"Không ngờ lúc nhỏ anh cũng hay khóc nhè đấy."
Sau khi chia tay vợ chồng Vệ Ứng Minh và Ngô Khê, Tưởng Huỳnh trêu chọc nhắc lại chuyện vừa nghe được với Lục Chi Hề.
Lục Chi Hề nắm tay cô đi vào căn biệt thự nơi tổ chức buổi tụ tập lần trước, băng qua con đường đầy hoa hồng và nguyệt quý ở tiền viên: "Đúng vậy, nếu lúc khóc mà gặp đúng lúc mẹ anh đang cắm hoa, bà ấy sẽ dùng cành hoa làm roi quất."
"Thế chắc chắn bà ấy phải tuốt hết gai đi trước chứ?" Tưởng Huỳnh hỏi.
Lục Chi Hề mỉm cười, không trả lời.
Vệ Ứng Minh và Ngô Khê rất muốn trò chuyện nhiều hơn với Lục Chi Hề, nên đã khuyên Tưởng Huỳnh và anh tối nay cứ ở lại nhà họ, hoặc sang căn biệt thự bên cạnh của Lục Chi Hề cũng được.
Tối nay, Tưởng Huỳnh mải chơi cùng bé Tình Tình ở một bên, còn vợ chồng Vệ Ứng Minh cứ kéo lấy Lục Chi Hề nói đủ thứ chuyện, từ giáo viên tư nhân ở New York đến việc nộp hồ sơ vào các trường Ivy League, từ thị trường trong nước đến thị trường Bắc Mỹ, mãi đến tận 11 giờ đêm mới kết thúc. Lúc ra về, Tình Tình vẫn còn khóc, bắt Tưởng Huỳnh phải hứa đi hứa lại là sẽ thường xuyên đến thăm bé.
Quản gia được thông báo gấp đã dựa theo yêu cầu của Lục Chi Hề mang hai bộ quần áo thay giặt từ căn hộ ở quận Triều Dương qua. Trong lúc chờ ông ấy sắp xếp phòng ngủ, hai người tranh thủ ngồi hóng gió trên chiếc ghế mây ở sân trước biệt thự.
Bắc Kinh sau khi vào hè, khu vực nội thành ban đêm vẫn rất oi bức, nhưng khu Thanh Thủy Đình này mảng xanh sinh thái được làm rất tốt. Nhà nào cũng có hồ bơi, gần đó còn có hồ nhân tạo, gió đêm thổi qua mang lại cảm giác khá mát mẻ.
Lần trước lúc Tưởng Huỳnh đến, nơi này rất đông vui náo nhiệt, giờ đây căn biệt thự trống trải không người nên có chút quạnh quẽ. Con gấu bông StellaLou mà Tình Tình tặng được cô ôm vào lòng; cô bé nói hy vọng con thỏ này có thể khiến Tưởng Huỳnh thường xuyên nhớ đến mình.
"Em thấy cô ấy giáo dục Tình Tình có chút... quá cấp tiến."
Tưởng Huỳnh vừa vuốt ve con thỏ vừa nhịn không được nhắc tới chuyện này: "Chi Hề, lúc nhỏ anh cũng như vậy sao?"
Năm 6 tuổi cô còn đang ngồi sau quầy thu ngân của tiệm cơm gia đình để xem hoạt hình, đến 26 chữ cái tiếng Anh còn chẳng viết đủ.
"Không phải."
Anh thuận miệng đáp: "Lúc anh bằng tuổi con bé, anh không được nhẹ nhàng như vậy đâu."
"Em cứ ngỡ những đứa trẻ như các anh, lúc nhỏ đều sẽ sống như những hoàng tử và công chúa nhỏ chứ."
Lục Chi Hề quay đầu chăm chú nhìn cô. Một luồng gió đêm thổi qua làm mái tóc trên trán anh dạt sang một bên, lộ ra đôi lông mày và ánh mắt thanh tú có phần non nớt.
"Nhìn từ góc độ lịch sử, vương thất là nơi có sự cạnh tranh sinh tồn khốc liệt nhất trong xã hội loài người. Nếu những thành viên nhỏ tuổi không trưởng thành đúng như kỳ vọng, họ hoặc sẽ bị bỏ rơi, hoặc bị tiêu diệt; người sống tốt đa phần đều phải học cách phụ thuộc. Tình huống tương tự cũng xảy ra ở những gia đình giàu có. Một đứa trẻ ưu tú đại diện cho thể diện, cho năng lực giữ gìn tài sản... Thế nên nhiều người không chỉ dốc toàn lực bồi dưỡng con cái, mà còn sinh rất nhiều con.
Mà những đứa trẻ không thể thỏa mãn kỳ vọng của cha mẹ, nếu không bị họ từ bỏ thì cũng sẽ tự lưu đày chính mình, dùng rượu chè và tình dục để phát tiết đau khổ. Thậm chí có một số người còn dùng cách này để kéo người khác xuống nước, cùng nhau sa đọa. Ở bất cứ đâu, niềm vui cũng đều là thứ xa xỉ."
Tưởng Huỳnh không ngờ Lục Chi Hề lại trả lời câu hỏi của mình một cách nghiêm túc như vậy. Cô sững sờ một lát, chìm vào im lặng hồi lâu rồi mới nói: "Thật ra con người từ khi còn nhỏ đã cần sự hướng dẫn và chăm sóc chuyên nghiệp về mặt tâm lý rồi."
Lục Chi Hề bỗng nhiên bật cười. Tiếng cười của chàng trai trẻ thật trong trẻo và nhẹ nhàng.
"Huỳnh Huỳnh, em thật đáng yêu.”
…
[Nếu lúc nhỏ anh ấy đã rất vất vả, vậy hy vọng sau khi lớn lên anh ấy có thể có được thật nhiều tự do và vui vẻ.]
[Mình muốn mang lại cho anh ấy thật nhiều, thật nhiều niềm vui.]
Tưởng Huỳnh cất điện thoại, nhìn về phía Lục Chi Hề đang trò chuyện với quản gia ở cửa. Từ lời nói của anh, cô lờ mờ hình dung được hình bóng tuổi thơ của anh còn bận rộn hơn cả Tình Tình, điều đó chắc chắn là một gánh nặng cực kỳ lớn, vấn đề nghỉ ngơi giải trí gần như bị bóp nghẹt đến mức không còn cuộc sống riêng. Kiểu sinh hoạt này còn kéo dài đến tận bây giờ, dù ban đầu có thể không chịu đựng nổi, nhưng đến nay có lẽ anh đã quen rồi.
Con người thật sự có thể tập cho mình thói quen sống như vậy sao?
Tuy hiện tại cuộc sống của anh cũng máy móc như một chương trình đã lập sẵn, nhưng không ai có thể thực sự sống như một người máy. Ai cũng sẽ có lúc mệt mỏi, thương tâm, khổ sở, sụp đổ. Khi Lục Chi Hề mỉm cười nhắc về những chuyện đó, cô cảm thấy anh không thực sự vui vẻ.
Rất nhanh sau quản gia đã dọn dẹp xong phòng ốc. Trong tủ lạnh có sẵn nước, trái cây và đồ ngọt; khăn lông, bàn chải, áo choàng tắm trong phòng cũng đầy đủ mọi thứ.
"... Sẽ đến vào tối mai."
"Đã biết, ông cứ sắp xếp xe trưa mai đến đón chúng tôi."
Lục Chi Hề nói xong với quản gia liền đưa Tưởng Huỳnh vào biệt thự, đi thẳng lên lầu hai.
Lầu hai có vài phòng ngủ, cuối hành lang là một cánh cửa gỗ chạm khắc hướng vào trong, đó là vị trí của phòng ngủ chính. Trên cửa gắn một chiếc khóa kiểu cũ rất đặc biệt, Tưởng Huỳnh vừa lên lầu đã chú ý ngay đến nó.
