Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bản Sắc Quân Nhân: Thiếu Soái Khó Chiều Chương 29: Khóc Đến Mức Khiến Người Ta Phải Suy Nghĩ

Cài Đặt

Chương 29: Khóc Đến Mức Khiến Người Ta Phải Suy Nghĩ

Sáng sớm hôm sau, Hứa Cảnh Từ dẫn đoàn người đi huấn luyện như thường lệ.

Nhưng lần này Tần Man không đứng vào đội ngũ.

"Tôi sẽ không luyện tập với anh nữa." Cô nói với Hứa Cảnh Từ.

Hứa Cảnh Từ hơi không hiểu hỏi lại: "Tại sao?"

"Huấn luyện của anh quá chậm, sẽ không kịp."

Cô cần tăng huấn luyện lên nhiều hơn nữa, huấn luyện với bọn họ, hoàn toàn không còn kịp nữa.

Nhưng đối với câu trả lời khách quan và thực tế của Tần Man, đám người trong đội ngũ cực kỳ bất mãn.

"Mẹ nó, vất vả lắm thằng nhóc này mới an phận được mấy ngày, giờ lại bắt đầu náo loạn rồi."

"Thằng nhóc này đúng là ba ngày không đánh thì trèo lên nóc dỡ ngói mà!"

Trong lúc mọi người nhỏ giọng nghị luận, Hứa Cảnh Từ cau mày mở miệng, "Phương pháp huấn luyện của tôi là dựa theo phương pháp của sĩ quan huấn luyện Khổng, đối với cậu cũng không tính là chậm. Cậu đừng chỉ vì cái trước mắt, đến lúc đó cơ thể sẽ không chịu nổi đâu."

"Ừm, tự tôi sẽ chú ý."

Tần Man nói xong thì xoay người đi về phía bên kia của sân huấn luyện.

Đám người kia nhìn cô cứ đi như vậy, không khỏi có hơi không vui .

Dù gì bọn họ cũng chung một lớp, mọi người đều huấn luyện tập thể, Tân Man nói rời đội thì rời đội, bây giờ khiến người ta cảm thấy khó chịu.

"Này! Thằng nhóc này không nghe người khác nói à? Ý của tiểu đội trưởng chúng ta rõ ràng là không đồng ý cho cậu ta hành động một mình, sao lại biến thành hành động một mình rồi."

"Ừ, tôi cũng cảm thấy vậy!"

Hứa Cảnh Từ đứng ở đó nghe đám người kia nói, lại đưa mắt nhìn bóng lưng đã đi xa của Tần Man, vẻ mặt nghiêm túc.

So với lý do muốn đẩy nhanh tốc độ huấn luyện, anh càng tin là Tần Man không chịu nổi muốn lười biếng hơn.

Dù sao trong khoảng thời gian này cô thật sự đã giả vờ ngoan ngoãn quá lâu, hoàn toàn đã vượt quá thời gian cộng lại trong quá khứ.

Có lẽ là đã đến giới hạn rồi.

Hứa Cảnh Từ thầm nghĩ trong lòng, sau đó dẫn những người khác đi huấn luyện.

Mà đám người ở cùng ký túc xá với Tần Man thì thầm mắng thằng nhóc ngốc nghếch này, không có việc gì lại tự đi tìm phiền phức, không phải rõ ràng là bị ai đó chọc vào xương sống sao!

Nhưng mọi người đều đã chạy đi huấn luyện, bọn họ cũng không còn gì để nói.

Ban đầu tất cả mọi người chạy năm cây số để làm nóng người, bởi vì tốc dộ của Tần Man không nhanh, gần như là chạy xong cùng với bọn họ, sau đó đi tới dưới bóng cây để nghỉ ngơi.

Điều này khiến đám người kia không khỏi hừ một tiếng, càng cảm thấy Tần Man đang muốn tìm cơ hội để lười biếng.

Nhưng sau đó làm bọn họ không ngờ là, Tần Man chỉ nghỉ ngơi mười phút rồi lại bắt đầu đợt huấn luyện năm cây số tiếp theo.

Lần này, tốc độ của cô bắt đầu tăng nhanh, hơn nữa sau khi hoàn thành quá trình chạy, cô nghỉ giảm xóc một hai phút. Rồi lại tiếp tục lần lượt thực hiện các động tác xà đơn xà kép và nhảy cóc.

Mặc dù tốc độ không đến mức khiến người kinh ngạc, nhưng có thể thấy được quả thật tốc độ của cô đã tăng lên không ít, hơn nữa thời gian nghỉ ngơi ở giữa đã rút ngắn hơn bọn họ rất nhiều.

Cuối cùng, bọn họ nhìn thấy chỉ trong vòng một buổi sáng Tần Man đã huấn luyện gấp đôi so với bọn họ, sau đó cùng bọn họ vào căn tin ăn trưa.

