Tưởng Huỳnh tự đi tàu điện ngầm qua đó, vừa ra khỏi nhà ga đã thấy Lục Chi Hề đứng đợi sẵn.
Ánh mắt anh nhanh chóng dừng lại trên chiếc túi Van Cleef & Arpels cô đang xách: "Ai tặng em vậy?"
Tưởng Huỳnh kể với anh nghe về việc Lily đến tìm cô, nhưng không nhắc đến nội dung cuộc trò chuyện, chỉ nói cả hai đã cùng ăn cơm ở căng tin.
"Lily đến tìm em à?"
Lục Chi Hề khẽ nhíu mày.
Anh giúp cô xách chiếc túi, tay kia nắm tay cô dẫn về căn hộ.
"Lily hơi vụng về, nên anh không muốn cô ấy làm phiền em. Cô ấy có nói gì làm em khó chịu không?"
"Không, tụi em ở chung rất vui, nói chuyện cũng rất hợp nữa."
"Thật sao? Hai người đã nói chuyện gì vậy?"
"Cô ấy nói hồi cấp ba anh rất nổi tiếng." Tưởng Huỳnh nhấn mạnh: "Rất, rất, rất nổi tiếng. Còn em thì đã ngủ với chàng trai trong mơ của các cô gái đó."
Lục Chi Hề bị giọng điệu tự hào của cô chọc cười: "Cho nên đây là lý do ra đó là lý do em đột nhiên nói nhớ anh hả?"
"Ngày nào em cũng nghĩ về anh mà, đâu chỉ có mỗi chuyện đó đâu."
Cô cúi đầu nhìn con đường bê tông, nhỏ giọng nói: "Thi xong một cái là kiến thức bay sạch khỏi đầu em luôn. Chỉ còn lại việc nhớ anh thôi."
Ánh mắt Lục Chi Hề dừng lại trên mặt cô như đang quan sát biểu cảm. Phải nói rằng, Lục Chi Hề rất nhạy bén. Mặc dù những gì Tưởng Huỳnh nói là thật, nhưng cô cũng giấu một phần cuộc trò chuyện với Lily. Bị anh nhìn chằm chằm như vậy khiến cô hơi căng thẳng. Cũng may khi về đến căn hộ, anh cũng không nói thêm gì nữa.
Vừa bước vào, cả hai người đã hôn nhau thắm thiết.
Xa nhau suốt một tuần, ngay cả trên WeChat cũng ít nói chuyện, cơ thể như lần đầu tiếp xúc phản ứng mãnh liệt đến nóng bỏng.
Lục Chi Hề bế cô lên, hai tay vững vàng đỡ lấy cơ thể cô, anh cúi đầu chạm trán cô, hơi thở ấm nóng: “Em vừa thi xong, có mệt quá không?”
“Chiều em đã ngủ bù rồi, nghỉ ngơi đủ rồi.”
Tưởng Huỳnh hôn nhẹ bên tai anh: “Hôm nay….anh có thể thoải mái một chút.”
Lục Chi Hề không phải kiểu người dịu dàng, nhưng phần lớn thời gian đều kiềm chế để chiều theo cô.
Mặc dù hôm nay là cô chủ động phối hợp, nhưng anh lại không vội.
“Hôm nay rốt cuộc em bị sao vậy?” Anh nhẹ giọng hỏi.
Đôi mắt Tưởng Huỳnh ngập nước nhìn anh: “Em chỉ muốn làm anh vui thôi.”
Lục Chi Hề cười: “Rõ ràng bây giờ em đang muốn anh nhanh chóng làm em vui thì đúng hơn.”
Âm thanh của cây vợt đánh vào bóng tennis, trong khoảnh khắc chạm lưới, vừa giòn vừa mạnh mẽ.
Tưởng Huỳnh nhớ lại dáng vẻ Lục Chi Hề trên sân, ung dung mà tràn đầy sức bùng nổ. Cánh tay anh lúc đó cũng như bây giờ, cơ bắp căng chặt, đường nét lên xuống, chứa đựng sức mạnh tuyệt đối.
Đánh bóng, bóng chạm đất, rồi lại đánh.
Nhịp điệu rõ ràng, lực đạo mạnh mẽ.
Dáng vẻ tràn đầy sinh khí của anh luôn khiến cô mê đắm.
“Em yêu anh, Chi Hề.”
Tưởng Huỳnh nằm trong lòng anh, vài lọn tóc dính mồ hôi trên má.
Đôi mắt ướt át, cơ thể nóng rực, giọng nói đầy nhiệt tình.
Người đang đè phía trên chợt khựng lại một giây.
Ánh đèn tối mờ, màn đêm che đi biểu cảm của Lục Chi Hề. Yết hầu anh khẽ chuyển động, nhắm chặt mắt, không nhìn cô.
Anh quy toàn bộ rung động vừa rồi trong lòng là phản ứng theo bản năng.
*
Ngày hôm sau trời trong xanh nắng đẹp. Tháng Sáu ở Bắc Kinh đã khá nóng, đứng dưới nắng cảm giác như sắp bị nướng chín.
Chiếc xe rẽ vào sân Thanh Thủy Đình rồi dừng lại bên vệ đường.
Ngô Khê và chồng cô ấy Vệ Ứng Minh đứng chờ ở cổng, Vệ Trinh cũng dắt Vệ Tình đợi sẵn..
Vừa thấy xe đến, Vệ Ứng Minh và Ngô Khê nhiệt tình tiến lên chào đón. Cô bé Vệ Tình lập tức lao vào lòng Tưởng Huỳnh, lớn tiếng nói nhớ cô.
Vệ Ứng Minh không chào hỏi theo kiểu trưởng bối thông thường, mà bắt tay với Lục Chi Hề.
Lục Chi Hề đưa quà cho người giúp việc bên cạnh, cười nói với hai vợ chồng: “Cô, chú, lâu rồi không gặp.”
Vệ Ứng Minh vội đáp:“Đúng vậy Alex, chớp mắt cái mà con đã lớn thế này rồi. Bố mẹ con dạo này khỏe không? Nhớ giúp chúng tôi gửi lời hỏi thăm nhé!”
Bố của Lục Chi Hề, trong giới tài chính thường được gọi là “Williams nhỏ”. Tên đầy đủ là Anthony L. Williams. Còn tên tiếng Trung của Lục Chi Hề do mẹ anh – Lục Tú đặt. Thực ra tên chính thức của anh là Alexander L. Williams, nên nhiều người quen biết bố mẹ anh thích gọi anh là Alex hơn.
Đây là lần đầu tiên Tưởng Huỳnh nghe ai đó gọi Lục Chi Hề bằng tên tiếng Anh. Cô tò mò hỏi nên anh giải thích ngắn gọn.
Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng cô.
Giống như một người bạn thân luôn nói với cô rằng tên mình là Anna, cô cũng luôn nghĩ vậy, nhưng thực ra tên trên giấy tờ lại là Chu An Ninh.
Lục Chi Hề nhận ra cô hơi trầm lặng liền ôm vai cô dỗ dành: “Chỉ những người thân thiết mới gọi anh bằng tên tiếng Trung.”
Tưởng Huỳnh mỉm cười: “Không sao, em cũng quen gọi anh là Chi Hề rồi.”
Rõ ràng vợ chồng Vệ Ứng Minh đã cho người dọn dẹp biệt thự rất kỹ, ngay cả nước hồ bơi phía sau cũng được thay mới. Trên bàn phòng khách bày đủ loại trái cây, còn bốn người giúp việc bận rộn trong bếp nấu ăn.
Vệ Tình chỉ quen mỗi Tưởng Huỳnh nên lập tức kéo cô lên lầu xem búp bê mới mua. Còn Lục Chi Hề thì ở dưới nói chuyện với vợ chồng Vệ Ứng Minh, Vệ Trinh cũng bị ép ngồi lại nghe.
Gia tộc bên nhà bố của Lục Chi Hề có địa vị rất cao ở Bắc Mỹ, lịch sử phát triển bắt nguồn từ đầu thế kỷ trước. Họ nắm bắt nhiều làn sóng kinh tế toàn cầu, cũng như vượt qua được những giai đoạn suy thoái và lạm phát đình trệ. Nền tảng vững chắc như một cây cổ thụ trăm năm, trên mặt đất là thân cây to lớn, tán lá rậm rạp. Còn ở phía dưới là bộ rễ chằng chịt ăn sâu vào lòng đất.
Nếu không phải năm xưa vì mẹ anh - Lục Tú – mua căn nhà này ở Thanh Thủy Đình, thì Vệ Ứng Minh và Ngô Khê cũng không có cơ hội quen biết tầng lớp quý tộc như vậy.
Hồi đó bố Lục Chi Hề hầu như không xuất hiện, còn Lục Tú chỉ vào mùa thu mới về Trung Quốc thăm cô của mình, tiện thể ở lại một thời gian.
Khác với Ngô Khê một người phụ nữ xuất thân giàu có lại từng cùng chồng bươn chải trên thương trường. Thì Lục Tú là một họa sĩ mang phong thái thanh nhã, thiên về nghệ thuật. Bà không có đầu óc kinh doanh, cũng không tham gia vào công việc của chồng. Dù lớn lên ở nước ngoài nhưng gia cảnh lại không quá dư dả. Những món trang sức đắt tiền trên người bà đều do nhà chồng chu cấp.
Ngô Khê đoán rằng việc bà có thể kết hôn với bố Lục Chi Hề phần lớn là nhờ gương mặt xinh đẹp mang đậm nét phương Đông khiến cả nam lẫn nữ đều phải trầm trồ. Hơn nữa bà nội của Lục Chi Hề là người Hoa gốc Singapore nên đặc biệt yêu thích những nét đẹp phương Đông.
