Khoảnh khắc ấy, dưới chân cô dường như không còn là nền xi măng, mà là một vũng lầy đang từ từ lún xuống.
Rõ ràng chỉ đi trên đường bằng phẳng, vậy mà lại có cảm giác mất trọng lực.
Khi hai người ra đến cổng, xe đã chờ sẵn.
Tỉnh Huyên bước lên trước mở cửa xe, giữ cửa để cô lên trước.
Không khí trong xe sạch sẽ, hơi lành lạnh. Phần bệ tì tay ở giữa hàng ghế sau đã được hạ xuống, bên trong đặt hai chai nước khoáng Baisui Mountain.
Mộ Nịnh ngồi xuống, tháo túi vải đặt lên đùi.
Tỉnh Huyên nhẹ nhàng đóng cửa xe rồi báo bốn số cuối với tài xế:
"2078."
Xe từ từ lăn bánh.
Bầu không khí trong khoang xe rơi vào một sự im lặng có chút vi diệu.
Mộ Nịnh vô thức bóp bóp chú búp bê Nova trong tay, len lén dùng khóe mắt quan sát Tỉnh Huyên.
Khi anh không cười, cũng không nói chuyện, quả thật sẽ tạo cho người ta cảm giác lạnh nhạt, xa cách, khó đến gần.
Đó cũng là lý do dù đã vô tình gặp anh biết bao lần, cô vẫn chưa từng lấy hết can đảm bước tới bắt chuyện.
"... Sao anh lại gọi xe hạng sang?"
Mộ Nịnh hỏi.
"Lỡ xui gặp phải chiếc xe có mùi thì sẽ làm hỏng tâm trạng của em."
Trong bóng tối, khóe môi Mộ Nịnh khẽ cong lên.
"Thật sự không phải để đủ mức thanh toán phí công tác sao?"
"Chỉ việc công mới được thanh toán."
Ngay lúc ấy, Mộ Nịnh thầm nghĩ, cho dù xui xẻo thật sự gặp phải một cao thủ tình trường thì cô cũng chấp nhận.
Nếu cả đời chỉ ngã một lần...
Ngã vì người này cũng không tính là thiệt.
Quãng đường rất gần, hình như chưa đến năm phút đã tới nơi, cô còn chưa kịp ngồi ấm chỗ.
Xe dừng bên đường.
Mộ Nịnh theo Tỉnh Huyên xuống xe, hỏi:
"Khoảng cách gần thế này mà anh cũng gọi xe à?"
"Không. Bình thường tôi đi bộ. Thỉnh thoảng thì đi xe đạp."
"Thế thì hai chúng ta cũng có thể đi bộ sang đây mà."
"Tôi sợ em thấy nóng."
Mộ Nịnh lại mỉm cười.
"Lần sau anh có thể hỏi em trước."
Tỉnh Huyên rõ ràng khựng lại một chút.
"... Được."
Quán bar nằm ngay mặt phố.
Bên trong ánh đèn mờ ảo, nhạc blues chầm chậm vang lên, xen lẫn tiếng trò chuyện khe khẽ, hoàn toàn không ồn ào.
Mộ Nịnh cảm thấy gọi nơi này là một "quán rượu nhỏ" thì đúng hơn.
Đã khuya nhưng quán vẫn kín khách, chỉ còn chỗ ở quầy bar.
Tỉnh Huyên hỏi cô có ngại ngồi quầy bar không, nếu không thích thì đổi sang quán khác.
"Ngồi quầy bar cũng được, em sao cũng được."
Hai người ngồi lên ghế cao.
Bartender đưa thực đơn tới, đồng thời mỉm cười chào Tỉnh Huyên:
"Hôm nay cũng tan làm muộn thế à?"
"Ừ."
Tỉnh Huyên hơi hất cằm về phía Mộ Nịnh, ra hiệu đưa thực đơn cho cô.
Mộ Nịnh lật xem một lúc vẫn chưa quyết định được, bèn hỏi:
"Bình thường anh thích uống gì?"
"Cuba Libre?"
"Không."
"Chỉ là Coca-Cola thêm đá."
Bartender lập tức cười:
"Ở địa bàn của bọn tôi thì không gọi như thế nhé."
"Bọn tôi gọi là 'Dark Soda'."
Mộ Nịnh cười.
"Để rồi bán với giá gấp năm lần một lon Coca đúng không?"
Bartender cười lớn.
"Giá là ông chủ quyết định, không liên quan đến tôi."
"Vậy cho em luôn một ly 'Dark Soda'."
Bartender cười đáp:
"Được luôn. Hai ly Coca thêm đá phải không?"
Mộ Nịnh: "..."
Cô tiếp tục xem thực đơn rồi hỏi Tỉnh Huyên:
"Món ăn vặt ngon mà anh nói là món nào?"
"Có thể gọi một phần tổng hợp. Mỗi loại đều có một ít."
"Nhiều không? Có ăn hết nổi không?"
"Tôi sẽ cố."
Hai ly Coca thêm đá chẳng cần kỹ thuật pha chế gì nhanh chóng được mang lên, đựng trong ly Collins.
Mộ Nịnh nhấp một ngụm.
Vị rất thanh mát, ga mạnh.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)