"Anh tặng em quà..." Mộ Nịnh khẽ lắc lắc chú búp bê Nova trong tay. "Để em mời anh ăn khuya."
"Em thường thích ăn gì?"
"FamilyMart?"
"Được."
"Đùa thôi. FamilyMart sao xứng với thầy Tỉnh của chúng ta."
"Chúng ta nhất định phải gọi nhau là 'thầy' à?"
Mộ Nịnh cười thành tiếng.
"Nếu gọi thẳng tên thì... cảm giác hơi thất lễ?"
"Mộ Nịnh."
Tỉnh Huyên nhìn cô, ngừng một chút rồi hỏi:
"Em thấy thất lễ sao?"
... Hoàn toàn không.
Chỉ thấy mềm cả chân.
Mộ Nịnh hơi mất tự nhiên vuốt tóc, hỏi:
"Anh có thích quán nào không?"
"Một người bạn tôi mở quán bar, đồ ăn vặt ở đó rất ngon..."
Giọng anh bỗng chần chừ, bổ sung:
Trước đây nhắn WeChat, Mộ Nịnh từng nghĩ anh là cao thủ tình trường.
Bây giờ cô lại thấy chắc là không phải.
Cô cảm nhận được sự vụng về trong việc anh vừa đề nghị rồi lại phủ nhận.
Có lẽ anh thật sự thường đến quán đó nên mới nghĩ tới đầu tiên.
Nhưng trong lúc nói ra, anh lại nhận ra việc nửa đêm dẫn một cô gái đến quán bar quả thật quá dễ khiến người khác hiểu lầm.
Thực ra, cảm giác khi nói chuyện trực tiếp hoàn toàn khác với trên WeChat.
Mỗi câu anh nói đều mang theo sự gượng gạo mà người đối diện có thể dễ dàng nhận ra.
"Quán ở đâu?"
Mộ Nịnh hỏi.
Tỉnh Huyên nhìn cô, dường như không ngờ cô sẽ hỏi vậy.
"Em ở... khu nào?"
Mộ Nịnh giơ tay chỉ về một hướng.
"Đằng kia, đi bộ hơn mười phút."
"Không xa."
Mộ Nịnh ôm chặt chú búp bê trong tay, nghiêng đầu nhìn anh.
"Vậy đi thôi."
Tỉnh Huyên gật đầu.
"Để tôi gọi xe."
Mộ Nịnh đứng chờ anh gọi xe xong rồi cùng sóng vai đi về phía cổng.
Không cần phải đối diện để quan sát biểu cảm của nhau, dường như khiến cuộc trò chuyện trở nên dễ dàng hơn.
"... Vừa rồi anh đợi lâu không?"
Mộ Nịnh cảm nhận trái tim mình cứ chòng chành lên xuống, không sao bình tĩnh nổi.
"Không. Khoảng chín giờ kém mười tôi mới đến."
"Từ sân bay hay từ nhà?"
"Từ văn phòng. Chiều nay vừa đi công tác về."
"Về một cái là phải làm việc luôn?"
"Ừ."
"Hóa ra làm nhà sản xuất cũng cực như vậy. Em thấy cân bằng tâm lý hơn rồi."
Mộ Nịnh đùa.
Tỉnh Huyên cũng khẽ cười.
"Anh thường xuyên cho mèo trong khu công viên ăn à?"
"Tình cờ mang theo đồ ăn thì sẽ cho."
"Anh có nuôi thú cưng không?"
"Nếu nuôi rồi thì sẽ không cho mèo hoang ăn nữa." Tỉnh Huyên nói. "Tôi tăng ca nhiều, thú cưng ở nhà mãi không có ai chơi cùng cũng tội."
"Cũng đúng."
"Em nuôi mèo đúng không?"
"Ừm."
Mộ Nịnh nhớ tới lần trước mình nói dối rằng mèo làm đổ bát nước.
"Tên là gì?"
"Tiểu Ngõa."
"Ngõa trong Valerius?"
"Đúng..."
Trong khoảnh khắc ấy, Mộ Nịnh chợt nghĩ, thật ra cũng có thể là "Ngõa" trong "Nova".
"Là mèo thuần chủng hay..."
"Mèo Mỹ lông ngắn. Năm ngoái em nhận nuôi qua vòng bạn bè."
Mộ Nịnh dừng bước.
"Anh có muốn xem ảnh không?"
"Được."
Mộ Nịnh mở sáng điện thoại, đưa màn hình về phía anh.
Tỉnh Huyên nghiêm túc nhìn tấm hình nền khóa màn hình của cô.
"Đẹp lắm."
"Cũng khá thông minh nữa. Lúc rảnh em dùng snack sấy đông khô để huấn luyện nó, bây giờ biết bắt tay với ngồi kiểu gà rồi."
Mộ Nịnh cất điện thoại đi, tiếp tục nói:
"Bước tiếp theo là dạy nó lộn ngược ra sau."
Tỉnh Huyên bật cười.
"... Anh biết cái meme đó đúng không?"
"Ừ. Dù tôi không hay dùng mạng xã hội, nhưng meme này lan truyền rất rộng."
"Vậy..."
Mộ Nịnh liếc nhìn anh.
"Đã từng có chú mèo nào biểu diễn lộn ngược ra sau vì anh chưa?"
Một cú đánh thẳng không hề vòng vo.
Quá mạo hiểm.
Mộ Nịnh lập tức có chút hối hận.
"Đã có người mời rồi."
Tỉnh Huyên nói.
"Nhưng đến giờ vẫn chưa có con nào đồng ý."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
