Tỉnh Huyên dời mắt đi, chăm chú nhìn ngọn nến thủy tinh trước mặt rồi khẽ đọc ra một con số.
Âm thanh ấy tựa như cơn gió rất nhẹ, hay màn sương mong manh, lướt qua vành tai, mang theo cảm giác ngứa ngáy khiến người ta chỉ muốn co vai lại. Mộ Nịnh cố nhịn.
Cô mở to mắt, quay đầu nhìn anh.
Không ngờ khoảng cách lại gần đến thế, gần đến mức cô có thể nhìn thấy ánh nến lập lòe phản chiếu trong đôi đồng tử của anh.
Đầu óc trống rỗng trong giây lát, cô lặng lẽ ngồi thẳng người lại, tiện tay lấy một món ăn trên khay gỗ, cắn một miếng rồi cười hỏi:
"Vậy chẳng phải thầy Tỉnh đã tự do tài chính rồi sao?"
"Thế nào mới gọi là tự do tài chính?"
"Ừm... ví dụ như mua nhà ở Tân Thành bằng tiền mặt?"
"Thế thì vẫn chưa."
"Còn trả góp?"
"Chắc là được."
"Vậy anh mua nhà chưa?"
"Chưa. Tôi vẫn chưa chắc sau này sẽ định cư ở đây."
Mộ Nịnh nhìn anh.
"Rất nhiều bạn học với đồng nghiệp của em đều muốn mua nhà rồi nhập hộ khẩu ở Tân Thành."
Tỉnh Huyên cười:
"Một thành phố mà đến Giáng sinh cũng chỉ có thể dựa vào tuyết nhân tạo ở Vạn Tượng Thiên Địa để tạo không khí... lại hấp dẫn đến vậy sao?"
Mộ Nịnh bật cười.
"Anh là người miền Bắc à?"
"Tiểu sử của tôi không ghi sao?"
"Không. Quê quán với quá trình học tập đều không có."
"Không biết ai biên tập nữa. Thiếu thông tin thật."
Mộ Nịnh cong môi cười.
Tỉnh Huyên nói:
"Tôi là người bản địa. Ở lâu quá nên cũng thấy chán."
"Thế đại học anh học ở đâu?"
"Vẫn trong tỉnh."
"Trong tỉnh có hai trường 985, anh học trường nào?"
Tỉnh Huyên cười khẽ.
"Hình như em mặc định tôi là học bá."
"Trông anh rất thông minh mà."
Ly Coca chỉ còn lại một ít. Tỉnh Huyên cầm lên nhìn rồi như có chút mất tự nhiên, nhấp một ngụm nhỏ mới đáp:
"Trường có điểm chuẩn cao hơn."
Mộ Nịnh bày ra vẻ mặt như muốn nói 'Em biết ngay mà.'
"Suốt từ bé đến lớn chưa từng ra khỏi tỉnh, đúng là cũng hơi chán thật."
Tỉnh Huyên nhìn cô.
"Còn em?"
"Quê em ở Sở Thành, một thành phố nhỏ thuộc tỉnh lỵ miền Trung. Đại học em học ở Hồ Nam."
"Hồ Nam có mấy trường 985?"
"Anh cũng mặc định em là học bá đấy thôi."
Tỉnh Huyên cười.
"Thế có phải không?"
"Trường em đúng là 985, nhưng em chẳng thấy mình là học bá. Hồi cấp ba, lớp em quá nhiều người học giỏi. Có người đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại, Phục Đán, Giao Thông... Sau này ai cũng có con đường rất tốt, người thì thi công chức vào Ủy ban Cải cách và Phát triển Quốc gia, người thì vào Bộ Ngoại giao..."
"Em cũng rất giỏi."
Mộ Nịnh khựng lại, vô thức cắn chặt ống hút.
Ly Coca không còn lạnh như trước, nhưng bọt ga vẫn dồi dào, lướt qua cổ họng để lại cảm giác tê ngứa nhè nhẹ.
Đúng lúc ấy, màn hình điện thoại trên bàn sáng lên.
Mộ Nịnh vội cầm lên xem.
Nhóm chat khu nhà trọ có người hỏi liệu có ai cầm nhầm bưu phẩm hay không.
Không liên quan đến mình nên cô không trả lời, nhưng theo thói quen vẫn liếc góc trên bên trái màn hình.
Tỉnh Huyên cũng mở điện thoại xem giờ.
"Vậy đi nhé?"
"Dạ."
Mộ Nịnh quay sang bartender.
"Ở đây có nhà vệ sinh không?"
"Có. Bên trái, rẽ vào rồi đi thẳng đến cuối."
Mộ Nịnh trượt khỏi ghế bar, vỗ nhẹ chiếc túi vải và điện thoại.
"Tài sản với cái mạng của em tạm giao cho anh nhé."
Tỉnh Huyên mỉm cười.
"Được."
Lúc rửa tay, Mộ Nịnh tiện hứng ít nước lạnh vỗ lên gương mặt đang hơi nóng.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)