Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bản Sắc Quân Nhân: Thiếu Soái Khó Chiều Chương 28: Anh Biến Thái À

Cài Đặt

Chương 28: Anh Biến Thái À

Sau một hồi im lặng, Tần Man lạnh lùng nói một câu, "Tha cho tôi một mạng."

Cố Kiêu Nam ngẩng đầu, cười khẽ thành tiếng, hai chân thon dài tùy ý bắt chéo, bộ quân phục rằn ri vừa vặn tôn lên vòng eo gầy đầy mạnh mẽ của anh, dưới bóng đêm nhìn anh có vẻ lười biếng như vậy.

"Lần đầu tiên tôi nhìn thấy thái độ cầu xin người khác như cậu, hay là nên nói. . . . . . Đây là lần đầu tiên cậu cầu xin người ta?"

Tần Man hơi nhíu mày.

Nhưng sau khi chết đi sống lại, cô đã không còn là Tần Mãn, không có năng lực của Tần Mãn, hơn nữa còn mất đi cuộc sống phong quang kiêu ngạo của Tần Mãn, chỉ còn sót lại thể lực cực kỳ nát bét và thân phận nữ giả nam cẩn thận sinh tồn trong kẽ hở.

Rơi vào kết quả như vậy, có lẽ bởi vì ông trời cũng không nhìn nổi nhỉ.

Im lặng vài giây, cuối cùng cô khó khăn mở miệng, "Làm ơn. . . . . . tha cho tôi một mạng."

Mặc dù giọng nói vẫn cực kỳ cứng rắn, nhưng tăng thêm hai chữ kia, cuối cùng cũng có chút thái độ đặt ở phía trên.

Lần này, Cố Kiêu Nam hài lòng, dáng vẻ trẻ nhỏ dễ dạy, "Được, vậy thì tôi sẽ tha cho cậu một mạng."

Anh thoải mái đồng ý, như thể đang nói về một chuyện cực kỳ bình thường.

"Nhưng mà bắt đầu từ ngày mai huấn luyện tăng gấp đôi." Sau đó, Cố Kiêu Nam lại bồi thêm một câu.

Tiếp theo, anh đứng thẳng người và bước ra ngoài.

Giống như chuyện này thật sự cứ thế mà bỏ qua.

Nhưng Tần Man không phải kẻ ngốc, ranh giới cuối cùng của quân đội là cái gì cô rất rõ.

"Rốt cuộc anh muốn làm gì?" Khi đi ngang qua Cố Kiêu Nam, cuối cùng cô lạnh lùng hỏi một câu.

"Cậu cảm thấy tôi muốn làm gì?" Cố Kiêu Nam dừng lại, đứng sóng vai với cô hỏi ngược lại.

Tần Man nói thẳng: "Anh đang chơi trò chơi."

Chơi trò mèo vờn chuột.

Không, chính xác mà nói, là anh ta đang chơi một trò chơi dưỡng thành.

Trước kia cô vẫn cho rằng sự chú ý của Cố Kiêu Nam là đang âm thầm nhắc nhở mình, nhưng bây giờ xem ra không phải như thế.

Bao gồm vừa rồi nói muốn tăng gấp đôi huấn luyện cho mình, cũng hoàn toàn không phải là hình phạt như mặt ngoài.

Mà anh đang đào tạo một món đồ chơi.

Một món đồ chơi đủ khiến anh hứng thú.

Bây giờ Tần Man quá yếu, anh ta căn bản khinh thường ra tay.

Anh đang chờ mình lớn lên.

Cố Kiêu Nam, người đàn ông này còn xấu xa hơn nhiều so với những gì mình nghĩ.

Đáy mắt thoáng qua một tia tàn bạo lạnh lùng, nắm tay Tần Man siết chặt lại.

Chết tiệt, lại có một ngày cô trở thành một món đồ chơi trong mắt người khác.

Cảm xúc của cô bị đè nén, Cố Kiêu Nam bên cạnh chợt nghiêng đầu nhìn cô một cái, "Đúng là có lòng tốt mà không được báo đáp, chẳng lẽ không phải tôi đang giúp cậu à?"

Lời nói của anh tràn đầy ý giễu cợt, lúc này Tần Man cũng quay đầu nhìn về phía anh, lại nói một câu không liên quan, "Cẩn thận chơi với lửa có ngày chết cháy đấy."

Giọng nói trầm thấp mà trong trẻo lạnh lùng, giống như gió mát ánh trăng.

Dưới bóng đêm, gió đêm thổi qua, không khỏi khiến Cố Kiêu Nam cẩn thận liếc mắt một cái.

"Chậc, nhìn cậu gần như vậy, càng nhìn càng cảm thấy trông như một cô gái nhỏ." Anh đột nhiên bật thốt lên một câu như vậy.

Lời của anh khiến trong lòng Tần Man đánh “Thịch” một cái, theo bản năng lùi về sau một bước, trong mắt hiện lên vẻ đề phòng.

Nhưng sau đó cô lại cảm thấy phản ứng của mình có hơi quá, thì lặng lẽ đè nén sự hốt hoảng trong lòng xuống, nhưng trên mặt vẫn lộ ra vẻ cảnh giác như cũ, hơn nữa trong ánh mắt còn hiện lên một chút ghét bỏ.

Rõ ràng đang nói... Không phải anh là một tên biến thái chứ?

Dưới ánh trăng sáng tỏ, khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng của hiện lên một tầng sáng nhàn nhạt.