Ban đầu Ngô Khê tiếp cận Lục Tú chỉ để có cơ hội gặp bố Lục Chi Hề, tìm cơ hội hợp tác làm ăn. Nhưng sau vài lần uống trà chiều, cô ấy phát hiện Lục Tú rất giỏi trong việc giáo dục con cái. Không chỉ thuê gia sư dạy trước chương trình để đảm bảo thành tích luôn dẫn đầu, bà còn chú trọng vào việc học ngôn ngữ. Một cậu bé năm sáu tuổi có thể chuyển đổi trôi chảy giữa tiếng Trung, Anh, Pháp. Ngoài ra còn được học tennis từ nhỏ, đảm bảo cậu không thua kém về thể chất.
Ngô Khê cảm thấy điều đó thật sự rất lợi hại.
Nếu không phải lúc đó cô ấy bận sự nghiệp, không có thời gian chăm Vệ Trinh, thì cũng không đến mức sinh thêm Vệ Tình để áp dụng những lý thuyết giáo dục của mình.
“Mẹ con thật lợi hại, nuôi dạy con xuất sắc như vậy.”
Ngô Khê nhìn Lục Chi Hề, trong giọng nói vừa ngưỡng mộ vừa có chút ghen tị:“Nếu Vệ Trinh và Vệ Tình nhà cô cũng được như con thì tốt rồi.”
Thực ra trọng tâm là Vệ Tình.
Con trai lớn Vệ Trinh có thành tích học tập khá tốt, đủ để vào một trường đại học trọng điểm, hoặc một trường danh tiếng ở nước ngoài. Sau này cũng có thể tiếp quản công ty gia đình.
Nhưng Vệ Tình thì khác. Ngô Khê nhất định phải cho cô bé vào Ivy League, hơn nữa còn phải vượt trội bạn bè cùng trang lứa, dùng tài nguyên của cô ấy và chồng để tiến xa hơn, trở thành một người phụ nữ xuất sắc, tỏa sáng rực rỡ.
Trên tầng hai.
Ngồi trong căn phòng đầy thú nhồi bông, Tưởng Huỳnh có chút lơ đãng. Cô phát hiện mình lại hiểu thêm về Lục Chi Hề theo cách không ngờ tới, có điều cảm giác này không dễ chịu chút nào.
Nhưng sự chú ý của cô nhanh chóng bị Vệ Tình kéo lại.
Cô bé lấy ra một chiếc túi quà lấp lánh cao gần nửa người nói là tặng cô.
Cô ngạc nhiên cảm ơn, rồi thấy cô bé lặng lẽ ngồi cạnh chưa đầy hai giây sau đã bắt đầu rơi nước mắt.
Khuôn mặt tròn trịa của Vệ Tình giống như chiếc bánh bao trắng mềm. Khi khóc, trông như quả đào nhỏ đẫm sương, vừa đáng thương vừa đáng yêu.
"Em không muốn chơi bóng quần nữa. Chơi bóng quần mệt lắm. Chơi xong em còn phải học vĩ cầm, tiếng Anh, viết văn, đọc sách... Em mệt quá chị ơi, em không muốn học nữa.”
Cô bé khóc nấc lên gần như không thở nổi, nắm chặt tay áo cô không buông.
Tối hôm đó, trong bữa tối, Tưởng Huỳnh kể chuyện này cho Ngô Khê nghe.
Ngô Khê véo má con gái: “Ôi chao, cục cưng của mẹ sao thông minh thế, còn biết tìm người mềm lòng để nói giúp nữa.”
Mọi người đều cười, coi lời than thở của Vệ Tình chỉ là lời nhõng nhẽo. Chỉ có cô là lo lắng: “Tình Tình còn nhỏ, nếu cứ học những thứ quá khó có thể sẽ làm giảm tự tin, khiến con bé chán học hơn.”
Ngô Khê nói: "Học chứ! Tất nhiên là con bé phải học rồi! Cô còn định nhân dịp nghỉ hè đưa con bé đi Thụy Sĩ, tiện thể xem có con bé có năng khiếu trượt tuyết không."
Sau đó cô ấy lại nói với con gái: "Tình Tình, mẹ sẽ mua cho con hai chiếc váy xinh nữa. Đừng khóc nữa nhé. Bây giờ con cố gắng một chút. Con nhìn xem, anh Alex hồi nhỏ cũng khóc nhiều lắm, nhưng bây giờ lại xuất sắc như vậy."
Ngô Khê nhìn Lục Chi Hề, anh lịch sự mỉm cười đáp lại.
Ngoại hình đẹp, có giáo dưỡng, thông minh lại chịu được khổ – xuất sắc toàn diện.
Chẳng trách bố anh bên ngoài phong lưu, có nhiều tình nhân và con riêng như vậy, nhưng lại không nhận bất kỳ ai về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

