ngoài mặt nói là khuyên trở về, nhưng thực tế, gặp loại không nghe lời thì tuyệt đối không thể thả đi.

Ngay lúc mới vào đây, Lạc Vũ đã đoán được rồi.

Một nhóm không có nhiều vật tư nhưng vẫn an toàn ở đây bao ngày, lại là dân chạy nạn từ Hoa Giang… tám phần mười bọn họ đã ăn đồng loại.

Một lũ súc vật đúng nghĩa.

Lạc Vũ người lúc nào cũng cười lần này không nói lời nào. Hàng loạt dây leo phá nát mặt đất, nhanh như tia chớp lao thẳng vào cổ ba kẻ kia.

Tường điện cao áp xuất hiện giữa không trung trước mặt bọn họ, “xì xì” vang lên liên tục.

Lượng điện mạnh đến mức không khí xung quanh như bị tách ra, méo mó hình thành một lồng giam lôi điện khủng bố!

Trên người đã bị dây leo trói, chỉ cần thở mạnh một chút là chạm đến ranh giới tử vong. Cái lồng điện còn đang từ từ thu hẹp!

Lục Trì nhìn bọn chúng, ánh mắt phản chiếu lồng sét sắc trắng, đường nét lạnh lùng, ánh mắt dửng dưng như nhìn côn trùng tựa thần chết giáng thế.

Dị năng hóa thú thì sao? Nếu không sợ chết thì cứ xông vào tường điện thử xem.

Tên đầu đinh hoàn toàn hoảng loạn, mồ hôi lạnh chảy xuống trán.

Trực giác mách bảo anh ta dù thân thể hóa thú đã được cường hóa, anh ta cũng tuyệt đối không chịu nổi lượng điện này.

Bỗng anh ta nhớ ra một lần đàn em đi ngoài trở về từng nói, căn cứ số ba xuất hiện một dị năng giả cấp bốn duy nhất từ đầu tận thế tới giờ dị năng lôi điện.

Hồi đó anh ta còn cười khẩy lôi điện cái gì, da thịt anh ta rắn chắc vô cùng, đao kiếm thường còn chẳng chạm nổi…

Anh ta từng chắc chắn mình là một trong số kẻ mạnh nhất thời tận thế, nếu không đã chẳng thể thu phục đám đàn em cứng đầu.

Nhưng bây giờ… khó thở, tim đập loạn, anh ta nhận ra dị năng người này mạnh đến mức vượt xa hiểu biết của anh ta.

Cả người đã hóa thú, thân hình phình to, nhưng móng vuốt sắc bén đến thế vẫn không thể làm gì nổi sợi dây leo tưởng như mềm yếu.

Càng đừng nói đến lồng sét chỉ cần chạm một cái là chết cháy.

Trong lúc anh ta hoảng loạn, tên vạm vỡ vừa giết người phụ nữ ban nãy đột nhiên khóc nấc, mặt đầy hối hận.

Nếu không bị dây leo trói, anh ta có khi đã quỳ xuống dập đầu rồi. Anh ta khóc lóc, gào lên:

“Hai vị quân gia, tất cả đều do tôi bị ép! Tôi có không gian tùy thân, muốn sống phải dựa vào kẻ mạnh. Tôi cũng không muốn làm mấy chuyện này, nhưng nếu không làm thì sẽ bị chặt tay chân, sống không bằng chết. Xin… xin hai vị tha mạng! Tôi nguyện làm trâu làm ngựa…”

Dáng vẻ anh ta lúc này và dáng vẻ âm hiểm khi nãy đã hoàn toàn khác nhau.

Nhưng vũng máu đỏ tươi trên mặt đất còn chưa khô, cảnh tượng lúc trước anh ta nghênh ngang tác oai tác quái, coi mạng người như cỏ rác, giờ lại thành cá nằm trên thớt để người xẻ thịt, khiến người ta nhìn rõ ràng một màn phản bội lẫn nhau sống động vô cùng.

