Lạc Vũ khựng bước.
Mỹ nhân đang buồn như vậy, anh ấy đi bên cạnh còn có thể an ủi đôi câu, sao đến chuyện đó cũng không được?
Thấy Lục Trì không biểu cảm, Lạc Vũ liền biết chuyện này không thể thương lượng được nữa.
Gì chứ, bảo sao đến giờ vẫn độc thân chẳng có chút phong độ quý ông nào! Không biết lúc này nên an ủi tâm lý người được cứu sao!
Khí thế của Lạc Vũ xẹp xuống, anh ấy đưa vali lại cho Ôn Nhược:
“Vậy… tôi đi lái xe trước…”
Ôn Nhược lắc đầu, định nói “không sao”, nhưng… cô trừng mắt nhìn Lục Trì. Chỉ là một chút hành động vượt giới hạn thôi mà, ngay cả việc người ta giúp cô xách vali cũng không được sao!
Đợi Lạc Vũ đi trước, Lục Trì liền lạnh giọng nói với Ôn Nhược:
“Chuyện hôm nay, tôi không muốn có lần thứ hai.”
Ôn Nhược kéo mạnh vali, tức tối đáp:
“Biết rồi!”
Có cần phải đặc biệt cảnh cáo cô như vậy không!
Ôn Nhược không chịu thua, hắng giọng nói:
“Nếu lỡ có lần sau, anh tốt nhất cứ để tôi rơi xuống luôn, đừng đỡ!”
“Cô—!” Lục Trì nghẹn lại. Người phụ nữ này bao năm rồi mà vẫn giống hệt trước kia.
Anh không muốn nói nữa, im lặng đi cạnh cô.
Lạc Vũ lái xe đến trước cổng biệt thự, đó là một chiếc xe bọc thép đã được cải tạo. Anh ấy vốn định tiếp tục ngồi vào ghế lái, nhưng phát hiện Lục Trì đã ngồi vào đó, động cơ cũng nổ rồi.
Lạc Vũ đành vội vòng sang ngồi ghế phụ. Anh ấy nhìn Lục Trì đang tập trung lái xe chẳng phải bình thường việc lái xe toàn là anh ấy sao?
Chiếc xe lao nhanh ra ngoại thành, chẳng bao lâu đã bỏ xa khu dân cư phía sau.
Lục Trì yên lặng lái chiếc xe bọc thép, vẻ mặt lãnh đạm phủ đầy giữa lông mày.
Lạc Vũ không hiểu sao Lục Trì lại phải giành việc lái xe, nhưng không sao phía sau còn có một mỹ nhân tuyệt sắc.
Anh ấy quay đầu nhìn Ôn Nhược, mỉm cười phá tan sự yên tĩnh:
“Chào cô Ôn, tôi tên Lạc Vũ. Tiếp theo chúng ta sẽ đến căn cứ số 3 gần nhất. Nếu thuận lợi thì một ngày là đến, còn gặp dị thú thì có thể lâu hơn. Trên đường nếu cô cần gì cứ nói với tôi.”
Có vẻ nơi này khá xa căn cứ số 3. Ôn Nhược chỉnh lại tâm trạng, gật đầu:
“Chào anh, tôi tên Ôn Nhược.”
“Chúng ta đang đi đường nào để quay về vậy?”
Trước đó Ôn Nhược có quan sát đường xá quanh khu biệt thự. Tuy có một con đường không rộng không hẹp, nhưng chưa từng thấy đội cứu viện đi qua, không biết có bị phong tỏa không.
Cô cũng không thấy con đường lớn nào khác dẫn ra ngoài.
Lạc Vũ nhìn con đường phía trước:
“Khi đến đây chúng tôi đi đường nhỏ. Lúc về thì đi đường lớn sẽ gần hơn.”
Đi đến một ngã rẽ được che phủ, Ôn Nhược mới thấy nơi này có một lối mòn nhỏ.
Bị cây cối che kín nên trước đó cô không nhận ra.
Ngoại ô mà… mấy nơi chưa khai phá thường hay có bất ngờ.
Cô đang định nhắc rằng đường lớn phía trước có thể không an toàn, thì nghe giọng Lạc Vũ đột nhiên nghiêm lại:
“Phía trước… có thứ gì đó.”