Điều này khiến đám người kia thật sự choáng váng, từng người một che mặt.

Hự! Cái vả mặt này, thật là mẹ nó đau quá.

Thằng nhóc này, vốn tưởng cậu muốn kiếm cớ để nghỉ ngơi, ai ngờ huấn luyện còn ác liệt hơn bọn họ, nhìn cái áo phông kia mà xem, chẳng khác nào vừa được ngâm trong chậu nước cả.

"Cậu uống thêm nước đi." Hứa Cảnh Từ cũng không ngờ Tần Man có thể nỗ lực huấn luyện như vậy, từ trước đến nay anh vẫn luôn tránh cô còn không kịp, bây giờ sau khi thấy bộ quân phục ướt đẫm của cô, cũng đưa cho cô một chai nước, sau đó mới rời đi.

Tuy nhiên, Tần Man hoàn toàn không ngẩng đầu lên, mà tiếp tục cúi đầu gặm bánh bao.

Cô mới hoàn thành được một nửa phần huấn luyện gấp đôi ngày hôm nay, danh sách huấn luyện buổi chiều còn nhiều hơn, cô nhất định phải nắm chắc thời gian mới có thể.

Mặc dù Cố Kiêu Nam chưa bao giờ tới sân huấn luyện nhìn bọn họ, nhưng Tần Man biết Cố Kiêu Nam có cách khiến những người muốn tìm cơ hội để lười biếng tự giác đi huấn luyện.

Càng nghĩ thì tốc độ xé bánh bao trên tay càng nhanh hơn, tốc độ nuốt cũng nhanh hơn.

Kết quả, sau khi ăn một cách vội vã như vậy, bánh bao khô khốc lập tức nghẽn trong cổ họng.

"Khụ khụ khụ ——"

Cô vội vàng vỗ ngực mấy cái, muốn mượn lực để đẩy nó xuống, nhưng đáng tiếc là cô vỗ thế nào cũng không xuống được, lúc này ánh mắt đúng lúc rơi vào chai nước ở trên bàn.

Cô lập tức vươn tay ra, vậy nhưng ngón tay còn chưa chạm vào chai nước, một bàn tay khác từ đâu xuất hiện, cầm chai nước trên bàn đi.

Tần Man ngẩng đầu nhìn thì phát hiện lại là Cố Kiêu Nam!

Chỉ thấy anh mở nắp chai nước, sau đó “Ực ực ực” uống hết gần nửa chai.

"Hôm nay nóng quá, đi đường lâu cũng thấy khát. Cảm ơn, người anh . . . . . ." Chữ em còn chưa ra khỏi miệng, thì thấy sắc mặt của Tần Man hơi chuyển sang màu hồng, trong mắt ngập nước, rõ ràng là dáng vẻ khóc nức nở.

Cố Kiêu Nam không khỏi nhướng mày, "Không đến nỗi ấy chứ, uống của cậu có chai nước thôi mà."

Tần Man lười giải thích, bây giờ cổ họng cô đang nghẹn bánh bao, thiếu dưỡng khí làm lồng ngực cô không hít thở được mà hơi nặng trĩu.

Hiếm khi hình tượng lạnh lùng mà cô vẫn giữ từ trước đến nay bị phá vỡ trước thời khắc sinh tử, cô lập tức lao tới giật chai nước trong tay anh ta, sau đó nuốt ực hết nửa chai nước còn lại.

Cuối cùng, miếng bánh bao nghẹn trong cổ họng cùng trôi xuống theo dòng nước.

Tần Man thở phào nhẹ nhõm, nhưng sắc mặt vẫn khó coi như cũ.

Sau đó cô từ từ uống từng ngụm một.

"Tôi nói này cậu có nhất thiết phải vậy không, dù gì tôi cũng cho cậu thêm một cơ hội, mà cậu thì ngay cả chai nước cũng không nỡ, còn vội đến phát khóc." Cố Kiêu Nam nhìn cô liều mạng uống nước như vậy, cho rằng cô tức giận, cố ý làm cho mình xem.

". . . . . ." Tần Man đang uống nước lười giải thích với anh, tiếp tục uống nước.

"Nhưng mà nói thật, khuôn mặt xinh đẹp như con gái của cậu hợp với dáng vẻ tức phát khóc này hơn, khiến tôi vốn không có cái gì trở thành có cái gì rồi." Anh nhớ tới chuyện tối hôm qua, cố ý xấu xa trêu chọc Tần Man.

"Phụt ——!"

Tuy nhiên, sau khi Tần Man nghe được lời của anh, thì ngụm nước ở trong miệng chưa kịp nuốt xuống lập tức phun thẳng vào mặt Cố Kiêu Nam.

Sự cố này khiến những người có mặt ở đấy đều dừng việc trong tay lại.

Không khí, nháy mắt trở nên yên tĩnh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc