Có lẽ vì Mộ Nịnh chậm hơn một nhịp nên lúc Tỉnh Huyên bước lên, cánh tay hai người khẽ chạm vào nhau.
Chữ "xin lỗi" không ai nói ra.
Trong hoàn cảnh này, nói như vậy lại thành quá khách sáo.
Đến ngã tư tiếp theo, Tỉnh Huyên mới lên tiếng.
"Vừa rồi chúng ta nói đến đâu rồi?"
"À... em đang nói bạn học của em sau khi tốt nghiệp đều rất giỏi."
"Em cũng rất giỏi."
"...Đừng lặp lại nữa."
Có lẽ nghe ra sự ngượng ngùng trong giọng cô, Tỉnh Huyên nghiêng đầu nhìn.
"Tại sao?"
"Em vừa nói rồi đấy..."
"Bố mẹ em đều là giáo viên."
"Ừ."
"Bố em dạy Lịch sử lớp chuyên khối xã hội ở trường trọng điểm của thành phố. Mẹ em cũng dạy Toán lớp mũi nhọn ở một trường rất tốt."
"Họ gặp quá nhiều học sinh vừa thông minh vừa chăm chỉ, nên nhìn em lúc nào cũng thấy chưa đủ tốt."
"Từ bé đến lớn... hình như chưa bao giờ em được bố mẹ khen."
"Dù có lần nào thi tốt hơn một chút, họ cũng chỉ bảo cố gắng giữ vững, đừng kiêu."
"Nên khi được người khác khen..."
"...Em thấy..."
"Không quen?"
"Không chỉ vậy..."
Mộ Nịnh lắc đầu.
"Em cũng không biết diễn tả thế nào... Có lẽ còn thấy hơi xấu hổ."
Ánh mắt Tỉnh Huyên dừng trên gương mặt cô.
"Vậy càng phải nghe nhiều lời khen hơn."
"Như thế mới quen được."
"...Nhưng em đâu có gì đáng để khen."
"Sao lại không."
Bóng hai người khi thì kéo dài phía trước, khi thì rơi ra sau lưng.
Chỉ có giọng nói của Tỉnh Huyên vẫn luôn lơ lửng phía trên vai phải cô, như một đám mây mát lành, chỉ cần đưa tay là có thể nắm lấy.
"Rất nghiêm túc."
"Rất có trách nhiệm."
"Viết cốt truyện rất hay."
"Nhân vật em tạo ra đều thuộc Top được yêu thích."
"Nói chuyện rất thú vị..."
Anh khựng lại.
Ánh mắt dừng hẳn trên gương mặt cô.
"Rất..."
Đương nhiên cũng chẳng thể hỏi, chữ "rất..." còn dang dở ấy, rốt cuộc phía sau là gì.
Khoảnh khắc ấy, điều duy nhất cô muốn nói chỉ có hai chữ:
Cứu mạng.
Cô chợt nhớ tới lời Mạnh Mạnh từng kể.
Dù là nam hay nữ, chỉ cần cùng nhau đi dạo, khoảng cách giữa hai người sẽ nhanh chóng được kéo gần.
Có lần Mạnh Mạnh cùng người mình thích vừa đi dạo vừa trò chuyện suốt hai tiếng.
Đến dưới ngọn đèn đường gần khu chung cư, crush của cô ấy đột nhiên hôn cô ấy luôn.
...Liên tưởng không đúng lúc thế này đúng là chết người.
Mộ Nịnh vội kéo suy nghĩ mình trở lại, làm như chẳng có gì xảy ra rồi đổi chủ đề.
"Bố mẹ anh làm nghề gì?"
"Mẹ tôi là giám đốc chi nhánh ngân hàng địa phương. Bố là công chức, làm trưởng một phòng nhỏ trong quận."
"Nhà anh có gần chỗ làm hiện tại không?"
"Không. Khá xa, ở một quận khác nên tôi thuê nhà gần công ty."