Chợt một bóng đen vụt qua trước mũi xe. Lục Trì lập tức vặn vô lăng, cả chiếc xe nghiêng mạnh tạo ra tiếng ma sát chói tai, đồ đạc trong xe cũng ngã nghiêng hỗn loạn.
Một tiếng gầm vang lên từ phía trước.
Sau một đoạn đường dài, lúc này trời đã khuya. Ánh đèn xe chiếu rõ diện mạo thật sự của con quái vật khổng lồ phía trước thân hình to béo như voi, dáng dấp lại giống tê giác.
Chiếc sừng độc nhất trên đầu nó phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo dưới đèn xe, sắc bén đến mức như chỉ cần một cú là có thể đâm thủng cả thân xe.
Nó nhìn chằm chằm chiếc xe trước mặt mà không chút sợ hãi, ngửa cổ gầm lên một tiếng dữ tợn. Trong đôi mắt lóe lên tia tàn bạo, nước dãi lẫn máu chảy qua kẽ răng, nhỏ tong tong xuống đất.
Nó đã chắc chắn rằng những người trong xe trước mặt sẽ sớm trở thành thức ăn của nó.
Với cái bộ dạng này, nếu cứ lao thẳng tới, xe gần như chắc chắn không chịu nổi cú đâm bằng chiếc sừng ấy.
Dưới ánh đèn, hai bên con quái vật là những chiếc xe lớn nhỏ khác hoặc bị nghiền nát đến méo mó, hoặc bị thủng một lỗ lớn, cảnh tượng thảm khốc của những lần bị tấn công hiện rõ trước mắt.
Đây là lần đầu tiên Ôn Nhược ở gần dị thú đến vậy. Nhìn qua ống nhòm đã có thể tưởng tượng ra chúng lớn đến mức nào, không ngờ nhìn gần lại càng như một gã khổng lồ thực sự.
Ôn Nhược trợn to mắt.
Thời kỳ đầu mạt thế, nhiều vườn thú trên cả nước xảy ra bạo động. Các loài mãnh thú vốn bị nuôi nhốt và ngược đãi lâu ngày, theo lý mà nói đã chẳng còn sức phá lồng.
Thế nhưng điều kỳ lạ là khi chúng nổi loạn, thân hình đều tăng gấp nhiều lần, đôi mắt đỏ ngầu như bị lây nhiễm thứ gì đó.
Cảnh sát và quân đội địa phương lập tức xuất động, nhưng đạn lại không thể xuyên qua da thịt chúng. Cuối cùng, chỉ có thể dẫn dụ toàn bộ vào một khu vực rồi dùng thiết bị nổ cỡ nhỏ mới khống chế được.
Ban đầu chỉ xảy ra ở một nơi, nhưng chẳng bao lâu sau, tin dữ như đốm lửa lan ra khắp cả nước.
Quân đội lập tức điều động lực lượng đóng tại các vườn thú, công viên thực vật và khu rừng nguyên sinh, đồng thời ban hành lệnh giới nghiêm, cấm hoàn toàn thú cưng và gia súc xuất hiện nơi công cộng.
Nhưng đáng tiếc, đó mới chỉ là khởi đầu. Quân số không đủ, còn động vật thì có sức sát thương kinh khủng.
Chỉ vài ngày sau, hàng loạt thành phố lớn thất thủ. Người trong thành gần như không ai sống sót hoàn toàn bị biến thành lãnh địa của dị thú.
Để giảm thương vong, tầng lãnh đạo lập tức tái phân chia khu vực, từ bỏ chiến lược những thị trấn nhỏ, tập trung nguồn lực mở rộng sức chứa của các đô thị trung tâm và tăng cường phòng thủ. Đồng thời bắt đầu di dời dân chúng theo nguyên tắc gần đâu đến đó.
Lúc đó Ôn Nhược chỉ định ghé đây lấy chìa khóa, lấy xong là rời đi ngay. Không ngờ bên ngoài đã loạn đến vậy.
Vì vậy, nói chính xác thì từ khi mạt thế bắt đầu, dị thú hoành hành, cô vẫn chưa thật sự nhìn thấy tận mắt.
Lục Trì nhấn nút, cửa kính xe hạ xuống để lộ bầu trời đêm. Anh liếc nhìn Lạc Vũ. Hai người đã phối hợp chiến đấu nhiều lần nên vô cùng ăn ý. Lạc Vũ gật đầu, ra hiệu đã chuẩn bị xong.
Chỉ nghe một tiếng “ùng ùng”, lớp đất vàng dưới mặt đất trồi lên, cuộn lấy mặt đường nhựa, mang theo khí thế áp đảo lao thẳng về phía dị thú, như muốn chôn sống nó ngay tại chỗ.
Dị thú gầm thấp một tiếng, hoàn toàn không xem thủ đoạn nhỏ này ra gì. Bốn chân to lớn của nó vận động lại vô cùng linh hoạt, nó nhảy lên định né khỏi đất đá đang tràn tới, nhưng động tác đột nhiên khựng lại.
Vài sợi dây leo đã quấn chặt các chân nó. Ôn Nhược thấy từng dây leo to như cánh tay người, vụt mạnh ra, căng đến mức sắp nứt.
Do cơ thể dị thú quá đồ sộ, mấy dây leo phải hợp lực mới giữ được nó. Sức kéo đã gần đến cực hạn, mép dây leo đã bắt đầu rách toác.
Mắt Lạc Vũ hơi đỏ lên, thấy dây leo sắp bị đứt, không thể khống chế được dị thú nữa.
Anh ấy mặc kệ cơn đau quặn trong đầu, dốc toàn lực hóa ra một dây leo khác to hơn, phối hợp với các dây còn lại, mạnh mẽ kéo con dị thú đang nhảy dở trên không, khiến nó rầm một tiếng ngã sập xuống đất.
Dị thú bị chọc tức, gầm lên một tiếng vang dội đến mức như xé nát cả màn đêm.
Âm thanh chấn động khiến màng nhĩ của Ôn Nhược đau nhói, trước mắt tối sầm lại.
Lục Trì bước một chân rời ghế lái, đạp lên ghế cạnh Ôn Nhược, nửa người thò ra ngoài cửa sổ xe, giơ lên một loại vũ khí được chế tạo đặc biệt.
Vũ khí ấy đen tuyền, sáng lạnh, nòng pháo màu đen chĩa thẳng vào dị thú. Một luồng điện sáng mạnh từ cơ thể Lục Trì dẫn thẳng vào đầu pháo.
Chỉ nghe “Bùm” một tiếng, lực giật mạnh khiến cả xe rung lên. Miệng máu của dị thú phía trước đột ngột cứng lại tại chỗ.
Sau khi dừng giây lát, Lục Trì thu pháo về lại trong xe. Lạc Vũ đã ngồi vào vị trí lái, thấy Lục Trì đã ngồi vững ở ghế sau liền lập tức khởi động động cơ, nhân lúc dị thú bị thương mà lao vọt đi.
Chiếc xe đã được cải tiến có tốc độ cực nhanh, phóng vụt qua sát bên dị thú.
Vừa lướt qua, mặt đất rung chuyển. Ôn Nhược quay đầu nhìn lại bụi đất cuồn cuộn, quái vật khổng lồ đã ngã xuống.
Lúc này, màn đêm vẫn đặc quánh như mực đặc quánh không tan, nặng nề bao phủ vùng đất rộng lớn. Trên trời chỉ có vài ngôi sao lác đác lấp lánh ánh sáng yếu ớt.
Lạc Vũ ngồi yên, lẩm bẩm than,
“Giờ dị thú tiến hóa đến mức giống luôn mấy con trong Sơn Hải Kinh rồi.”
Ôn Nhược khẽ đáp, tỏ ý đồng tình:
“Vừa nãy là anh dùng dây leo ư? Anh là dị năng hệ thực vật à?”
Cô tận mắt thấy anh ấy dùng dây leo trói chặt con dị thú.
Còn Lục Trì thì sao? Chẳng lẽ anh không có dị năng, chỉ có thể dùng vũ khí nóng?
“Đúng vậy.”
Thấy vẻ mặt mơ hồ của Ôn Nhược, Lạc Vũ nhận ra cô vẫn chưa biết gì về dị năng, liền giải thích:
“Tôi là dị năng hệ thực vật, có thể điều khiển dây leo. Anh Lục là hệ lôi điện. Vừa nãy tôi triệu hồi dây leo dưới lòng đất để trói nó lại, không cho nó cử động, còn anh Lục thì dùng pháo năng lượng phóng ra đạn mang sức mạnh sấm sét đảm bảo trăm phát trăm trúng.”
Ôn Nhược nhìn hai gương mặt đều hơi tái đi của họ:
“Thì ra là vậy… Nhưng dùng dị năng như thế, cơ thể sẽ bị tiêu hao rất nhiều, đúng không?”
Lạc Vũ hơi ngại, gãi đầu:
“Tùy dị năng mà mức tiêu hao khác nhau. Tôi là hệ thực vật, điều khiển dây leo không tốn quá nhiều tinh thần lực, nhưng yêu cầu độ tập trung và tinh tế trong tư duy rất cao.
Còn dị năng của anh Lục là hệ lôi điện dạng tấn công mạnh, tiêu hao tinh thần lực cực lớn.”
“Đừng nhìn con dị thú to xác vậy mà lầm. Thực ra nó không mạnh mấy đâu. Nếu nó thực sự đáng sợ, nó đã không ngồi ì ở đây rình mồi.”
Lạc Vũ bổ sung.
Thì ra là vậy…
Nhưng Ôn Nhược vẫn cảm thấy kỳ lạ. Nếu dị thú chỗ này dễ giải quyết như thế, tại sao không thấy đội cứu viện nào đến?
Chẳng lẽ còn có một con dị thú đáng sợ hơn đang ẩn nấp trong bóng tối?
Lạc Vũ dứt khoát kể sơ về tình hình các căn cứ hiện tại cho Ôn Nhược nghe.
Nửa tháng đầu khi dị thú bắt đầu bạo động, các nơi còn đùn đẩy trách nhiệm, không muốn hy sinh thành phố của mình. Nhưng sau khi mệnh lệnh được ban xuống, cộng thêm năng lực xây dựng khủng khiếp của trong nước, rất nhanh đã hình thành cục diện sinh tồn hoàn toàn mới.
Hiện nay, cả nước được chia thành năm căn cứ lớn, đặt tên theo số thứ tự. Nơi họ sắp đến chính là căn cứ số ba. Trong đó đóng quân là lực lượng quân đội hợp nhất từ ba khu vực lân cận. Sau khi tái lập biên chế, đơn vị này được gọi là quân đoàn ba.
Quyền lực trong căn cứ được chia thành ba thế lực hành chính, quân đội và nhóm dị năng.
Trưởng quan hành chính phụ trách mọi việc quản lý, ví dụ như xâu dựng và thực thi hệ thống điểm tích lũy.
Nhóm dị năng thì chỉ quản lý những người có dị năng. Còn quân đội thì khác với mô hình trước tận thế phụ trách tất cả những việc ngoài hành chính và dị năng, ví dụ như những người bình thường nhưng từng là quân nhân, hoặc các công việc liên quan đến nhân lực.
Lục Trì là phó chỉ huy của đội dị năng, còn chỉ huy chính là Ôn Quốc An.
Lục Trì thức tỉnh dị năng từ rất sớm, số lần ra ngoài thanh trừ dị thú nhiều nhất, nhiệm vụ sơ tán dân chúng cũng làm nhiều nhất, vì vậy dị năng phát triển nhanh nhất. Lạc Vũ hiện giờ mới chỉ ở cấp hai, còn Lục Trì đã đạt đến cấp bốn.
Lúc này trong căn cứ, đa số mọi người vẫn chỉ là người thường, dị năng cấp một cũng đã rất hiếm rồi.
Một người cấp hai như Lạc Vũ, trong thời điểm tận thế mới bùng phát, hoàn toàn đủ tư cách trở thành thủ lĩnh của một đội sinh tồn độc lập.
Lục Trì… giờ lợi hại đến vậy sao?
Ôn Nhược nhìn sang Lục Trì đang lái xe, đường nét nghiêng mặt anh giống như được điêu khắc, lạnh lùng mà sắc bén, ánh mắt trầm tĩnh nhìn thẳng phía trước.
Hình bóng ấy trùng khớp với người trong ký ức của cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




