Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong ba ngày này, Tần Mãn cũng từ từ quen dần với tên gọi và tính cách của Tần Man.
Không thể không nói, tính cách của cô gái này quả thật đã bị chiều hư, vừa vào quân đội một thời gian ngắn mà đã có thể đắc tội với tất cả mọi người ở đây.
Tuy nhiên như vậy cũng có chỗ tốt, không tiếp xúc với mọi người thì sẽ không có ai phát hiện ra bí mật thân phận và sự thay đổi trong tính cách của cô.
Nhưng, chỗ xấu chính là, bởi vì quan hệ với mọi người quá kém, dẫn đến trong quân đội có vô số lời nói bóng nói gió nhằm vào cô.
"Cậu nói xem ban đầu Tần Man vào đây kiểu gì vậy, ngay cả trèo lên dây mà cũng có thể bị ngã."
"Ai biết được, cậu nhìn cơ thể gầy yếu của cậu ta chẳng giống đàn ông chút nào, nên đến bên đội nữ binh mới đúng."
"Thôi đi, cậu đừng có sỉ nhục nữ binh sĩ nhà người ta, nữ binh sĩ người ta cũng sẽ không bị ngã khi trèo lên dây đâu."
Những người bên cạnh lập tức "Phụt" một cái bật cười thành tiếng, vỗ bả vai của đối phương, kỳ quái hỏi: "Cậu bảo đại đội trưởng của chúng ta tìm toàn nam binh sĩ làm gì, thật ra nữ binh sĩ cũng không tồi đâu, ít nhất cũng như cậu nói, không bị ngã khi leo dây
Lời nói này xong, khóe mắt người nọ vô tình nhìn thoáng qua một cái, đúng lúc liếc về phía Tần Man.
Thì thấy Tần Man lạnh lùng quay đầu, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm vào anh ta.
Ánh mắt trực tiếp không hề né tránh, lạnh lùng nghiêm nghị đến mức khiến trái tim anh ta thắt lại, ngay cả nụ cười nơi khóe miệng cũng trở nên có chút cứng ngắc, ngay sau đó anh lập tức thu hồi ánh mắt lại.
Lúc này, nam binh sĩ bên cạnh không hề chú ý tới vẻ mặt của anh ta, chỉ có chút bực bội thở dài, "Cậu cũng không phải không biết, đại đội trưởng của chúng ta chú trọng về nam binh sĩ bao nhiêu, nhìn đàn ông khắp nơi này mà xem, sao có thể có nữ binh sĩ đi vào đây."
Sau khi nói xong thì phát hiện người trước mắt có vẻ mất tập trung, không khỏi huých anh ta một cái, "Này, nghĩ gì thế?"
Người nọ a một tiếng, theo bản năng lại liếc về phía Tần Man, phát hiện cô đã quay đầu đi, lúc này trong lòng mới cảm thấy nhẹ nhõm đi không ít.
"Hả, không nghĩ gì cả, chỉ là cảm thấy thế này, binh sĩ như chúng ta khi đến đại đội cũng không được nhìn thấy nữ binh sĩ, thật đáng tiếc."
Người bên cạnh thấy dáng vẻ suy sụp tinh thần của anh ta thì nở một nụ cười ý tứ hàm xúc, "Cũng không hẳn. Lực lượng dự bị chính là biên chế nam nữ hỗn hợp, nếu cậu có thể đi vào thì có thể ngày ngày nhìn thấy nữ binh sĩ rồi."
Người nọ nhìn anh ta một cái, lúc này mới hoàn toàn hoàn hồn lại, nói: "Cậu nói nghe dễ nhỉ, quân đội dự bị là nơi có thể tùy tiện tiến vào hay sao? Đây là toàn là nhân tài đi trăm dặm mới tìm được một mới có thể đi vào, phàm là nữ binh sĩ trong đó thì đều là một người có thể đánh ngã năm người, loại người như tôi vào đó thì chỉ có một chữ: Chết."
"Cậu ngược lại cũng tự mình biết mình nhỉ."
"Cút cút cút!"
Sau khi hai người cười nói một lúc thì nghe thấy tiếng còi vang lên, vội vàng chạy về đội ngũ của mình.
Chỉ là trước khi đi, cái người bị Tần Man nhìn chằm chằm đó lại quay đầu liếc nhìn Tần Man một cái.
Cô trông cũng không có gì đặc biệt, một mình ngồi ở đó, yên tĩnh lạ thường.
Chẳng lẽ vừa rồi là ảo giác của mình à?
Ánh mắt lạnh lẽo không chút dao động đó, cho dù là bây giờ nhớ lại, cũng khiến anh ta cảm thấy trong lòng căng thẳng.
Khoảnh khắc đó, anh ta có cảm giác như con mồi bị sa lưới.
Chắc. . . . . . Là ảo giác nhỉ, hẳn là vậy!
Anh ta tự an ủi mình bằng cách này, bước chân lại tăng nhanh hơn một chút.
Tần Man ngồi ở đó, nhìn bước chân gần như đang hoảng hốt chạy trốn, trong ánh mắt lóe lên một tia khinh thường.
Hai người kia cô biết, là hai người đưa cô về lần trước.
Chỉ là, có gan nói xấu sau lưng người ta, nhưng ngay cả dũng khí nhìn cô lâu hơn một chút cũng không có.
Tân binh bây giờ, thật sự là nhóm sau kém cỏi hơn nhóm trước.
Mang theo ý nghĩ đánh giá như vậy, trong nháy mắt ba ngày huấn luyện còn lại đã xong, đợt huấn luyện bảy ngày hoàn toàn kết thúc, mọi người thu dọn hành lý rồi ngồi lên xe quân dụng chuẩn bị trở về đơn vị.
Tần Man cũng ngồi lên đó cùng mọi người.
Cô cố ý lên xe cuối cùng, ngồi ở phía ngoài cùng, nhìn qua có vẻ vô cùng cô đơn.
Lúc này huấn luyện đã kết thúc, tân binh trong xe cũng thoải mái phần nào mà nói chuyện phiếm, nhìn Tần Man ngồi trơ trọi một mình ở đó, không khỏi lại bất giác chuyển đề tài sang cô.
Một người đàn ông ngồi bên cạnh Hứa Cảnh Từ huých huých tay anh, nói khẽ: "Lại nói hai ngày nay cái đuôi của cậu sao không dính lấy cậu nữa vậy?"
Người đối diện nghe thấy thế cũng không nhịn được hỏi: "Đúng vậy, tôi đang bảo sao hai ngày nay lại yên tĩnh như thế, trước kia cậu đi đâu thì cái đuôi kia đuổi theo đến đó, như phụ nữ vậy."
"Không phải cảm thấy mất mặt quá, nên không dám dán đến gần nữa chứ?"
Khi mọi người đang đoán già đoán non thì Hứa Cảnh Từ đã đứng dậy đi về phía Tần Man.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều im lặng nhìn hai người bọn họ.
Dù sao đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Hứa Cảnh Từ chủ động đi về phía Tần Man.
Trước đây mỗi lần Tần Man đi tới, Hứa Cảnh Từ đều tìm đủ mọi lý do và biện pháp khác nhau để tránh né.
Lần này, là sao vậy?
"Tôi dám chắn, thằng nhóc Tần Man kia sẽ vui đến phát điên."
"Tôi cũng cho là như thế."
Bọn họ đều cảm thấy Hứa Cảnh Từ đến gần, thì tất nhiên sẽ làm Tần Man vui vẻ trở lại.
Vậy nhưng, kết quả khiến bọn họ không ngờ là, Tần Man hoàn toàn không thèm liếc nhìn Hứa Cảnh Từ lấy một cái, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm ra bên ngoài như cũ.
Điều này làm bọn họ rất kinh ngạc.
"Không phải thằng nhóc này bị ngã hỏng đầu chứ?"
"Có lẽ vậy."
Đám người kia nhìn Tần Man đưa lưng về phía Hứa Cảnh Từ, dường như không có ý định nói chuyện với anh, mà Hứa Cảnh Từ cũng không chủ động mở miệng, nhất thời cảm thấy không có gì thú vị, một lát sau mọi người đều chuyển sang đề tài khác.
Hứa Cảnh Từ ngồi ở đó thấy mọi người lại bắt đầu trò chuyện thì mới nhỏ giọng nói với Tần Man bên cạnh: "Cô đừng có nghĩ đến việc chạy trốn trên đường về, xe sẽ không dừng lại đâu."
"Tôi không định chạy." Tần Man cũng không quay đầu, lạnh lùng đáp lại một câu.
Bây giờ cô đang bị thương, thể lực cũng không tốt, cho dù có chạy cũng không chạy xa được, còn không bằng không chạy.
"Tốt nhất là không có, bây giờ cô chỉ có thể cắn răng tiếp tục gánh vác, đợi đến khi kết thúc kỳ tân binh, lúc đó tôi và chú Tần sẽ nghĩ cách để cô trở về nhà." Giọng của Hứa Cảnh Từ lại truyền đến từ phía sau lần nữa.
Ba tháng?
Hiện tại kỳ huấn luyện tân binh của bọn họ còn chưa được nửa tháng, bảo cô phải đợi thêm hơn hai tháng nữa?
Xin lỗi, cô không chờ được, cũng không sẵn lòng chờ ở đây.
Hứa Cảnh Từ thấy cô không nói gì, cũng không ép nữa, chỉ nói một câu, "Sau này đừng có hành động tùy hứng nữa."
Sau đó đứng dậy định rời đi.
Đúng lúc này thì nghe thấy Tần Man nói: "Không có sau này nữa."
Bất kể là hành động tùy hứng, hay là thích anh ta.
Đặc biệt là khi nghe được câu nói vừa rồi của cô.
Nhưng mà nghĩ lại cũng không sai, chỉ cần sau khi đưa cô trở về, thì quả thật là không có sau này nữa rồi.
Vì thế anh cũng không nghĩ nhiều nữa mà rời đi trở về vị trí của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






