Về sau, ngoài ngày lĩnh lương, X trở thành một động lực khác khiến Mộ Nịnh muốn đi làm.
Cô mê mẩn những lần tình cờ gặp gỡ không hẹn trước ấy, giống như chơi một trò chơi có vô số nhiệm vụ phụ, mãi mãi không biết NPC bí ẩn sẽ xuất hiện ở vị trí nào trên bản đồ.
Cô cũng mê cảm giác âm thầm quan sát.
Anh không biết đến sự tồn tại của cô, giống như một thiên thể tự phát sáng không hề hay biết rằng trên một hành tinh xa xôi khác đã có một chiếc kính viễn vọng hướng về phía mình.
Mà ngay lúc này...
Thiên thể ấy xoay chuyển quỹ đạo.
Phát hiện ra người đang quan sát mình.
—
Tỉnh Huyên dừng lại trước mặt cô, cúi đầu hỏi:
"Có khăn ướt không?"
"À... có."
Mộ Nịnh lấy một gói khăn ướt mini ra. Đang định rút một tờ thì chợt khựng lại, thò tay vào túi xách lần nữa, lấy ra một chai gel sát khuẩn khô 30ml, hỏi:
"Cái này có cần không?"
"Có. Cảm ơn."
Anh không nhận lấy mà trực tiếp xòe hai tay ra trước mặt cô.
Mộ Nịnh bóp một lượng gel vào lòng bàn tay anh.
Hai bàn tay xoa vào nhau, mùi cồn nhanh chóng lan tỏa.
Tỉnh Huyên nói:
"Thật ra tôi rất thích mùi cồn."
"Anh bị ám ảnh sạch sẽ à?"
Tỉnh Huyên nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi mới đáp:
"Chưa đến mức đó."
Dùng xong gel sát khuẩn, anh lại lau tay bằng khăn ướt rồi bỏ vào thùng rác bên cạnh, sau đó quay lại trước mặt cô, kéo ba lô ra phía trước, mở khóa.
Búp bê bông Nova cùng một chiếc túi giấy cỡ vừa được đưa đến trước mặt cô.
Mộ Nịnh reo lên một tiếng "Wow", nhận lấy rồi nhìn vào túi.
Trên túi in hình chibi toàn bộ NPC trong Tiếng Vọng Di Tích. Bên trong có huy hiệu, lót ly, standee, móc treo acrylic, giấy in minh họa... tất cả đều là Nova.
"Cảm ơn thầy Tỉnh đã hào phóng nhường lại. Từ giờ em sẽ trở thành fan only của Nova." Mộ Nịnh cười nói.
"Trước đây không phải sao?"
Trò đánh bóng qua lại trên WeChat dường như đã chuyển sang ngoài đời.
"... Trước đây em còn thích Mortis nữa."
"Cô Mộ đúng là yêu ai cũng được."
Rõ ràng giọng điệu rất nhạt, tại sao cô lại nghe ra một chút bất lực xen lẫn nuông chiều?
Chẳng lẽ đầu óc cô viết kịch bản game otome nhiều quá nên đã hoàn toàn biến thành não yêu đương rồi?
Mộ Nịnh lập tức bóc chiếc huy hiệu ra, cài lên túi vải của mình.
Sau đó cô lấy tấm minh họa trong túi ra, đưa tới trước mặt Tỉnh Huyên.
"Có thể mời thầy chủ thiết kế ký tên được không?"
Đó là tranh minh họa toàn thân của Nova, một vài chi tiết còn được phủ nhũ vàng, vô cùng tinh xảo.
Tỉnh Huyên cười.
"Em có mang bút không?"
"Có có."
Mộ Nịnh lại lấy một cây bút ký màu vàng từ trong túi ra.
"Trong túi em cái gì cũng có à?"
"Anh còn cần gì nữa sao?"
"Tạm thời thì không."
Anh cười nhận lấy cây bút.
Tháo nắp bút xong, anh lại dừng động tác.
"Bây giờ thì có."
"Hửm?"
"Giấy. Có không?"
"Em có khăn giấy."
"Là giấy để viết."
"Dùng làm gì?"
"Để tôi tập ký trước một chút. Tấm minh họa này tôi cũng chỉ có một bản, lỡ ký hỏng thì tiếc."
"Đúng là thầy Tỉnh có trách nhiệm."
Phản ứng của Tỉnh Huyên là khẽ nhướng mày.
Mộ Nịnh bật cười.
"Em có quyển sổ ghi ý tưởng mang theo."
Quyển sổ cỡ A6. Mộ Nịnh lật đến một trang trắng phía sau rồi đưa cho anh.
Anh cầm bút bằng tay phải, ngón cái tay trái giữ vào gáy sổ, chần chừ chưa viết ngay, có lẽ vì quyển sổ đang lơ lửng nên không tiện.
Mộ Nịnh nín thở trong giây lát, rõ ràng nghe thấy chính mình nói:
"Có phải khó ký quá không? Hay đổi chỗ khác nhé?"
Tỉnh Huyên dừng động tác, ngẩng mắt khỏi trang giấy nhìn cô.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