Mộ Nịnh gật đầu.
"Đại học anh học ngành Công nghệ thông tin à?"
"Ừ."
"Vậy một producer xuất thân kỹ thuật chắc quan hệ với đội lập trình sẽ hòa hợp hơn nhỉ?"
"Không."
"Chính vì tôi từng học nên biết giới hạn bóc lột của họ nằm ở đâu."
"Họ đều ghét tôi."
Mộ Nịnh bật cười.
"Ở công ty mọi người gọi anh thế nào?"
"Trong ngành bọn tôi thường gọi trưởng nhóm kế hoạch hoặc producer là 'anh + tên'."
"Thế họ gọi anh là anh Huyên?"
"Ừ."
"Người lớn tuổi hơn cũng gọi vậy?"
"Cũng thế."
Tỉnh Huyên bỗng quay đầu nhìn cô, như thể đã đoán được cô định nói gì.
"...Em thì đừng gọi như vậy."
"Tại sao?"
"Mùi công sở nặng quá."
Lúc đi làm, hầu như lúc nào Mộ Nịnh cũng mặt lạnh.
Cô cảm thấy hôm nay mình đã cười hết số lần của cả tháng trước.
"Em sẽ không gọi anh như thế."
Mộ Nịnh cười.
"Rõ ràng 'thầy Tỉnh' vẫn hợp với anh hơn."
"Hoặc..."
Cô khựng lại.
"...Tỉnh Huyên."
Lần đầu tiên gọi thẳng tên anh ngoài đời, tựa như con trai hé miệng, nhả ra một viên trân châu óng ánh.
Tỉnh Huyên khựng bước.
Tên gọi quan trọng là bởi nó là tọa độ, là thân phận.
Là tuyên chiến, cũng là làm hòa.
Là đường đường chính chính, cũng là cẩn trọng dè dặt.
Là sự thiên vị mà bạn dành cho một người, khác hẳn tất cả những người còn lại.
Khác với bầu không khí trong quán rượu, đoạn đường này giữa hai người dường như xuất hiện thêm rất nhiều điều muốn nói nhưng lại thôi.
Chưa đi được bao lâu, cổng khu chung cư đã hiện ra trước mắt Mộ Nịnh.
"...Em đến rồi."
Cô giơ tay chỉ.
"...Ừ."
Hai người lại im lặng, cùng nhau đi nốt hai trăm mét cuối cùng.
Đến cổng khu dân cư, Tỉnh Huyên tháo chiếc túi vải trên vai xuống, đưa lại cho cô.
"À..."
Mộ Nịnh chợt nhớ ra điều gì.
Tỉnh Huyên cúi đầu nhìn cô.
"Hình như chúng ta quên việc chính."
"Việc gì?"
"...Luyện chữ ký."
"Tôi mang về ký, lần sau đưa em."
Mộ Nịnh lấy tấm shikishi ra khỏi túi, giơ hai tay đưa cho anh.
"Xin mời thầy."
Khóe môi Tỉnh Huyên khẽ cong lên.
Sau đó...
Lại là một khoảng lặng.
Kiểu im lặng này thường xuất hiện vào lúc chia tay.
Lưu luyến chưa muốn rời, nhưng cũng không có lý do để níu nhau ở lại.
"Vậy... em vào nhé."
Mộ Nịnh nghiêng người về phía cổng khu dân cư.
"Được. Về nghỉ sớm đi."
"Dạ... anh cũng chú ý an toàn."
Tỉnh Huyên gật đầu.
Mộ Nịnh vừa định xoay người thì đột nhiên khựng lại.
Trái tim cô đập mạnh đến mức không thể kiểm soát, giọng nói cũng trở nên mơ hồ.
"Hôm qua... anh gọi giúp em ly trà táo đó..."
"Có phải vì anh biết trong đó có lá chanh không?"
"...Phải."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)