Lần đầu tiên Mộ Nịnh phát hiện ra Tỉnh Huyên giữa hơn bốn vạn "ong thợ", anh đang ngồi cho mèo ăn.
Đó là vào đầu năm nay, khoảng thời gian sắp đến Tết.
Thành phố Tân Thành là nơi mùa đông không cần mặc áo lông vũ, nhưng mỗi khi mưa xuống vẫn mang theo vài phần ẩm lạnh.
Tối hôm ấy mưa như trút nước, rất nhiều người bị kẹt trong khu công viên công nghệ. Mộ Nịnh thầm thấy may vì nhà mình ở gần, không phải xếp hàng chờ chiếc taxi thứ hai trăm.
Đồng nghiệp lần lượt tan ca. Mộ Nịnh lấy cớ "nghiên cứu thị trường", công khai ngồi trong văn phòng chơi một tựa game otome Nhật đang cực kỳ nổi tiếng gần đây. Đây cũng được xem là một trong những lợi ích của việc làm ở công ty game.
Chơi mải mê đến hơn mười giờ, trong văn phòng chỉ còn lại hai anh lập trình viên cũng đang dùng điện của công ty để chơi game.
Mộ Nịnh thu dọn đồ, chấm công tan làm. Bên ngoài mưa đã tạnh, không khí căng đầy hơi nước, mỗi nhịp hít vào đều mang theo mùi đất ẩm tươi mới.
Mặt đường sau cơn mưa còn ướt sũng. Khi đi ngang qua quảng trường trung tâm của khu công viên, một cảnh tượng thoáng lọt vào mắt khiến cô bất giác dừng chân—
Trước chiếc ghế dài phủ đầy lá khô, có một chàng trai trẻ đang ngồi xổm cho mèo ăn. Anh mặc áo khoác chống gió màu đen, dưới ánh đèn hơi tối, làn da trắng như lớp men của sứ trắng.
Anh ở đó bao lâu, cô cũng đứng nhìn bấy lâu.
Cho đến khi hai con mèo ăn no uống đủ, trở mặt không nhận người mà quay đầu bỏ đi, anh mới cầm vỏ hộp rỗng đứng dậy, ném vào thùng rác rồi đi về phía cổng.
Giữ khoảng cách chừng ba bốn mươi mét, Mộ Nịnh lặng lẽ đi theo anh ra khỏi cổng, nhìn anh rẽ phải ở ngã tư theo hướng ngược với nơi cô ở, rồi bóng lưng dần biến mất.
Mơ hồ như một giấc mộng nửa thực nửa hư.
Cuộc gặp gỡ tình cờ như một trang truyện tranh thiếu nữ bị thất lạc trong đêm ấy cũng không khiến Mộ Nịnh bận lòng quá nhiều.
Cho đến sau kỳ nghỉ Tết, một hôm cô vội về xem tập mới của một bộ phim Netflix, tan làm lúc bảy giờ rưỡi rồi ghé cửa hàng tiện lợi FamilyMart mua cơm hộp và đồ ăn vặt.
Vừa rẽ qua góc kệ hàng, cô suýt va phải một bóng người cao ngất.
Mộ Nịnh vội vàng thắng bước.
Một mùi hương xà phòng thanh mát phảng phất lướt qua hơi thở. Theo phản xạ cô ngẩng đầu lên, bắt gặp gương mặt với sống mũi cao, môi mỏng khẽ mím, hàng mi rủ xuống, tim cô lập tức lỡ một nhịp.
Bạn thân Mạnh Mạnh mê thần tượng, thích một nam minh tinh suốt nhiều năm. Cô ấy từng đi gặp trực tiếp hai lần, kể với Mộ Nịnh rằng:
"Cậu không biết người cao một mét tám bảy ngoài đời gây chấn động thế nào đâu. Cao dài như thế, lúc nhìn thấy người thật sẽ có cảm giác như anh ấy đứng ở một layer riêng biệt, đẹp đến mức khiến người ta nghẹn lời."
Sự bất lực của ngôn ngữ nằm ở chỗ, nếu chưa từng thật sự trải nghiệm thì chỉ dựa vào tưởng tượng, sẽ không bao giờ lĩnh hội trọn vẹn.
Khoảnh khắc ấy, cô đã hiểu.
Chỉ vì ngoại hình mà rung động thì quả thực nông cạn vô cùng. Nhưng vốn dĩ cô cũng chưa từng tự nhận mình là người sâu sắc. Từ thời tiểu học, cô đã là tín đồ trung thành của chủ nghĩa tiêu dùng văn hóa. Đời người ngắn ngủi, đi học rồi đi làm đã đủ mệt, không cần thiết chuyện gì cũng phải nâng lên thành những triết lý quá nghiêm túc.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)