Tưởng Huỳnh thấy lạ: "Tại sao lại khóa phòng ngủ chính lại thế?"
"Mẹ anh đã khóa lại vào lần cuối cùng bà ấy tới đây. Bà ấy không thích người phụ nữ khác ngủ trong phòng mình."
Tưởng Huỳnh đứng ở cửa phòng ngủ, ngơ ngác nhìn Lục Chi Hề đi vào phòng, đầu óc vẫn đang tiêu hóa câu nói vừa rồi của anh.
Anh quay đầu lại, thấy cô đứng ngẩn người ở cửa: "Sao trông em có vẻ kinh ngạc thế? Anh cứ ngỡ Lily đã nói cho em biết rồi chứ."
Sắc mặt Tưởng Huỳnh chuyển từ ngẩn ngơ sang sửng sốt: "Sao anh biết được..."
Lục Chi Hề cười đi đến trước mặt cô, nhéo mũi cô một cái: "Đã bảo là em rất đáng yêu mà."
... Hóa ra anh vừa mới lừa mình khai ra. Tưởng Huỳnh cảm thấy có chút thua cuộc khi nhận ra điều đó.
"Chuyện này ở nước ngoài không phải bí mật gì. Bố anh rất nổi tiếng, scandal tình ái của ông ấy có ở khắp nơi. Ông ấy có rất nhiều tình nhân, nhưng đa số đều không ở cạnh ông ấy được lâu. Một vài người trong số đó sinh con, bố anh sẽ không làm xét nghiệm ADN, nếu ông ấy cảm thấy đứa trẻ đó đúng là của mình, ông ấy sẽ đưa tiền cấp dưỡng."
Giọng điệu của Lục Chi Hề vô cùng hững hờ: "Trong nước không biết nhiều về ông ấy nên mọi người cũng không hiểu rõ. Anh không muốn cho em biết vì với anh, đây không phải chuyện gì vinh quang cho lắm."
Tưởng Huỳnh ôm lấy eo anh: "... Xin lỗi anh, Chi Hề. Lúc đó Lily chỉ vô tình nhắc tới thôi, em biết anh không muốn nhắc đến nên đã không nói."
"Cho nên tối qua em chủ động như vậy là vì đang đau lòng cho anh sao?"
Cô chạm mắt với Lục Chi Hề, vài giây sau mới khẽ "vâng" một tiếng.
"Rốt cuộc Lily đã nói gì với em?"
"Cô ấy nói... con riêng của bố anh đã làm vai anh bị thương, khiến anh phải bỏ thi đấu tennis."
"Còn gì nữa không?"
"Không có."
"Không có thật chứ?" Lục Chi Hề quan sát biểu cảm của cô như để xác nhận xem cô có giấu giếm điều gì không.
"Không có thật mà."
Tưởng Huỳnh lắc đầu như một đứa trẻ vừa nghe trộm được bí mật không nên biết, trên mặt mang chút cẩn thận dè dặt, lại nhỏ giọng hỏi anh: "Thế ở đây có làm anh cảm thấy không thoải mái không?"
Lục Chi Hề mỉm cười: "Không sao đâu, đây là phòng của anh. Em xem, đằng kia còn có ảnh chụp của gia đình anh nữa, bố anh sẽ không đưa người phụ nữ khác vào căn phòng này đâu."
Tưởng Huỳnh nhìn theo hướng anh chỉ, trên góc tủ đúng là có đặt mấy tấm ảnh.
Cậu bé trong ảnh trông chỉ chừng năm sáu tuổi, mái tóc màu nâu nhạt, đôi mắt to trong veo như những viên đá hổ phách xinh đẹp. Cậu bé được một người phụ nữ da trắng, tóc đen mỹ lệ ôm vào lòng, bên chân là một chú chó nhỏ lông trắng muốt. Người đàn ông đứng sau họ có vẻ đẹp trai đặc trưng của người lai Á-Âu, trông giống như một quý ông đào hoa.