Cố Kiêu Nam hơi nhướng mày, không biết bản thân rơi vào tâm lý gì, vốn chỉ là một câu nói đùa, đột nhiên biến thành trêu chọc, lại trực tiếp vươn một tay kéo cô tới, giam ở trước người.

"Anh làm gì vậy!" Tần Man vốn tưởng sự ghét bỏ không chút che dấu nào trong mắt của mình sẽ làm đối phương dừng tay.

Dù sao không có tên đàn ông bình thường nào sẵn lòng bị người khác nhìn với ánh mắt như vậy.

Nhưng cô quên mất, người đàn ông trước mặt này xấu xa vượt quá tưởng tượng của cô.

"Cậu đã dùng ánh mắt như vậy nhìn tôi, tôi mà không làm chút gì thì chẳng phải có lỗi với cậu lắm à." Cố Kiêu Nam ôm chặt eo của cô, cười như không cười nói với cô.

Không biết có phải cố ý hay không, sau khi anh nói xong câu này thì bàn tay ở chiếc eo mảnh mai của Tần Man lại siết chặt hơn một chút.

Không phải Tần Man chưa từng tiếp xúc gần với đàn ông như vậy, trước kia cô và những nam binh sĩ đánh lộn, khoảng cách cũng gần như vậy.

Nhưng dù sao đây cũng không phải trận so tài, hiện tại Cố Kiêu Nam hoàn toàn đang trêu chọc mình!

Hơn nữa quan trọng nhất là, ở khoảng cách gần như vậy, cô rất sợ người này sẽ phát hiện ra gì đó.

"Tôi đâu có dùng ánh mắt gì, anh mau buông ra." Tần Man bị anh nhìn chằm chằm như vậy thì trong lòng hơi căng thẳng, thấp giọng lạnh lùng quát lớn.

Cố Kiêu Nam thấy cô không ngừng giãy giụa, lập tức nở nụ cười, cũng đè thấp giọng, nói: "Mặc dù trời tối, nhưng tôi không mù. Cái loại ánh mắt căm ghét ấy, tôi liếc qua là thấy được."

Tần Man cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh phả vào bên tai, lập tức giãy giụa mạnh hơn, "Tôi không có, anh buông ra!"

"Chậc, muốn sức lực không có sức lực, cậu lại còn gầy như vậy, nói thật nhìn kỹ một chút, cậu chẳng khác gì một cô gái nhỏ cả, da mịn thịt mềm, xinh xắn hơn cả con gái." Cố Kiêu Nam nắm cả eo cô, giống như một vòng sắt khóa chặt cô lại, bởi vì cô không có cách nào thoát khỏi, thậm chí tiếp đó còn không có ý tốt ghé sát vào mặt cô, nhẹ giọng nói: "Cẩn thận mấy tên kia thời gian dài không được nhìn thấy phụ nữ, thật sự có thể để ý đến dáng vẻ này của cậu đấy."

Câu này này thực sự kích động đến Tần Man, cô đột nhiên ngẩng đầu, mắt sâu như dao, "Anh biến thái à! Lại nói như vậy với đồng đội của mình!"

"Đồng đội?" Khóe môi Cố Kiêu Nam hiện lên một nụ cười châm biếm, sâu trong mắt có gì đó chập chờn lóe lên, ngay sau đó dường như anh không còn thấy hứng thú nữa, buông lỏng tay, vẻ mặt hờ hững nói với cô một câu, "Về sớm một chút đi, đừng để ngày mai không dậy huấn luyện nổi, vậy thì sẽ không đơn giản là tăng gấp đôi huấn luyện thôi đâu."

Sau đó không quay đầu cứ thế rời đi.

Nhưng ngay khi anh bước lên cầu thang bên của tòa ký túc xá thì Cố Kiêu Nam đột nhiên dừng lại, đôi mắt đen nhánh nhìn về một nơi ở tầng đối diện.

Dưới ánh trăng, bên trong tấm kính cửa sổ có một chút ánh sáng phản xạ ra ngoài, có thể lờ mờ nhìn thấy hình dáng của ống nhòm, hướng thẳng về phía phòng anh.

Cố Kiêu Nam cong môi, rồi tiếp tục nhanh chóng đi vào cánh cửa cầu thang bên.

Mà lúc này, Tần Man vẫn còn đang đứng dưới tường rào đối với việc anh đột nhiên rời đi, không khỏi cảm thấy hơi kỳ quái, nhưng đồng thời trong lòng vẫn là thở phào nhẹ nhõm.

May mà anh ta kịp thời buông tay, nếu không lấy khoảng cách vừa rồi của bọn họ. . . . . .

Cô không khỏi sờ lên phần ngực bị mình dùng áo nịt ngực siết chặt.

Tiếp đó, lại nhìn chỗ hàng rào thép gai bị hỏng, thật ra bây giờ cô hoàn toàn có cơ hội thử một lần nữa, nhưng. . . . . .

Cô không dám.

Bởi vì cô biết, cho dù mình chạy thoát thành công, thì lấy năng lực của Cố Kiêu Nam, bắt được cô là một điều rất dễ dàng.

Ván cược này, cô không đánh được, ít nhất hiện tại không đánh cược được.

Nhưng lùi bước về phía sau. . . . . .

Đã không được nữa rồi.

Cô cũng từng là một người hô mưa gọi gió ở khu chín, cái cô thiếu chưa bao giờ là kỹ năng chiến đấu, mà là thời gian.

Chỉ cần cho cơ thể này thời gian, cô không chắc sẽ bại bởi Cố Kiêu Nam.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc