Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lạnh và đau.
Lại còn ẩm ướt và lạnh.
Đầu cô đau như bị búa bổ.
Khi cô dần ý thức được, Tần Mãn cảm thấy sau khi chết cô có thể sẽ bị Trang Dã phi tang.
Nếu không thì rõ ràng là cô bị trúng đạn vào ngực, nhưng tại sao cô lại đau đầu kinh khủng.
Nhưng với sự nhạy bén của một người lính, Tần Mãn vừa mở mắt đã nhận ra được mọi thứ, hai mắt trắng dã, trong phòng yên tĩnh lại.
Ánh nắng ấm áp ngoài cửa sổ chiếu vào, trên bệ cửa sổ có một chậu cây nhỏ đang tắm nắng, dường như mọi thứ đều tốt đẹp.
Không có tiếng súng khắc nghiệt, không có nụ cười tự mãn của Trang Dã và ký ức về cái đêm cuối cùng trước khi bất tỉnh ấy.
Đây ... đây là đâu?
Tần Mãn ngồi dậy trên giường, nhìn xung quanh.
Mọi thứ hoàn toàn xa lạ nhưng nơi an toàn như thế này rốt cuộc là đâu?
Tại sao cô ấy ở đây?
Cô ấy không phải bị bắn chết rồi sao?
Khi cô cảm thấy kỳ lạ, đột nhiên cửa được mở ra, một người đàn ông mặc đồ huấn luyện rằn ri vội vã từ bên ngoài bước vào.
“Cô tỉnh rồi sao?” Khi người đàn ông nhìn thấy cô ngồi ở đó, đầu tiên là thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau đó nhíu chặt mày nói: “Tần Man, nếu cô không sớm thích ứng với việc huấn luyện quân đội, cô sớm muộn gì cũng phải rời khỏi đây. Đang tập luyện leo núi mà lại để bản thân rơi xuống bùn. Nếu lần sau có bài huấn luyện khác thì sao? Cô có muốn mọi người biết rằng cô là một người phụ nữ giả trang đàn ông và trà trộn vào quân đội không?! "
Giọng điệu của anh ta nghiêm nghị, nhưng lúc này Tần Mãn cũng không muốn để ý tới, không để tâm đến việc anh ta gọi cô là Tần Man thay vì tên cô Tần Mãn, thay vào đó, cô chỉ ta quan tâm đến câu nói rằng cô là ... nữ cải trang thành nam!
Cô ấy có nghe nhầm không, một người phụ nữ cải trang thành đàn ông? !
Lực lượng hỗn hợp?
Tần Mãn nhìn xuống bộ đồng phục rằn ri đầy bùn trên người cô, chẳng trách vừa rồi cô cảm thấy lạnh như vậy.
Tuy nhiên, tại sao cô ấy lại mặc đồng phục rằn ri và lại là một người phụ nữ lại cải trang thành nam trà trộn vào quân đội?
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?
Người đàn ông đứng bên giường nhìn thấy cô ngồi đó không nói lời nào thì thấy có chút kỳ lạ, đáng lẽ lúc này cô phải khóc mới đúng.
Vì lý do này, anh ngập ngừng hỏi: "Cô có sao không? Có muốn tôi đưa bác sĩ qua kiểm tra lại không? Lần này tôi đưa cô đi. Dù bác sĩ có khám tổng quát thì cô cũng không bị lộ thân phận."
Anh ta cho rằng người trước mặt anh bị đau đầu nên mới trở nên mơ hồ, không nói nên lời như vậy.
Vậy ra, bọn họ là thanh mai trúc mã từ nhỏ lớn lên bên nhau, cô ấy là một thiên kim tiểu thư được cưng chiều trở nên ngang ngược bướng bỉnh.
Nếu nếu chỉ dựa vào bản thân mình, mà không dựa vào địa vị của cha mình thì làm sao có thể đục nước béo cò, cải trang thành nam giới nhập ngũ, lại còn gây ra những chuyện rắc rối này.
Nếu như hồi đó chú Tần không có lòng tốt với bọn họ thì anh cũng sẽ không giấu giếm cho cô chút nào, thậm chí còn chủ động tố cáo thân phận của cô.
Nghĩ đến lòng tốt của chú Tần, anh có chút e dè, chuẩn bị đi gọi người.
Nhưng đúng lúc này, người nãy giờ ngồi im không lên tiếng đột nhiên nhảy xuống giường, đụng vào người anh rồi lao ra khỏi cửa.
Tốc độ của cô quá nhanh khiến người đàn ông không kịp phản ứng.
Khi kịp nhận ra, thì người đã rời khỏi phòng mất rồi.
Anh vội vàng ra ngoài đuổi theo cô, còn cố gắng gọi theo: "Tần Man, Tần Man!"
Nhưng tiếc rằng cô vẫn cứ chạy không ngừng dù anh ta cố gọi theo.
Do bị chấn thương sọ não và chấn động nhẹ, cô ấy đã chạy một cách lảo đảo không vững, nhưng bất chấp điều này, cô ấy cứ cố chạy nhanh nhất có thể.
Chỉ vì cô ấy muốn trở về.
Cô không biết về người phụ nữ cải trang thành đàn ông, cô không biết cái quái gì về việc huấn luyện trong quân đội, điều duy nhất cô biết là cô còn sống!
Cái cảm giác đau đầu đến buốt óc khiến cô nghĩ tới việc liệu có phải Tần Man còn sống!
Như vậy, nếu thực sự cô ấy vẫn còn sống, không có lý do gì lại nhớ đến việc Trang Dã phản bội như thế nào.
Nếu đã quay lại thì phải làm mọi cách để trả thù kẻ phản bội!
Nhưng đáng tiếc là cô khi vừa ra khỏi cửa, cô lại thấy choáng váng làm chân loạng choạng, rồi cô lảo đảo rồi ngã xuống đất.
Người đàn ông đuổi kịp phía sau nhanh chóng túm lấy cô kéo cô lại, "Cô làm sao vậy! Với tình trạng sức khỏe của cô bây giờ, bác sĩ nói phải nằm nghỉ ngơi thêm mấy tiếng đồng hồ nữa!"
Nói xong, anh sẵn sàng kéo cô về phòng bệnh.
Nhưng Tần Mãn vẫn cứ nán lại đó cố gắng vùng vẫy gào thét: "Buông tay ra."
Người đàn ông nắm lấy cánh tay cô và kiên quyết nói: "Đi về với tôi."
“Buông tôi ra.” Tần Mãn lại gào lên.
Đáng tiếc, người đó không quan tâm mà chỉ kiên quyết kéo cô vào bệnh viện, "Đừng làm loạn nữa, Tần Man."
Tần Mãn vốn có dã tâm muốn giết người vì báo thù, năm lần bảy lượt bị anh ta kéo đi, cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.
Cô đẩy tay của anh ra, lông mày cau lại khó chịu nói: "Tôi nói thả tôi ra!"
Người kia hiển nhiên không ngờ cô ta lại ra sức mạnh như vậy, ngay cả khi nói ra những lời như vậy, vẻ mặt cũng có chút khác thường, "Tần Man, đừng tưởng rằng trên tên của cô có chữ Man mà có thể kiêu ngạo, ngang ngược như vậy! "
Vừa nói, anh lại vừa bước tới và túm lấy tay cô kéo đi.
Lúc này trong đầu Tần Mãn chỉ có một ý nghĩ, đó là muốn quay về trả thù, nhất định phải quay về giết chết tên khốn kiếp Trang Dã, vì vậy cô lạnh lùng đứng đó nói: "Đúng vậy, tôi không chỉ có chữ Man mà còn có thể dã man hơn nữa, anh có muốn thử nó không? "
Ngay khi vừa dứt lời, cô liền đấm thẳng vào mặt đối phương.
Nắm đấm dứt khoát không chút do dự khiến đối phương vô thức buông ra và né qua một bên.
“Tần Man!” Người đàn ông hiển nhiên không ngờ cô lại ra tay mạnh như vậy, lập tức tức giận hét lên.
Đáng tiếc, Tần Mãn thét lên một tiếng, "Cút!"
Sau đó anh ta quay người và chạy về phía trước.
Nhưng khi cô lao ra cửa, cảm giác hoa mắt lại bắt đầu, cuối cùng hai mắt tối sầm lại, lảo đảo ngã xuống đất.
“Tần Man!” Giọng người đàn ông vang lên sau lưng.
Sau đó, cô như bị bóng đè, có thể nghe rõ tiếng bên ngoài, biết mình lại nằm trên giường bệnh, nhưng chỉ là không thể động đậy.
Cô ghét trạng thái của mình lúc này.
Tại sao, tại sao không để cô ấy di chuyển!
Bây giờ cô còn sống, tại sao không để cô quay lại giết tên khốn đó!
Vết thương trên đầu lại bắt đầu đau, thậm chí còn đau hơn trước, đau như muốn vỡ tung, sau đó cô nhìn thấy những cảnh trước mắt như một bộ phim.
Có một cô gái từ từ bi bô lớn lên, vui buồn, giận hờn đều nhanh chóng trải qua trong lòng Tần Man, khiến cô cảm thấy đồng cảm.
Nhưng Tần Mãn có thể chắc chắn rằng cô gái đó không phải là cô!
Cho đến cảnh cuối cùng, cô gái mặc quân phục rằn ri của nam quân nhân, vì lòng bàn tay mỏng manh không thể chịu được sợi dây gai thô ráp, cuối cùng cô đã vô tình rơi khỏi dây leo và ngã xuống hố bùn, gục đầu xuống đất.
Tần Mãn cảm thấy vết thương lại đau.
Rồi cô ấy bị đánh thức trong đau đớn.
Vào lúc này, bầu trời bên ngoài cửa sổ hoàn toàn tối đen, đèn ngủ bên cạnh giường bật sáng, hình ảnh căn phòng mờ ảo từ từ hiện ra.
Một nữ quân nhân tên là Tần Man.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