Lục Trì đưa tay ấn đầu Ôn Nhược xuống, lạnh lùng nói:

“Ở yên đây, đừng nhúc nhích.”

Ôn Nhược không hài lòng với thái độ của anh, nhưng cô cũng thật sự không muốn xem những cảnh máu me này, nhìn bóng lưng Lục Trì rồi chu môi bất mãn.

Tên đầu đinh thấy thuộc hạ trung thành ngày trước lại trở mặt nhanh như thế, anh ta tức đến trợn trừng mắt:

“Mày… mày có còn nhớ mày từng khom lưng cúi đầu trước tao không!”

Báo Tử hừ lạnh một tiếng, nghển cổ phản bác:

“Chẳng qua là cho tôi mấy thứ đồ ăn và đàn bà mà anh không thèm nữa, anh tưởng công ơn lớn lắm à?”

Tên đầu đinh không thể tin nhìn anh ta. Ánh sáng trong mắt anh ta chớp động, cả người như già đi mười tuổi chỉ trong nháy mắt. Anh ta quay mặt đi, không muốn nhìn nữa.

Đúng lúc đó, Hổ Tử người nãy giờ không hé răng bỗng nhiên bùng nổ.

Anh ta mạnh mẽ xé đứt dây leo đang trói mình, rồi lao thẳng vào lồng điện cao áp phía trước.

Chỉ nghe một tiếng “xẹt” chói tai, cơ thể anh ta lập tức bị thiêu thành một đống tro cháy đen, ngay cả hình dạng cũng không còn.

“Bốp, bốp, bốp.”

Lạc Vũ vừa cười vừa vỗ tay, giọng đầy tán thưởng:

“Đừng nhìn anh ta ít nói, chứ đó mới gọi là đàn ông thực sự!”

Anh ấy quay đầu hỏi Lục Trì: “Phải không, anh Lục?”

Đám người này tội ác tày trời giết chóc, cướp bóc, không việc ác nào không làm. Dù có nói năng hay cách mấy cũng không thoát nổi cái chết. Người kia coi như biết tự lượng sức.

Lục Trì và Lạc Vũ liếc nhau. Lục Trì bước lên trước một bước, đôi mắt lạnh lẽo như hồ băng quét qua cả bọn, giọng không chút cảm xúc:

“Không gian của người có vũ khí không?”

Báo Tử nghe vậy, còn tưởng mình thấy được chút hy vọng sống, lập tức mừng rỡ:

“Có, có, có! Trước khi rời khỏi căn cứ, chúng tôi có cướp được một nhóm người, lấy luôn vũ khí trang bị của họ.”

Lục Trì gật đầu:

“Cỡ bao nhiêu?”

Báo Tử cố nhớ lại:

“Cũng… không nhiều lắm. Vài khẩu súng ngắn, vài khẩu tiểu liên, rồi chút đạn và mìn. À đúng rồi, còn một ống phóng tên lửa! Chỉ là hết đạn rồi.”

Lục Trì nhướn mày:

“Vậy cũng coi là nhiều đấy.”

Một câu này khiến Báo Tử càng thấy có đường sống, vội vàng nói:

“Đúng đúng, chỉ cần anh thấy nhiều là được! Tôi còn có chút đồ ăn, nước uống, anh muốn thì tôi lấy ra ngay. Chỉ là…”

Anh ta nhìn vào xung quanh, nơi lồng điện vẫn kêu “xì xì” không ngừng, thử dò hỏi:

“Anh có thể rút mấy thứ này lại trước không…”

Khóe môi Lục Trì khẽ cong, bật ra một tiếng cười thấp nhẹ:

“Hừ… tất nhiên là được.”

Báo Tử lập tức cảm ơn rối rít, vẻ mặt nôn nóng mong được thả ra.

“Không gian của anh giấu ở đâu?” Lạc Vũ tò mò hỏi, cắt ngang cuộc trò chuyện.

Đang tưởng thanh đao trên đầu mình sắp được rút xuống, vậy mà lại bị cắt lời hỏi đúng vấn đề liên quan đến mạng sống nhất.

Câu hỏi này chẳng khác nào hỏi một người két sắt nhà anh để đâu, dẫn tôi đi tham quan chút được không?

Nếu không phải đang bị uy hiếp mạng sống, Báo Tử đã đập vỡ đầu anh ấy rồi.

Nhưng bây giờ anh ta chỉ có thể nuốt giận vào trong, cố nặn ra câu trả lời:

“Là… sợi dây chuyền trên người tôi.”

Lúc này Lục Trì mới thu hồi dị năng.

Cảm giác áp lực khiến người ta lạnh sống lưng trong không khí bỗng giảm đi rất nhiều, giờ chỉ còn lại cái lồng bên cạnh tên đầu đinh.

Tuy lồng giam đã được rút lại, nhưng một khẩu súng lôi điện vẫn đang chĩa thẳng vào đầu anh ta.

Báo Tử mồ hôi lạnh túa ra đầy người.

Lục Trì ung dung vươn tay, khẽ kéo một cái trước cổ anh ta rồi kéo mạnh, trực tiếp giật sợi dây chuyền ra.

Đó là một sợi dây chuyền bạc, kiểu dáng rất bình thường, bình thường đến mức ném vào tiệm trang sức cũng chẳng ai chú ý.

Anh xoay xoay nó trong tay, nghi hoặc hỏi:

“Cái này anh lấy ở đâu?”

Báo Tử nhìn không gian của mình bị người ta tùy tiện chơi đùa như món đồ rẻ tiền, lòng đau như cắt, nhưng vẫn phải trả lời:

“Hôm đó tôi cướp được… người đó nói anh ta có không gian, thế là tôi…”

Giọng anh ta càng nói càng nhỏ, nhưng tất cả đều nghe hiểu.

Cảnh tượng ngày đó, tám phần là giống hệt Lục Trì ép hỏi anh ta hôm nay.

Đi lâu bên bờ sông, sao tránh khỏi ướt giày.

Kẻ cướp rồi cũng sẽ bị người cướp lại.

Báo Tử luôn quan sát sắc mặt Lục Trì, anh ta cẩn thận nói:

“Không gian này cũng khá lớn… nếu anh thích, anh cứ lấy… chỉ là… có thể tha cho tôi một mạng không?”

Lục Trì xem xét sợi dây chuyền một lúc rồi thản nhiên gật đầu:

“Được. Vậy nói xem không gian này mở thế nào?”

Ôn Nhược chợt cảm thấy như đang nhìn thấy cảnh Báo Tử cười hề hề dẫn kẻ cướp vào nhà, mở két sắt ra cho người ta xem từng ngăn, rồi đối phương còn hỏi lại: Anh có thể giúp tôi chuyển hết mấy thỏi vàng này về nhà tôi không?

Cô bật cười khẽ.

Cô nghĩ mình cười rất nhỏ, nhưng ở đây toàn là dị năng giả dù chỉ một tiếng động rất nhẹ cũng bị tất cả quay sang nhìn ngay.

Ôn Nhược lập tức thu lại nụ cười.

Giờ mà diễn trò chui xuống đất trốn được thì cô làm rồi.

Lục Trì quay sang nhìn cô, ánh mắt như có suy nghĩ gì đó. Anh ngoắc tay:

“Lại đây.”

Hả? Kêu là phải tới liền sao?

Nhìn biểu cảm của Lục Trì, lòng Ôn Nhược hơi chột dạ.

Cô không muốn qua chút nào.

Nhưng kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt!

Cô bĩu môi, nhưng chân vẫn ngoan ngoãn bước tới.

Lục Trì vén lớp quân phục trên người cô lên một chút, nhìn thấy chiếc cổ trắng mịn trống trơn của cô.

Sắc mặt anh tối đi một thoáng, khiến Ôn Nhược cảm thấy như anh muốn nhìn xuyên thủng cổ cô vậy.

May mà rất nhanh anh lại trở về dáng vẻ bình thường.

Khi xưa… anh cũng từng đeo dây chuyền cho cô như vậy…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc