Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bản Sắc Quân Nhân: Thiếu Soái Khó Chiều Chương 3: Nữ Quân Nhân? Nam Quân Nhân!

Cài Đặt

Chương 3: Nữ Quân Nhân? Nam Quân Nhân!

Tần Mãn, Tần Man?

Ha, thật là đủ châm chọc!

Nhớ ngày đó Tần Mãn cô dứt khoát rời khỏi quân đội, kết quả xoay một vòng, cuối cùng lại trọng sinh vào một nữ quân nhân tên là Tần Man?!

Hơn nữa nữ quân nhân này cũng đủ giỏi, lại dám nữ giả nam vào trong quân đội.

Mục đích cũng cực kỳ đơn thuần, chỉ là để theo đuổi một người đàn ông!

Cũng là người đàn ông đưa cô vào bệnh viện, là thanh mai trúc mã từ nhỏ với cô.

Hứa Cảnh Từ.

Tần Mãn cảm thấy có lẽ đây là một trò đùa cực kỳ buồn nôn và tội tệ mà ông trời đã làm với cuộc sống của cô.

Cô không hiểu, nếu mọi thứ vẫn không thay đổi, chỉ đơn thuần cho cô sống lại để hoàn thành tâm nguyện báo thù, vậy thì tại sao nhất định phải trọng sinh trên người một nữ quân nhân?

Chẳng lẽ muốn cô cảm nhận sự dơ bẩn ở nơi này một lần nữa sao?

Không, cô không muốn!

Ngay cả tân binh, quân đội dự bị, cho đến tận khu chín cuối cùng.

Cả ba quân đoàn này cô đều đã lần lượt bước vào.

Ở đó, cô đã từng đổ mồ hôi, có khao khát tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, nhưng cuối cùng thực tế lại giáng cho cô một cái tát vang dội, khiến cô đau thấu tâm can.

Ban đầu cô đối với bộ quân phục này là chân thành bao nhiêu thì bây giờ lại thấy ghê tởm bấy nhiêu.

Cô lập tức xuống giường chuẩn bị rời đi.

Nhưng đúng lúc đó, cửa bị đẩy ra từ bên ngoài.

Hai người cứ thế đụng phải nhau.

Hứa Cảnh Từ đầu tiên là sửng sốt, sau đó thấy cô đứng ở cửa, thì biết cô muốn làm gì rồi.

"Bác sĩ nói nếu cô không sao thì có thể rời đi." Anh đứng ngoài cửa, nói với cô.

Tần Mãn hoàn hồi, rời đi?

Đúng vậy, cô phải đi, cô chẳng quan tâm cô nàng Tần Man này si tình cỡ nào đâu, tóm lại. bây giờ Tần Mãn cô ở trong thân thể này, vậy thì hiện tại cô nên rời khỏi đây!

Nhưng đợi đến khi cô ra khỏi cửa bệnh viện, đi về phía cổng chính, cô chợt dừng bước, lúc này mới hiểu tại sao anh không đuổi theo mình.

Nhìn hai tân binh mặc đồng phục rằn ri giống nhau đứng ở cổng chính, ngay sau đó sau lưng vang lên tiếng của Hứa Cảnh Từ, "Đó là người mà tôi tìm đến, cô đừng làm loạn nữa, nếu không tôi sẽ bảo bọn họ áp giải cô về."

Cô vẫn đứng đó không nhúc nhích, chỉ nói: "Ban đầu tôi nhớ anh nói tôi nhanh chóng rời khỏi quân đội, vậy bây giờ anh đang làm gì đây."

"Ban đầu lúc cô vừa muốn ghi danh nhập ngũ, tất cả vẫn còn chưa quá muộn, bây giờ cô đã gia nhập đội ngũ tân binh, cô có biết một khi cô chạy khỏi đây thì sẽ trở thành lính đào ngũ, quân đội nhất định sẽ điều tra chuyện này!" Hứa Cảnh Từ từ phía sau đi tới, vẻ mặt vừa thất vọng, vừa tức giận nhìn cô, "Tần Man, khi đó cô lợi dụng chức vụ của chú Tần mà liều lĩnh nữ giả nam trà trộn vào đại đội tân binh, bây giờ vừa bị thương thì muốn tự tiện rời khỏi quân đội, cô có biết đến lúc đó chú Tần sẽ bị cô liên lụy đến mức có thể bị cắt chức không? Cô không thể tùy hứng như vậy được, cô nhất định phải ở lại! Cô nên suy nghĩ cho nhà họ Tần!"

Suy nghĩ cho nhà họ Tần?

Năm đó cô kiên quyết rời khỏi nhà, phản bội tất cả, bây giờ sao có thể suy nghĩ cho một gia tộc của người khác.

Hơn nữa, hiện tại tràn ngập trong tâm trí cô toàn là ý nghĩ phải giải quyết Trang Dã.

Vì vậy những lý lẽ này của Hứa Cảnh Từ cô hoàn toàn không để trong lòng, ngược lại nhìn chằm chằm vào ba binh lính trước mặt.

Trong trí nhớ của Tần Man, đây là tân binh nhập ngũ cùng với cô, giải quyết ba tân binh này, đối với cô không thành vấn đề.

"Hiện tại vết thương của cô còn chưa lành, bác sĩ nói không thể vận động mạnh, nếu không sẽ làm ảnh hưởng đến vết thương, dễ xuất hiện tình trạng chóng mặt hoặc thậm chí có thể ngất xỉu." Ngay khi cô định chuẩn bị sử dụng nắm đấm, giọng nói của Hứa Cảnh Từ lại vang lên lần nữa, "Đến lúc đó khi cấp cứu, thân phận của cô sẽ hoàn toàn bị bại lộ, hơn nữa còn có thể phải ngồi tù."

Ánh mắt Tần Mãn hơi tối sầm lại, "Anh đang uy hiếp tôi."

"Đây là kết quả cho sự càn quấy ban đầu của cô, bây giờ cô nên chịu trách nhiệm cho việc mình gây ra. Tần Man, cô đã trưởng thành rồi, không phải một đứa trẻ ba tuổi." Vẻ mặt Hứa Cảnh Từ nghiêm túc, nói chuyện cũng rất trực tiếp.

Nhưng vấn đề là. . . . . . Chịu trách nhiệm cái shit ấy!

Cô là Tần Mãn, cũng không phải Tần Man, sao phải chịu trách nhiệm cho người khác!

Trong lòng cô ngập tràn sự tức giận và không cam lòng!

Nhưng nghe được hai chữ ngồi tù, cho dù không bằng lòng, thì lúc này cô cũng không có cách nào phản kháng lại.

Bởi vì cô đã ở trong quân đội nhiều năm như vậy, cô biết rất rõ một nơi như quân đội tuyệt đối không cho phép trong thân phận của binh sĩ có bất kỳ nghi vấn nào.

Một khi bị phát hiện, thì phải điều tra rõ ràng nghiêm ngặt.

Lấy tình trạng cơ thể bây giờ của cô, chắc chắn không thể chạy xa được, đến lúc đó kết quả tất nhiên là sẽ bị bắt.

Mà hiện tại cô sống trong cơ thể này, cũng có nghĩa là, cô phải ngồi tù thay cho cô nàng điêu ngoa này!

Vì vậy cô không thể trốn, ít nhất lúc này không thể.

Hứa Cảnh Từ thấy cô đứng đó, bàn tay vốn nắm chặt thành nắm đấm cũng buông lỏng, cũng biết cô từ bỏ việc chạy trốn.

Ngay sau đó anh cất giọng hô với ba nam binh sĩ ở đằng kia: "Mấy cậu tới đây giúp cậu ta một chút, trên người cậu ta có vết thương, đi lại không tiện."

Không tiện. . . . . .

Đối với lý do này cô không khỏi khịt mũi trong lòng, người này nói rõ là không tiện đi lại, trên thực tế là để hai binh sĩ kia canh chừng mình, đề phòng mình chạy trốn mà thôi.

Chẳng qua khiến cô ngoài ý muốn là, một binh sĩ trong đó ngược lại cẩn cẩn thận thận đỡ cô lên xe.

Cứ như vậy, sau khi trở thành Tần Man, cô buộc phải đi theo đám nam binh sĩ này và Hứa Cảnh Từ ngồi xe nửa tiếng, trở lại nơi đóng quân tạm thời.

Lần này bên trên yêu cầu đám tân binh bọn họ làm một buổi huấn luyện thực địa vô cùng đơn giản.

Vì vậy bọn họ phải ở lại chỗ này một tuần để tham gia buổi huấn luyện thực địa kéo dài bảy ngày.

Nhưng bởi vì trên người cô có vết thương, sĩ quan huấn luyện không yêu cầu cô phải tham gia huấn luyện nữa, bao gồm cả ba ngày huấn luyện sau, cô đều không tham gia.

Mỗi ngày cô ngồi ở chỗ đó, giống như đang ngẩn người.

Đương nhiên, cũng chỉ là giống như mà thôi.

Trong ba ngày qua, cô hoàn toàn nắm vững trạng thái cơ thể bây giờ của mình.

Dù sao, cuộc sống sau này, cô phải dùng cơ thể này để làm vài việc, nhất định phải tìm hiểu nó thật kỹ, như vậy mới không khiến người khác nhìn ra sơ hở.

Chẳng qua càng tìm hiểu, lại càng phát hiện cô bé này đơn thuần đến mức khiến người khác phải xót thay.

Cô không có bạn bè, không phải vì tự ti hay hèn yếu nhát gan.

Mà là bởi vì tính cách điêu ngoa của cô khiến người khác không chịu nổi, rối rít rời đi, ngay cả cha của cô cũng như vậy.

Chỉ có mẹ kế và con trai của mẹ kế, cũng chính là anh trai trên danh nghĩa của cô là đối xử với cô vô cùng tốt.

Tốt đến mức nào đây?

Tốt đến mức ngoại trừ sao trên trời không có cách nào hái được cho cô, thì những thứ khác đều thỏa mãn cô hết mức.

Bất kể là quần áo hay mua sắm, có thể nói là vô cùng lãng phí.

Sự cưng chiều không đáy của bọn họ, cùng với sự bài xích của những người khác, thái độ hai bên trái ngược hoàn toàn nhau như thế, từ đó khiến Tần Man cực kỳ lệ thuộc và tin tưởng hai người bọn họ.

Có lẽ trong thế giới của Tần Man, cho dù là khoảnh khắc trước khi chết, thì cô cũng nghĩ hai người kia là người tốt.

Nhưng Tần Mãn là người thứ ba đứng quan sát, thì Tần Man trở thành như vậy, tất cả đều do vị mẹ kế này tỉ mỉ thiết kế.

Phủng sát*.

*捧杀: Theo từ điển Hán ngữ từ này mang nghĩa: Bề ngoài tán dương khích lệ hoặc thổi phồng quá mức khiến người tự mãn kiêu ngạo, dẫn đến đình trệ thụt lùi, thậm chí làm cho người kia sa đọa, thất bại

Nước cờ độc ác cỡ nào, lại được dùng trên người đứa bé chưa đầy năm tuổi .

Cho nên sau này Tần Man mới dám cả gan làm loạn như thế, đến mức làm giả tài liệu nhét vào trong văn kiện tân binh của cha mình, sau đó lấy thân phận đàn ông xuất hiện ở đây, để có thể dễ dàng tiếp cận Hứa Cảnh Từ.

Ha! Nữ giả nam?

Đúng là không biết trời cao đất rộng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc