Sau khi trải qua cuối tuần vừa hạnh phúc vừa “khó nói” tại căn hộ của Lục Chi Hề, Tưởng Huỳnh vừa trở lại trường đã lập tức bước vào tuần thi cử đầy căng thẳng.
Đối với người ngoài khi nói đến ngành Tâm lý học sẽ thường liên tưởng đến các bài test tâm lý khác nhau. Nhưng trên thực tế, sinh viên ngành này không chỉ đọc tài liệu, học lý thuyết, mà còn phải biết thiết kế thí nghiệm nghiên cứu và đồng thời phải tiếp xúc với các lĩnh vực liên ngành như khoa học sự sống, toán học và khoa học máy tính.
Vì vậy, ngoài các môn học kiểu như “Tâm lý học xx” Tưởng Huỳnh còn học các môn như giải phẫu học, toán cao cấp, thống kê và mô hình thần kinh.
Học kỳ này cô đăng ký cả giải phẫu học lẫn mô hình thần kinh, cộng thêm mấy môn lý thuyết dày cộp cần học thuộc. Môn thi cuối cùng bắt đầu lúc chín giờ sáng Chủ nhật và kéo dài đến mười một giờ trưa.
Thi xong, Tưởng Huỳnh đeo balo bước ra khỏi tòa nhà dạy học, vừa ngẩng đầu lên thì bị hoa mắt.
Tuần này vì ôn thi căng thẳng, cô cùng Chu An Ninh chiếm một phòng học nhỏ ở tòa nhà số 5. Ngày ngày cùng ra vào, cùng ăn cùng học cho đến trước khi ký túc xá đóng cửa mới ra về.
Nhưng về rồi cũng không ngủ mà vẫn tiếp tục học bài.
Đùa à, ai mà ngủ trong tuần thi chứ!
Suốt cả một tuần như vậy, bây giờ hơi thở của Tưởng Huỳnh nồng nặc mùi cà phê. Ăn uống chỉ để duy trì sự sống. Cô còn không có thời gian gặp Lục Chi Hề, chỉ còn mỗi tin nhắn “chào buổi sáng” và “chúc ngủ ngon”.
Bị tuần thi “hành hạ” đến mức này, trạng thái của cô từ trong ra ngoài đều trở nên khá “đặc sắc”, trông như vừa chui ra từ đống xác sống vậy.
Để giữ hình tượng trước mặt Lục Chi Hề, cô từ chối lời mời đến căn hộ của anh. Vừa hay chị khóa trên Ngô Khê đã mời họ sang nhà ăn cơm vào ngày mai, hai người liền hẹn sẽ gặp nhau tại Thanh Thủy Đình.
Vừa về đến ký túc xá, Tưởng Huỳnh liền nằm xuống giường ngủ mê man. Đến khi tỉnh lại đã là xế chiều.
Tối nay Chu An Ninh có hẹn nên đã đi ra ngoài từ sớm.
Tưởng Huỳnh mở điện thoại lên thì thấy hai tin nhắn WeChat.
Một cái là của Lục Chi Hề, nhắc cô tỉnh dậy nhớ ăn cơm.
Cái còn lại là một lời mời kết bạn.
[Hi, tôi là LiLy.]
Cô suy nghĩ một lúc, khi nhìn mái tóc vàng của cô gái trong ảnh đại diện mới nhớ ra.
Chính là cô gái hôm trước ở buổi tiệc muốn xin WeChat của cô.
Cô nhấn chấp nhận lời mời.
Không lâu sau đối phương gửi tin nhắn đến: [Yeah! Cô chịu add tôi rồi! Đừng nói với anh Hề nha, đây sẽ là bí mật nhỏ của chúng ta.]
Tưởng Huỳnh không hiểu tại sao Lily lại muốn kết bạn với mình. Cô hơi bối rối trước sự nhiệt tình quá mức này. Sau khi chào hỏi đơn giản, cô vào thẳng vấn đề hỏi có chuyện gì.
Lily nói rằng cô ấy muốn kết bạn và rủ cô đi chơi.
Tưởng Huỳnh lịch sự đáp nếu có cơ hội sẽ đi chơi với cô ấy. Không ngờ Lily lại hỏi cô có đang ở Đại học Hoa không, cô ấy sẽ đến tìm.
Quen kiểu này hơi nhanh rồi.
Tưởng Huỳnh gửi mẫu đơn đăng ký vào trường, bảo chỉ cần đăng ký sẽ vào được.
Lily lập tức gửi đến một đoạn tin nhắn thoại, giọng nói nhẹ nhàng có chút nũng nịu có lẫn giọng Tiếng Anh: "Nhưng tôi dễ bị lạc đường lắm, hơn nữa Google Maps không hoạt động ở Trung Quốc nên cô đi cùng tôi nha."
Tưởng Huỳnh hoàn toàn không ngờ có ngày mình lại bị con gái làm nũng. Nhất thời không biết Lily thực sự muốn tham quan trường hay là có mục đích khác.
Đang do dự thì Lily nhắn tiếp nói rằng cô ấy đã đứng trước cổng Đại học Hoa, không biết đường.
Tưởng Huỳnh nhìn tin nhắn năm giây rồi thở dài. Người này sao mà tùy hứng thế nhỉ?
Cuối cùng cô vẫn ra đón. Sau khi trả lời Lily và xác nhận vị trí của cô ấy, Tưởng Huỳnh nhanh chóng sửa soạn lại và vội vã đến cổng trường.
Lily mặc áo phông rộng, quần short siêu ngắn, đi giày lấp lánh, trên tay cầm một hộp quà nhỏ tinh xảo.
Vừa thấy Tưởng Huỳnh, cô ấy lập tức nhào tới, hào hứng nói: "Biết ngay mà! Cô nhất định sẽ ra đón tôi! Cô là người tốt!!"
Lily nói quá tự nhiên, khiến Tưởng Huỳnh không biết là lời thật lòng hay chỉ là xã giao. Cô hỏi một cách bất lực: "Cô làm gì ở đây vậy?"
"Tôi đến tìm cô để đi chơi.” Lily nhìn quanh một lúc: "Anh Hề đâu? Anh ấy không có ở đây phải không?"
Biểu cảm của Tưởng Huỳnh chợt thay đổi.
"Em ấy không có ở đây. Nếu cô muốn tìm em ấy thì hãy liên lạc trực tiếp với em ấy đi."
"Sao tôi phải tìm anh ấy? Anh ấy còn không cho tôi đi chơi với cô nữa, tôi tránh còn không kịp.”
"Nhưng tại sao em ấy lại không cho cô tìm tôi?” Tưởng Huỳnh tự hỏi, nhớ lại đêm đó anh đã ngăn Lily hỏi xin WeChat của cô.
“Tôi không biết, chẳng biết anh ấy nghĩ gì. Nhưng cô nói với anh ấy là tôi đến chơi cũng được. Dù sao anh ấy cũng không đánh tôi được.”
Lily dúi hộp quà nhỏ vào tay Tưởng Huỳnh, vui vẻ nói: “Tôi còn mang quà đến cho cô nè!”
Vừa nhìn thấy logo Van Cleef & Arpels, cô lập tức dúi lại túi quà vào tay Lily.
“Cái này đắt quá, tôi không nhận được.”
“Nhưng tôi đã mua rồi, cô cứ giữ lấy đi.”
“Tôi không đeo loại trang sức này.” Tưởng Huỳnh thở dài: “Hơn nữa, đây mới là lần đầu chúng ta gặp nhau…”
Lily cũng không ngốc, cô ấy tiếc nuối nhận lại món quà: “Được rồi, vậy cô có thể dẫn tôi vào trường không?”
Đến cũng đã đến rồi, cô cũng không thể nào bỏ mặc người ta ở cổng trường được.
Cô dẫn Lily đến nhà ăn lớn nhất trường. Có ba tầng, tầng một và tầng hai là buffet tự chọn món, còn tầng ba là nhà hàng Tây. Ban đầu, cô nghĩ rằng một người được nuông chiều như Lily sẽ không quen với đồ ăn ở căn tin và muốn ăn đồ Tây. Nhưng Lily lại cực kỳ hào hứng khi tham quan tầng một và tầng hai. Cô không ngờ Lily lại đến thăm quan thật. Cô ấy cũng có vẻ đói nên đã gọi một phần lẩu cay cỡ vừa, một bát tiết đông cay, năm xiên thịt cừu nướng và một đĩa dưa hấu.
Cô ấy hít một hơi thật sâu, ăn như vũ bão.
"Mùi thơm quá!" Lily cầm bát reo lên.
Tưởng Huỳnh chỉ gọi một phần cơm vịt quay. Ăn được hai miếng, chợt nhớ ra gì đó nên cô đặt đũa xuống.
"Cô lấy WeChat của tôi từ đâu?"
"Thích Châu cho tôi."
Tưởng Huỳnh ngạc nhiên.
Cô không xa lạ gì Thích Châu.
Vì cậu ta là em trai bạn trai cũ của Chu An Ninh - Thích Văn.
Năm ngoái khi cậu ta nhập học, nhờ danh tiếng của anh trai mà cậu ta cũng nhận được sự chú ý. Đến khi nhập học cậu ta liên tục có bạn gái cả trong và ngoài trường, tất cả đều là tình một đêm.
Tưởng Huỳnh có WeChat của cậu ta vì chuyện chia tay giữa Chu An Ninh và Thích Văn ầm ĩ đến mức bố mẹ cậu ta cũng biết chuyện. Họ nhờ Thích Châu thông qua cô thuyết phục Chu An Ninh bình tĩnh lại.
Sau khi Thích Châu giải thích mục đích của mình, Tưởng Huỳnh hoàn toàn phớt lờ cậu ta. Nếu không phải tối hôm đó gặp cậu ta ở bữa tiệc tại Thanh Thủy Đình, cô đã không biết rằng Lục Chi Hề và Thích Châu có quen biết nhau.
Lần đó gặp quá bất ngờ nên cô cũng không nghĩ nhiều, giờ nghĩ lại, cô bỗng thấy có gì đó không đúng. Trong mắt cô, Lục Chi Hề và Thích Châu hoàn toàn không phải cùng một kiểu người.
"Nếu cô quen biết Thích Châu sao không đi tìm cậu ta mà tìm tôi?”Lily nói: "Tôi và Thích Châu không thân lắm. Có điều kỹ năng hôn của cậu ta khá tốt đấy."
Câu trả lời này khá thẳng thắn. Tưởng Huỳnh im lặng hai giây mới nói:"Mọi người đều tụ tập ở nhà Chi Hề nên tôi tưởng mọi người đều là bạn thân."
"Đương nhiên là không phải, Thích Châu lớn lên ở Trung Quốc. Hôm đó là lần đầu tiên tôi gặp cậu ta. Còn anh Hề thì hồi cấp ba chúng tôi học chung một trường tư thục. Mẹ anh ấy và mẹ tôi là bạn thân, còn bố anh ấy và bố tôi là đối tác kinh doanh. Mùa hè hai gia đình cùng đi nghỉ ở Southampton."
Nghe cứ như là thanh mai trúc mã vậy.
Tưởng Huỳnh im lặng ăn một miếng. Mái tóc vàng hồng của Lily rất nổi bật, thu hút sự chú ý những người đi qua. Lúc này, có một bạn nam đi đến xin phương thức liên lạc.
Lily rất thoải mái cho luôn. Sau khi người đó rời đi, cô ấy hất tóc, vẻ mặt khá đắc ý hài lòng với vẻ quyến rũ của mình.
Ăn gần xong, cô ấy cầm miếng dưa hấu bằng bộ móng sơn màu rực rỡ, khuôn mặt hóng hớt hỏi Tưởng Huỳnh: "Mau kể đi, cô với anh Hề gặp nhau như thế nào? Anh ấy tỏ tình với cô hay là cô chủ động?"
Mắt cô ấy đầy vẻ phấn khích, khuôn mặt như đang hét lên: "Nói cho tôi nghe, nói cho tôi nghe đi!"
Chuyện này cũng không có gì phải giấu, Tưởng Huỳnh thừa nhận: "Là tôi."
“Wow!” Lily há hốc miệng: “Rồi anh ấy đồng ý luôn á? OMG!”
Biểu cảm cô ấy quá khoa trương khiến Tưởng Huỳnh bật cười.
Lily gật đầu lia lịa:"Cô có biết hồi cấp ba có bao nhiêu cô gái muốn ngủ với anh ấy không? Bây giờ vẫn vậy đấy."
Tưởng Huỳnh suýt nghẹn cơm.
“Anh ấy là tuyển thủ tennis, có gương mặt như thiên thần, cả người châu Á lẫn người da trắng đều thích, nhưng mà…”
Tưởng Huỳnh uống ngụm nước: “Nhưng sao?”
Lily cắn dưa hấu, nhún vai: “Không có gì, dù sao cô cũng tuyệt thật, lấy được “lần đầu” của anh ấy. Anh ấy vốn khó gần, năm ngoái lại vì đứa con riêng của bố mà bị thương buộc phải rút khỏi giải Masters ở Miami, con chó anh ấy nuôi cũng chết. Lúc đó, chỉ cần nhìn thấy anh ấy thôi cũng khiến chân tôi run lên…”
Lily có vẻ hơi sợ khi nhớ lại chuyện đó nên không muốn nói thêm: “Vậy nên nếu anh ấy chấp nhận cô, chắc chắn cô phải có điều gì đó đặc biệt.”
Lily giơ ngón tay cái lên với Tưởng Huỳnh.
“…Cái gì? Con riêng? Rút lui khỏi giải đấu?”
Tưởng Huỳnh ngây người.
Lily nhìn ra biểu cảm của cô, có chút không dám tin:“Anh ấy không nói với cô sao? Vậy thì cô nhất không được nhắc đến chuyện đó, đặc biệt là chuyện đứa con riêng. Cứ coi như tôi chưa nói gì.”
Im lặng một lúc, Tưởng Huỳnh gật đầu:“Tôi sẽ không nói.”
Vì con riêng mà bị thương. Bị buộc phải rút khỏi giải đấu.
Cô mất mười phút mới tiêu hóa được những lời đó.
Chỉ nghe thôi cũng biết tổn thương lớn thế nào.
Thành thật mà nói, trước giờ cô luôn nghĩ Lục Chi Hề lớn lên trong một gia đình ấm áp và hạnh phúc. Vì anh là người rất lễ phép, xuất sắc lại ổn định về mặt cảm xúc.
Cô chưa bao giờ tưởng tượng anh lại phải trải qua chuyện như thế này ở độ tuổi còn trẻ như vậy.
Lục Chi Hề chưa từng đề cập đến chuyện này với cô, vì thế chắc chắn cô sẽ không khơi lại vết thương của anh.
Ăn xong thì trời đã tối. Khuôn viên trường tối đen như mực. Lily sợ tối nên đã gọi tài xế đến đón.
Không lâu sau, một chiếc sedan màu đen đã dừng lại. Lily đột nhiên nhét túi quà Van Cleef & Arpels vào tay Tưởng Huỳnh rồi chạy về phía xe.
Vừa chạy cô ấy vừa nói: "Nhận đi mà, chỉ là quà nhỏ thôi. Tôi muốn làm bạn với cô, tôi rất thích cô!"
Cô ấy còn gửi một nụ hôn gió cho Tưởng Huỳnh trước khi đóng sầm cửa xe lại.
Tưởng Huỳnh bật cười.
Lily đúng như vẻ ngoài, hơi tiểu thư lại tự nhiên quá mức, nhưng thực chất lại khá ngây thơ, suy nghĩ và cảm xúc hiện rõ trên mặt.
Nhưng thực ra cũng khá đáng yêu.
Cổng phía bắc của Đại học Hoa nằm gần bệnh viện của trường. Tưởng Huỳnh đi vào trường được vài bước lại ngẩng lên nhìn những tòa nhà bệnh viện ẩn trong màn đêm.
Cô dừng lại, đứng yên tại chỗ, nhìn chằm chằm về phía đó, đột nhiên nhớ ra một chuyện trong quá khứ.
Đó là vào cuối tháng 9 khi cô liên lạc với Lục Chi Hề về việc đánh giá tâm lý. Thời tiết ở Bắc Kinh đã bắt đầu se lạnh. Anh luôn đội mũ lưỡi trai, vành mũ kéo thấp, mặc áo phông và quần dài đơn giản, là người rất ít nói.
Khi nói chuyện anh sẽ mỉm cười rất lịch sự, giọng nói nhẹ nhàng. Nhưng phần lớn thời gian anh khá im lặng. Ngay cả khi anh mời cô ăn tối về bài kiểm tra tâm lý, cả bữa ăn hầu như đều là cô nói còn anh lắng nghe.
Sau khi bài kiểm tra kết thúc, tưởng chừng như hai người không còn liên hệ. Nhưng chỉ ba ngày sau, Tưởng Huỳnh tình cờ gặp anh ở bệnh viện. Anh ngồi một mình trên băng ghế ở hành lang trước khoa y học thể thao, vóc dáng cao ráo và vẻ ngoài điển trai khiến anh rất nổi bật.
Cô đến chào hỏi mới biết anh nghe nói hôm đó có chuyên gia khám nên đến xem chấn thương vai.
Tưởng Huỳnh với tâm lý chăm sóc đàn em, đã giúp anh đặt lịch nội bộ của bệnh viện trường.
Đại học Hoa có rất nhiều vận động viên chuyên nghiệp. Có người là nhà vô địch Olympic sau khi giải nghệ đến đây học, cũng có những vận động viên trẻ vừa theo học vừa chuẩn bị cho các giải đấu trong và ngoài nước. Vì vậy, bệnh viện trường thường xuyên mời các chuyên gia trong lĩnh vực này đến khám định kỳ. Những suất khám của các chuyên gia này ở bên ngoài rất khó đặt, nhưng tại bệnh viện trường lại dễ gặp hơn nhiều.
Hôm đó anh đã nói rất nhiều lời cảm ơn với cô
Lúc đó chắc anh vẫn còn hy vọng.
Trong lòng bỗng dâng lên nỗi buồn sâu sắc.
Từ lần đầu gặp vào cuối tháng chín năm ngoái đến khi bắt đầu hẹn hò, khoảng thời gian cô quen Lục Chi Hề không hề ngắn. Thế nhưng, những gì cô biết về anh lại rất ít. Ngay cả những thông tin ít ỏi mà cô có được cũng là do vô tình nghe lỏm từ người khác.
Cô không ngốc, cô có thể cảm nhận được rằng anh không muốn nói về chuyện đó, nhưng cô vẫn thầm hy vọng mình sẽ là người mà anh có thể tâm sự.
Nếu anh sẵn sàng mở lòng, cô sẽ vô cùng vui mừng.
Tưởng Huỳnh mở khung chat. Cuộc trò chuyện của hai người dừng lại khi cô nói rằng mình sẽ đi ăn tối và anh đồng ý.
[Em nhớ anh.]
Lục Chi Hề trả lời rất nhanh, nhưng hình như lại hiểu sai ý cô: [Sao tự nhiên lại nói vậy?]
[Anh cũng muốn ở bên em. Tối nay qua chỗ của anh nhé.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)