Lục Chi Hề ôm cô từ phía sau, cằm tựa lên đỉnh đầu cô, cùng cô ngắm nhìn những bức ảnh: "Lúc nhỏ màu tóc của anh nhạt hơn một chút, giống bố."
"Nhưng anh lớn lên rất giống mẹ, cả hai người đều rất đẹp." Tưởng Huỳnh khẽ tán thưởng.
Một đứa trẻ đáng yêu như vậy, một người vợ xinh đẹp như thế. Trông họ mới hoàn mỹ làm sao. Cô không hiểu tại sao bố của Lục Chi Hề lại còn muốn nuôi tình nhân nữa.
Tưởng Huỳnh nhìn chằm chằm vào mấy tấm ảnh một lúc rồi bỗng nhiên nhớ đến mẹ mình. Đã lâu lắm rồi cô không nhớ về bà. Tuy mẹ cô không đẹp bằng mẹ Lục Chi Hề nhưng cũng rất có nhan sắc. Năm Tưởng Huỳnh chín tuổi, bà đã phải lòng chủ của một quán bar. Tưởng Huỳnh từng gặp người đàn ông đó vài lần, cả người ông ta toát ra khí chất lãng tử và ngang ngạnh, khiến mẹ cô mê mẩn đến mức điên đảo thần hồn.
Có những người luôn tìm thấy khoái cảm mãnh liệt và kích thích nơi biến động và nguy hiểm, để rồi dùng niềm vui đó mang đến thảm họa trời long đất lở cho những người xung quanh. Quá khứ có phần tương đồng khiến cô nảy sinh một cảm giác đồng bệnh tương lân chưa từng có với Lục Chi Hề.
Có lẽ do ngủ ở môi trường mới nên tối nay Tưởng Huỳnh ngủ không yên giấc. Mơ màng đến nửa đêm cô dần tỉnh lại, phát hiện mình đang cuộn tròn trong lòng Lục Chi Hề.
Lục Chi Hề vậy mà cũng chưa ngủ, anh đang xem điện thoại.
"Chi Hề, anh vẫn chưa ngủ sao?" Cô vẫn còn ngái ngủ nên không nhìn rõ nội dung trên điện thoại anh.
Anh hạ điện thoại xuống nhìn cô: "Sao lại tỉnh rồi? Anh làm phiền em à?"
Tưởng Huỳnh lắc đầu, vùi mặt vào ngực anh, giọng lí nhí: "Không phải, tự dưng em tỉnh thôi."
Lục Chi Hề không xịt nước hoa, nhưng mỗi lần giặt đồ Linh Tinh đều cho một chút tinh chất phong lan đặc chế, nên trên quần áo anh luôn có hương thơm nhàn nhạt. Hương phong lan có tác dụng trấn tĩnh, hòa quyện cùng nhiệt độ cơ thể của Lục Chi Hề khiến cô nhanh chóng bình tâm lại.
"Anh cũng không ngủ được sao?" Giọng cô nhẹ bẫng, như đứa trẻ thì thầm trong giờ ngủ trưa ở nhà trẻ.
"Anh có muốn... không?"
Lục Chi Hề mở mắt nhìn cô, cố tình hỏi: "Muốn cái gì?"
"Cái đó ấy."
Đã muộn thế này, Tưởng Huỳnh có chút ngượng ngùng nhưng cũng có chút xao động. Ánh trăng lọt qua cửa sổ, Lục Chi Hề gối đầu bên cạnh cô, gương mặt chìm trong bóng tối mờ ảo như một thước phim điện ảnh cũ nhiễu hạt, chỉ có đôi mắt trong veo là lấp lánh ánh sáng như thể nhìn thấu tâm tư nhỏ bé của cô.
"Nói rõ xem nào Huỳnh Huỳnh, em muốn cái gì." Giọng anh dịu dàng như đang khích lệ cô.
Hơi thở của Tưởng Huỳnh có chút đình trệ, nhịp tim tăng nhanh, một lát sau mới lí nhí nói: "Em... muốn ngồi trên mặt anh."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

