Tưởng Huỳnh tắm xong, hai chân vẫn còn mềm nhũn, vừa bước ra khỏi phòng tắm cô liền thấy Lục Chi Hề đang cất vợt vào tủ.
Tuy vẻ mặt anh khá bình tĩnh nhưng Tưởng Huỳnh đoán trong lòng anh chắc hẳn đang rất buồn.
Nghĩ lại cũng đúng, anh đã tập luyện chăm chỉ từ năm bốn tuổi đến khi mười tám tuổi. Kể cả khi bị thương vẫn kiên trì tập luyện hồi phục chức năng suốt cả năm trời. Rõ ràng vẫn đang ở độ tuổi tốt nhất, lại vì chấn thương mà không thể tiếp tục thi đấu, chỉ nghĩ đến thôi, cô cũng cảm thấy khó chịu thay anh.
Có những cảm xúc nếu không nói ra ngược lại sẽ càng tệ hơn. Chúng tích tụ lại, không có chỗ trút bỏ, lâu dần sẽ thành bệnh.
Nhưng Lục Chi Hề không muốn nhắc đến chuyện đó, cô cũng không tiện hỏi thêm.
"Chi Hề, tối nay em sẽ nấu ăn cho anh nhé."
Để tránh bị người giúp việc bắt gặp nên anh đã tranh thủ gọi điện cho Linh Tinh, bảo hôm nay không cần đến.
Lục Chi Hề hơi ngạc nhiên: "Em biết nấu ăn sao? Anh còn đang định đặt đồ ăn ngoài."
"Thật ra ba em mở một quán ăn nên có dạy cho em vài món."
Tưởng Huỳnh sợ anh kỳ vọng quá cao bèn vội nói thêm: "Không phải nhà hàng sang trọng gì đâu, chỉ là một quán ăn nhỏ thôi.”
Cô đứng trước bếp, buộc mái tóc dài ra phía sau, xắn tay áo lên đến khủy tay, nói làm là làm. Cô kiên quyết không cho Lục Chi Hề phụ mình, còn ép cho anh một ly nước rau củ.
Cô thái rau, cắt thịt, xào nướng… tuy từ khi lên đại học cô ít vào bếp, những kỹ năng thì vẫn còn, chẳng mấy chốc mà động tác trở nên thuần thục.
Lục Chi Hề nghe lời cô, ngồi ở quầy bếp uống nước ép chờ bữa tối. Anh không nghịch điện thoại mà chống cằm nhìn cô, dáng vẻ ngoan ngoãn, thậm chí còn có chút ngây thơ.
Canh xương hầm thanh nhẹ, bò áp chảo thơm mùi tỏi, rau củ nướng… từng món lần lượt được bày ra.
Nhìn thấy anh như vậy, lòng cô mềm lại. Cô cởi tạp dề, rửa tay rồi lau khô, sau đó bước tới nâng mặt anh hôn nhẹ lên chóp mũi.
"Bữa tối đã sẵn sàng! Anh thử xem ngon không."
Lục Chi Hề nhìn cô, khẽ “ừ” một tiếng.
"Ngon lắm. Giống như đầu bếp chuyên nghiệp nấu vậy."
Dưới ánh mắt mong chờ của Tưởng Huỳnh, anh nếm thử từng món, vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc.
"Anh thích là tốt rồi. Biết thế em đã trổ tài sớm hơn.”
“Cơm nhà và đồ ăn bên ngoài khác nhau. Dù gặp chuyện gì, chỉ cần ăn một bữa cơm nhà tâm trạng chắc chắn sẽ tốt hơn."
Cô vừa cười vừa múc bát canh cho anh , lại pha chén nước chấm pha từ dầu ớt chiên và xì dầu.
“Không phải em khoe khoang đâu, nhưng khi bố mẹ em ly hôn, bố em như người mất hồn vậy. Ông có chuyện gì cũng giữ trong lòng, buồn quá thì uống rượu hút thuốc, đến cơm cũng không ăn. Em đã nấu cho ông ấy một bữa, lúc đó em mới chín tuổi thôi mà có tiềm năng lắm đấy. Tối đó, bố em ăn rất nhiều, còn bưng cả đĩa lên ăn luôn.”
Tưởng Huỳnh đặt bát canh bên cạnh anh, cười nói: “Mau ăn đi, không thì sẽ nguội mất.”
Lục Chi Hề nhìn cô một lúc lâu.
Trước giờ anh chưa từng nghe Tưởng Huỳnh nhắc đến gia đình mình. Anh không ngờ bố mẹ cô đã ly hôn, cũng không ngờ cô có thể kể lại quá khứ u ám đó một cách bình thản như vậy.
Dường như trong mắt cô, mọi thứ đều không nghiêm trọng. Chỉ cần uống một ngụm canh, ăn một miếng cơm cô nấu….tất cả rồi sẽ qua.
Anh cúi đầu, uống hai ngụm canh.
Vị thanh ngọt vừa phải, còn có một cảm giác ấm áp khó diễn tả.
"Cảm ơn em, anh rất thích."
Lục Chi Hề cúi đầu nhìn bát canh trước mặt. Nước dùng trong veo tỏa ra mùi thơm ngào ngạt, hơi ấm từ bát canh lan qua lòng bàn tay, tỏa vào không khí.
*
Cả ngày thứ bảy, ngoài việc nấu cả bàn đồ ăn, Tưởng Huỳnh gần như cũng bị “nấu” không ngừng. Ăn xong lại nằm chơi game một lúc, đến khi nằm lên giường thì cả người lẫn tinh thần đều mệt mỏi rã rời, đến nỗi ngủ tới tận trưa ngày hôm sau.
Hôm sau tiếng thông báo điện thoại vang lên liên tục như tiếng bom nổ khiến cô giật mình tỉnh giấc. Cô vội vàng mở điện thoại ra xem, đầu óc dần tỉnh táo hơn nhưng trong lòng nảy sinh chút nghi hoặc.
Kể từ khi ở bên Lục Chi Hề, có một hiện tượng rất kỳ lạ xảy ra. Cứ mỗi khi cô gặp tình huống khó lựa chọn thì bỗng nhiên lại xuất hiện giải pháp.
Ví dụ như khi cô vẫn đang phân vân có nên tiếp tục làm bạn đọc sách với Tình Tình hay không thì Ngô Khê đã chủ động đề nghị dừng lại.
Hay như bây giờ khi cô đang thấy hơi hối hận vì đã đăng ký đi cho mèo ăn, không thể ở cạnh Lục Chi Hề suốt kỳ nghỉ thì lại có một đàn em muốn đổi suất với cô.
Cô bé đó có vẻ rất gấp, còn nói chỉ cần cô chịu nhường sẽ tặng lì xì, mời cô đi ăn… Hơn nữa còn đưa ra một lý do khiến cô không nỡ từ chối. Cô ấy muốn theo đuổi Trịnh Kim Bình.
"Anh thấy chưa, hôm qua vừa mới ăn đồ em nấu, hôm nay đã có chuyện tốt xảy ra rồi."
Tưởng Huỳnh vừa khéo léo thái thịt bò thành từng miếng vừa nhắc đến chuyện này với Lục Chi Hề.
Anh đứng bên cạnh, rửa rau theo hướng dẫn của cô để nước phủ đều lên từng chiếc lá.
"Vậy em đã đồng ý chưa?"
"Tất nhiên rồi, làm việc tốt giúp đỡ người khác mà. Em ấy cứ nhất quyết đòi lì xì cho em, nhưng em không nhận."
"Có lẽ cô ấy sẽ rất biết ơn em."
"Nhưng em thấy như vậy cũng khá may mắn. Vừa hay em cũng có thể chuyển đến ở với anh vào kỳ nghỉ này."
Tưởng Huỳnh lấy rau từ tay anh, cười tươi: "Em cũng hy vọng cô ấy sẽ theo đuổi thành công. Dù sao thì, theo đuổi được người mình thích chính là niềm hạnh phúc lớn nhất."
Lục Chi Hề ngạc nhiên. Đến khi cô quay đi tiếp tục nấu nướng, anh vẫn chưa rời mắt.
Cô vẫn luôn như vậy, trông rất đơn thuần, thậm chí có chút ngây thơ không hợp với tuổi. Nhưng anh biết, cô rất thông minh, trong lòng hiểu rõ mọi chuyện.
Nhưng mà cô vẫn là con người, dù vẻ ngoài có đơn giản đến đâu, bên trong vẫn sẽ phức tạp.
Anh thích dáng vẻ hiện tại của cô, lại không nhịn được mà tò mò khi nào cô mới bộc lộ phần bản chất con người không thể kiểm soát của mình.
Anh chìm vào suy tư, đứng trước bồn rửa tay rất lâu, làn nước mát lạnh rào rào chảy qua mu bàn tay, lách qua kẽ ngón tay.
“Cạch” Vòi nước bị tắt.
Tưởng Huỳnh đột nhiên lại gần, dịu giọng:"Anh đi nghỉ đi, nấu xong em sẽ gọi anh."
Anh nhìn cô rồi đột nhiên nhớ ra.
Những lúc đó, cô sẽ không còn sạch sẽ ngoan ngoãn như vậy nữa.
Cổ tay Tưởng Huỳnh đột nhiên bị nắm lấy khiến cô kêu lên: "Chi Hề, em..."
Con dao va vào thớt, chạm vào mặt bàn đá phát ra tiếng vang sắc lạnh.
Lục Chi Hề bế cô lên.
"Đừng…trước gương..." Cô vội nói.
"Vậy đi đâu?" Anh kiên nhẫn hỏi,giọng vẫn bình tĩnh.
"Giường…lên giường."
*
Khi kết thúc, bên ngoài trời đã tối. Ánh đèn từ cửa sổ những tòa nhà cao tầng ở khu trung tâm tạo nên một sự tương phản tuyệt đẹp với sắc hồng tím của đường chân trời.
Trên giường bừa bộn, ngay cả nến thơm cũng không che nổi bầu không khí ám muội trong phòng.
Linh Tinh đã được gọi đến dọn dẹp, nhưng Tưởng Huỳnh vẫn kiên quyết tự tháo ga giường và chăn trước khi bác ấy vào. Nhưng rốt cuộc cũng chỉ là tự lừa mình, vì đến cả nệm cũng bị ướt.
Mà cái nệm này rất đắt.
Lục Chi Hề đang pha nước ép dưa hấu để bù nước. Cô bước đến phía sau ôm lấy eo anh nhỏ giọng xin lỗi.
"Không sao, em tè dầm cũng đáng yêu."
"Đó không phải là tè dầm…" Cô lí nhí.
"Nhưng lúc đó em nói muốn đi vệ sinh mà.."
Nghe vậy, cô tỏ ra bực bội: "Vậy thì anh phải thả em ra, không phải bắt em… giải quyết trên giường!."
Trước khi ở bên anh, Tưởng Huỳnh từng nghĩ mình không nhạy cảm với chuyện đó. Nhưng anh khiến cô hiểu chính mình hơn. Thậm chí… có chút nghiện.
Ban đầu định nấu bữa cơm nhưng bây giờ có lẽ là không được nữa. Linh Tinh dùng những nguyên liệu cô đã chuẩn bị làm vài món xào đơn giản. Ăn xong, Tưởng Huỳnh về trường.
Lục Chi Hề lái xe đưa cô về, còn đi theo đến tận dưới ký túc xá. Anh không đăng ký sống trong ký túc xá, ngoại trừ những lúc thi phải đến trường, anh hầu như không xuất hiện. Nhưng vẫn có người nhận ra anh, kể cả mấy người không quen cũng quay lại nhìn vì ngoại hình nổi bật.
"Anh mau đi về đi, mấy bạn nữ kia nhìn anh mà mắt sắp tóe lửa luôn rồi kìa.”
Cô cười rồi nói với vẻ thần bí: "Từ giờ trở đi anh nhất định sẽ thuận lợi."
Nhìn thấy vẻ mặt chân thành của cô, Lục Chi Hề cũng chỉ mỉm cười đồng ý, không mấy để tâm.
Nhưng khi lên xe anh mở điện thoại ra xem.
Người anh theo dõi cách đây nửa tiếng đã đăng một bài viết mới trên Weibo.
Trong sáu ảnh chụp màn hình:
[Vận may đến! Hãy nhận lấy! Thật sự rất linh!]
[Mọi buồn bực của bạn sẽ lập tức biến mất.]
[Người bạn yêu sẽ được bao quanh bởi những tin vui lớn.]
[Từ ngày mai, bạn sẽ bắt đầu gặp nhiều may mắn!]
[Văn Khúc Tinh (*) đang tìm bạn, bạn có nhận không?]
(*) Văn Khúc Tinh là một vị thần tượng trưng cho học vấn, thi cử, trí tuệ và văn chương. Ai được Văn Khúc Tinh chiếu sẽ học giỏi, thi đỗ, thông minh
[Huyền học về may mắn, người thành tâm sẽ ngày càng thuận lợi.]
Bên dưới, một người dùng tên “Huỳnh Huỳnh” bình luận:[Nhận! Nhận thay bạn trai! Tôi cũng nhận! Dùng bao tải để hứng! (Đã hứng đầy một bao tải lớn) (Đổ lên đầu bạn trai) (Lại giơ bao tải lên tiếp tục hứng)]
Lời của tác giả:
Huỳnh muội: Trùng hợp thật!
Chi Hề (cười thầm): Lại có tác dụng rồi.
Dương Dương: Giấy không gói được lửa.
Dương Dương gửi đến các độc giả: “Vận may đến! Hãy nhận lấy! Thật sự rất linh! Bình luận “nhận” sẽ càng linh hơn!”
(Đội nồi chạy mất)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)