Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bản Sắc Quân Nhân: Thiếu Soái Khó Chiều Chương 27: Đánh Cược Một Lần Nữa

Cài Đặt

Chương 27: Đánh Cược Một Lần Nữa

"Xin lỗi, sẽ không có lần thứ hai." Thật lâu sau, ánh mắt Tần Man nhìn thẳng vào anh, giọng nói hờ hững mở miệng.

Cố Kiêu Nam chậm rãi nở nụ cười, nghịch mấy viên đá trong tay, mang theo sự ung dung đắc ý, "Không, sẽ có lần thứ hai."

"Anh cũng đã lật con át chủ bài ra, tôi không thể nào lại tự động đưa tới cửa."

Lời nói của Tần Man khiến Cố Kiêu Nam mỉm cười đứng dậy, đi tới trước mặt cô, "Là một con bạc, cậu ngay cả con át chủ bài quân đội cũng không để ý, thì sẽ để ý đến con át chủ bài của tôi sao? Tôi nghĩ, trong tương lai, sự nghiệp dạy học của tôi nhất định sẽ rất thú vị."

Anh cúi người, khoảng cách giữa hai người quá gần, gần đến mức thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp phả vào nhau.

"Vậy anh có thể sẽ phải thất vọng rồi, tôi hoàn toàn có thể đợi ba tháng sau kết thúc sự trói buộc của tân binh." Tần Man cau mày, lạnh lùng lùi về sau một bước, giữ vững khoảng cách an toàn với anh.

"Tôi nhìn người rất chuẩn, chưa bao giờ khiến tôi phải thất vọng cả." Đôi mắt đen của Cố Kiêu Nam u ám vô biên, làm nụ cười trên môi anh càng thêm tà khí, "Cậu có thể ngay trong tháng đầu tiên không thể chờ đợi mà rời đi, vậy thì sao có thể nhịn được hai tháng, quy đổi ra, thì chính là khoảng sáu mươi ngày, một nghìn bốn trăm bốn mươi giờ, tám nghìn sáu trăm bốn mươi phút."

Mỗi khi anh nói ra một con số, bàn tay Tần Man lại nắm chặt lại một chút, ngay cả ánh mắt cũng lạnh xuống, "Bởi vì những lời này của anh, không thể nhịn cũng phải nhịn."

"Vậy thì quả thật là đáng tiếc." Cố Kiêu Nam có vẻ như rất thất vọng khi nghe câu này.

Tuy nhiên, đó cũng chỉ là có vẻ như mà thôi.

Làm lính bao nhiêu năm như vậy, lại còn nhiều năm qua lại với những tên lính đánh thuê kiếm tiền bán mạng ở trong khu quỷ, cô có thể cảm nhận được, người đàn ông trước mặt này nhìn qua thì lười nhác không tập trung, nhưng ẩn giấu trong đó là mũi nhọn cực kỳ nguy hiểm, giống như là một con sư tử thỏa mãn.

Hoặc là không bùng nổ, còn một khi bùng nổ, thì hơi vô ý là có thể bị anh một hơi cắn đứt cổ.

Đã nhiều năm không có ai khiến Tần Man có loại cảm giác căng thẳng này rồi.

"Không có gì đáng tiếc cả, tôi chỉ là nghĩ sai thì hỏng hết* thôi, mong sĩ quan huấn luyện giơ cao đánh khẽ." Tần Man vì đề phòng Cố Kiêu Nam điều tra sâu hơi, đến lúc đó phát hiện giới tính thật của mình, thì cô quả thật xong rồi.

*Câu gốc: Nhất niệm chi sai (一念之差) – Ý nghĩ sai lầm thường dẫn đến hậu quả nghiêm trọng

Vì vậy tạm thời phải làm dịu thái độ.

Cố Kiêu Nam đứng đối diện cô vuốt càm, cười như không cười liếc cô, "Thật sự là nghĩ sai thì hỏng hết à?"

"Phải" Tần Man gật đầu.

"Vậy cũng tốt, cậu đã nói như vậy, tôi còn có lý do gì để không giơ cao đánh khẽ hay sao?" Cố Kiêu Nam thế mà lại đột nhiên đồng ý, khiến Tần Man có chút kinh ngạc.

Cô còn tưởng người này sẽ nói điều kiện với mình, ít nhất cũng sẽ hỏi thêm một câu về nguyên nhân chạy trốn.

"Nhưng việc huấn luyện vẫn phải tiếp tục." Trong lúc cô còn hơi kinh ngạc, thì nghe thấy Cố Kiêu Nam để lại một câu như vậy.

". . . . . ."

Vậy mà, mặc dù có lần nói chuyện này, Cố Kiêu Nam vẫn không hề giảm bớt sự chú ý đối với cô, hàng ngày vẫn kiểm tra thí điểm một mình cô như thường lệ.

Nhưng cũng nhờ phúc của anh, mà thể lực của mình có sự tiến độ không nhỏ trong một thời gian ngắn.

Đúng như Cố Kiêu Nam nói, cô có thể lựa chọn chạy trốn ngay trong tháng đầu tiên, thì sao có thể kiên nhẫn chờ thêm hai tháng nữa.

Chỉ cần có đủ cơ hội, ý định của cô lại bắt đầu manh nha trỗi dậy.

Không chỉ vì khu quỷ, mà còn vì chỗ này, khiến cô có cảm giác không thở nổi.

Từng ngày trôi qua, những ký ức về cuộc sống trong quân đội ở kiếp trước lại dần dần thức tỉnh như vạn vật sinh sôi vào mùa xuân, làm cô càng ngày càng bực bội.

Vì vậy, cô muốn đánh cược một lần nữa!

Chỉ là, lần này thêm một việc ngoài ý muốn là Cố Kiêu Nam.

Nếu như lần này lại bị bắt tại chỗ, anh ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình nữa.

Điều này khiến trong lòng Tần Man do dự trong phút chốc.

Nhưng cũng chỉ là trong phút chốc mà thôi.

Cố Kiêu Nam nói rất đúng, cô chính là một con bạc.

Một con bạc liều mạng.

Đêm đó cô lại thừa dịp đêm hôm khuya khoắt quen cửa quen nẻo chạy lên tầng hai, sau đó giẫm lên bệ cửa sổ nhảy xuống.

So với lần trước, lần này thành thạo hơn rất nhiều, hơn nữa thể lực tăng cao, cực kỳ thoải mái lăn trong bụi cỏ một vòng rồi đứng dậy.

Cô lợi dụng buổi đêm mùa hè, kèm theo tiếng ve kêu tránh khỏi lính trinh sát, mò tới bức tường vây kia một lần nữa.

Đã hơn một tuần, hàng rào thép gai vẫn như cũ, không hề có dấu vết sửa sang lại.

Cố Kiêu Nam thế mà lại không nhân cơ hội che kín nơi này, chấm dứt hậu hoạ?

Cô còn tưởng ngày đó Cố Kiêu Nam nhẹ nhàng đồng ý với mình như vậy, là vì đã sớm chặt đứt tất cả đường lui của cô.

Thật sự không biết là do quá yên tâm, hay là vì quá lười.

Nhưng dù thế nào đi nữa, thì đây cũng là một loại may mắn đối với cô.

Cô chỉ sợ lại xuất hiện chuyện ngoài ý muốn một lần nữa, nên quyết định tăng tốc.

Lùi về phía sau vài bước, khi đang chuẩn bị chạy lấy đà, thì đột nhiên cả người cứng đờ.

Ngay sau đó, giây tiếp theo, một tràng cười sảng khoái truyền đến, "Tôi nói rồi mà, từ trước đến giờ tôi nhìn người rất chuẩn."

Tần Man nhíu chặt mày.

Quả nhiên vẫn tới!

Lần trước bởi vì đã thất bại vô số lần, toàn bộ lực chú ý đều tập trung vào bức tường kia, sau đó mới phát hiện có người đang nhìn chằm chằm vào mình.

Lần này do có vết xe đổ, thế nên cô giữ lại chút lực chú ý với hoàn cảnh xung quanh, chỉ sợ xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn.

Thật sự không ngờ, còn chưa kịp hành động, chuyện ngoài ý muốn này đã âm thầm xuất hiện.

"Anh vẫn luôn ở đây ở tôi." Tần Man thấy mình bị bắt, cũng không sợ hãi, cô đứng thẳng người quay đầu, nhìn chằm chằm vào người đàn ông ẩn hiện trong bóng tối phía xa, giống như một bóng ma.

Cô biết đối phương ngay từ đầu đã không tin tưởng lời nói của mình, nhưng cô chưa từng nghĩ Cố Kiêu Nam lại có thể vẫn ngủ đông chờ đợi trong bóng tối như vậy.

Nếu cô vẫn không xuất hiện thì sao?

Anh ta vẫn cứ chờ như vậy?

Tần Man có dự cảm, anh sẽ đợi.

Cố Kiêu Nam cúi đầu, vẫn lười biếng dựa ở đó không hề có động tác gì, nhưng trực tiếp nói với cô: "Lấy thể lực bây giờ của cậu, vừa không thể chạy thoải khỏi phạm vi của tôi, vừa không đánh thắng tôi. Trừ khi. . . . . . Tôi tha cho cậu một mạng, có lẽ cậu còn có cơ hội."

Tần Man đứng thẳng thắp ở nơi đó, tay đã nắm chặt thành nắm đấm, "Nhưng anh sẽ không."

Đây là lần thứ hai cô phạm tội trong tay anh, anh là sĩ quan huấn luyện, sao có thể tha cho cô một lần nữa.

Một binh sĩ dùng trăm phương nghìn kế muốn chạy trốn khỏi quân đội, bất kể động cơ của cô là gì, chỉ bằng việc chạy trốn, cô đã chạm vào ranh giới cuối cùng.

Cố Kiêu Nam đứng ở đó cảm nhận được sức lực chờ bùng nổ trong mắt cô, nở một nụ cười trầm thấp, "Cậu còn chưa thử, sao biết được tôi sẽ không."

Giọng điệu của anh quá tùy tiện, dáng vẻ thì quá nhàn hạ, khiến bây giờ Tần Man không cách nào xác nhận được độ tin cậy trong lời nói của anh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc