Đi ra ngoài, cô thấy Tỉnh Huyên đã đứng cạnh quầy bar, balo cũng đã đeo lên vai.
Không biết có phải tin nhắn công việc hay không, anh đang cúi đầu trả lời. Ánh đèn hắt từ sau lưng khiến gương mặt anh sáng lên, như một điểm nhấn thị giác khiến người ta không thể không nhìn.
Dường như cảm nhận được cô đi ra, Tỉnh Huyên ngẩng đầu nhìn cô một cái, rồi tắt màn hình điện thoại, nhét vào túi quần.
Mộ Nịnh trở lại chỗ cũ, hỏi bartender:
"Thanh toán ở đâu vậy?"
"Thanh toán rồi."
Bartender cười tủm tỉm.
Mộ Nịnh lập tức quay sang Tỉnh Huyên.
"Đã bảo em mời mà."
Tỉnh Huyên khựng lại.
"Ở đây tôi có thể ghi sổ."
"Vậy lần sau để em mời, đừng giành nữa nhé."
"Được."
Đẩy cửa bước ra ngoài, luồng không khí ấm nóng phả thẳng vào mặt.
Tỉnh Huyên đưa điện thoại đã mở sẵn ứng dụng gọi xe cho cô.
"Nhập địa chỉ đi."
Chiếc điện thoại màu xanh titan, không đeo ốp, là mẫu máy của năm 2023.
Cảm giác chẳng khác nào đang chơi game otome ngoài đời thật, từng chút một thu thập manh mối để mở khóa toàn bộ thông tin của nam chính.
Nam chính duy nhất cô yêu thích ngoài đời "X" lại mở khóa thêm một thuộc tính mới:
Biết tiết kiệm, sống đơn giản.
Hình như... cô lại càng thích anh hơn.
Chiếc điện thoại vẫn như còn lưu lại hơi ấm nơi đầu ngón tay anh.
Mộ Nịnh cầm nó trong tay, nhìn giao diện gọi xe rồi ngẩng đầu hỏi:
"Em ở khu XX. Chúng ta có tiện đường không?"
Tỉnh Huyên khựng một chút rồi đáp:
"Tiện."
"Hay là... đi bộ về nhé?"
Trái tim cô lại phồng lên, cảm giác mất trọng lực dữ dội như thang máy lao xuống.
"...Tiện tiêu cơm."
"Được."
Tỉnh Huyên nhận lại điện thoại, khóa màn hình rồi bỏ vào túi quần.
Khả năng định hướng của Mộ Nịnh không tốt. Cô mở bản đồ trên điện thoại mình rồi hỏi:
"Anh ở đâu? Để em xem nên đưa anh về trước hay về nhà em trước."
"Không sao."
Tỉnh Huyên nói.
"Tôi đưa em về trước."
Cảm giác mất trọng lực lại ập tới.
Mộ Nịnh suýt nữa siết mạnh tay đến mức tắt luôn màn hình.
"Để tôi xem đường."
Mộ Nịnh nhập địa chỉ, chọn chế độ đi bộ rồi đang định đưa điện thoại cho anh.
Tỉnh Huyên bước lại gần nửa bước.
Cánh tay anh gần như chạm sát cánh tay cô.
Anh cúi đầu, nhìn thẳng vào màn hình điện thoại của cô.
Hai ngón tay anh phóng to bản đồ, kéo xem một lượt rồi gật đầu.
"Được. Tôi biết đường rồi."
Mộ Nịnh gần như không thở nổi.
Đợi Tỉnh Huyên lùi về vị trí cũ, cô mới lặng lẽ thở ra.
Trong làn không khí ấm nóng vẫn còn phảng phất mùi xà phòng sạch sẽ quen thuộc.
"...Đi thôi?"
Tỉnh Huyên gật đầu rồi đưa tay về phía cô.
Mộ Nịnh ngơ ngác.
"Hả?"
"Túi."
"...Nó hơi nặng."
"Vậy nên đưa tôi."
Cơn gió đêm mang theo hơi ẩm khẽ lướt qua người cô rồi thổi sang phía anh.
Trong khoảnh khắc, cả hai đều im lặng.
Mộ Nịnh đưa chiếc túi vải khá nặng cho anh.
Tỉnh Huyên móc một ngón tay vào quai túi rồi khoác lên vai.
Mộ Nịnh liếc anh một cái rồi vội vàng rời mắt.
May mà trong tay cô vẫn còn túi quà lưu niệm, nếu không hai tay trống không thật chẳng biết nên đặt vào đâu.
Hai người rời khỏi quán nhỏ, đi thêm khoảng năm mươi mét rồi băng qua đường.
Một lúc lâu chẳng ai nói gì.
Phía trước, lề đường cùng phần dành cho người đi bộ đều bị xe điện đỗ kín.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
