Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bản Sắc Quân Nhân: Thiếu Soái Khó Chiều Chương 26: Chờ Kế Hoạch Thứ Hai Của Cậu

Cài Đặt

Chương 26: Chờ Kế Hoạch Thứ Hai Của Cậu

"Sĩ quan, anh đang gọi Tần Man à?"

Để đề phòng ánh mắt của vị sĩ quan huấn luyện này không tốt, lại không chỉ mặt gọi tên, vì vậy Tạ Hậu cố ý hỏi một câu, chỉ sợ nhầm người.

"Tần Man?" Cố Kiêu Nam đứng ở nơi đó, hiển nhiên không biết Tần Man là ai.

Tạ Hậu chỉ vào người đối diện, nói: "Tần Man là cậu ta!"

Cố Kiêu Nam nhìn theo tay của anh ta, đuôi mày nhướng lên, cười, "Được vậy, chính là cậu ta, Tần Man."

Không biết tại sao, Tần Man cảm thấy khi anh gọi tên mình, mang theo chút ý đồ xấu.

Ngô Hành thấy cô vẫn đứng im ở đó, lập tức vỗ vỗ vai cô nanh nhở, "Này, sĩ quan huấn luyện tìm cậu, còn không mau qua đó."

Sau đó một đám người rời khỏi cửa căng tin.

Chỉ để lại hai người Tần Man và Cố Kiêu Nam.

"Tần Man." Giọng của Cố Kiêu Nam vang lên đằng sau.

Tần Man bị gọi tên lần nữa bất đắc dĩ xoay người bước về.

"Cậu tên là Tần Man?"

Cố Kiêu Nam đứng đó, quan sát tên tân binh trước mắt này.

Nếu không phải thấy giữa lông mày cậu mang theo chút khí chất trầm lắng lạnh lùng cùng với vẻ thẳng tanh hiên ngang, mà chỉ nhìn gương mặt xinh xắn cùng với làn da mềm mại mịn màng này, thì hiển nhiên đây chính là một cô gái nhỏ xinh đẹp.

"Dáng vẻ quả là khó phân nam nữ." Anh cười nghiền ngẫm một tiếng, sau đó đột nhiên lại hỏi một câu, "Man trong ngang tàn bạo ngược?"

Mặc dù rất không muốn trả lời, nhưng Tần Man vẫn gật đầu, ". . . . . . Phải"

Cố Kiêu Nam vuốt cằm, cực kỳ nghiêm túc nói: "Có lẽ là do cha cậu chê cậu có dáng vẻ quá nữ tính, nên mới dùng cái tên này."

". . . . . ." Tần Man thật sự không muốn đứng đây cùng anh thảo luận suy nghĩ của cha nguyên chủ, dù sao chuyện tới nước này, cô đã chuẩn bị xong tâm lý, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: "Không biết sĩ quan huấn luyện tìm tôi có việc gì."

Cố Kiêu Nam nhìn cô, đôi mắt đen như mực không hề chớp mắt nhìn cô chăm chú, ngay sau đó khóe môi cong lên, "Đương nhiên là để nghiệm thu thành quả huấn luyện hôm nay của cậu rồi."

Tần Man khẽ nhíu mày, "Không phải anh nói ngày mai mới kiểm tra à?"

"Vậy đầu tiên hít đất một trăm cái, nhảy cóc hai trăm mét." Sau khi Cố Kiêu Nam bỏ lại những câu này thì dẫn đầu đi về phía sân huấn luyện.

Tần Man đứng tại chỗ cắn răng đáp lại một câu, "Rõ!"

Sau đó cùng nhau đi vào sân huấn luyện.

Bầu trời đã chạng vạng tối, đèn đường phía xa đã bật lên.

Trên sân huấn luyện trống trải chỉ có hai người bọn họ.

Cố Kiêu Nam tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, ra hiệu cho cô bắt đầu.

Vì bây giờ anh là sĩ quan huấn luyện của mình, Tần Man cũng chỉ có thể cúi người, tay chống xuống đất, bắt đầu thực hiện từng cái một.

Chẳng qua cứ hít đất như vậy, bên tai lại từ từ xuất hiện vài tiếng ồn ào.

"Tần Man, tay của cậu sao không chống thẳng được vậy? Không phải là bị bệnh gì không tiện nói ra chứ? Quân đội cũng không phải là trung tâm phục hồi chức năng cho người tàn tật đâu."

". . . . . ."

"Tôi bảo cậu nhảy cóc, chứ không bảo cậu lề mề chậm chạp bò trên đường, cậu coi mình là ốc sên à?"

". . . . . ."

"Nhanh lên nào, ốc sên nhỏ."

". . . . . ."

Hơn một tiếng đồng hồ, Cố Kiêu Nam dùng đủ loại từ ngữ để miêu tả về tốc độ ốc sên của cô, khiến cho gân xanh trên thái dương của Tần Man nhảy lên thình thịch vài cái.

Cuối cùng cô không nhịn được nữa ngẩng đầu lên, lại phát hiện Cố Kiêu Nam hơi nghiêng đầu, mặc dù trong miệng vẫn nói đủ thứ khác nhau, nhưng ánh mắt lại rơi vào xa xăm.

Hoàng hôn mùa hè, ánh sáng mờ ảo chiếu lên khuôn mặt của anh, không hiểu sao khiến những đường nét trên khuôn mặt anh trở nên sắc bén hơn.

Nhưng rồi nó nhanh chóng tan biến ở đuôi mắt, trở lại vẻ tản mạn như ban đầu.

Tần Man không khỏi nghi ngờ, anh đang nhìn gì vậy?

Đang muốn nhìn theo tầm mắt của anh thì lại thấy Cố Kiêu Nam đã quay đầu lại, nhướng mày cười với cô: "Ốc sên nhỏ, định trộm lười biếng à? Lười là phải bị phạt thêm đấy."

". . . . . ."

Cuối cùng, sau hơn hai giờ, sắc trời đã hoàn toàn tối đen, Tần Man cả người toàn là mồ hôi thở hổn hển kết thúc tất cả huấn luyện và trừng phạt.

Cố Kiêu Nam đứng lên, vẻ mặt miễn cưỡng, "Chậc, mới chỉ vừa đủ đạt tiêu chuẩn mà thôi. Tôi thấy cậu sau này đừng gọi là Tần Man nữa, cái tên này tuy tốt, nhưng không hợp với cậu, vẫn nên đổi thành. . . . . Tần ốc sên đi."

". . . . . ."

Tần Man cảm thấy tính cách lạnh nhạt trong trẻo lạnh lùng mà cô tu dưỡng trong hai mươi năm qua sau khi bị Cố Kiêu Nam khiêu khích mấy lần thì hình như có hơi không kiềm chế được rồi!

"Còn đứng đó làm gì, thật sự cho là mình có vỏ có thể ngủ ở chỗ này à?"

Ngay lúc Tần Man còn đang bị vây trong câu Tần ốc sên chưa lấy lại tinh thần, thì nghe thấy Cố Kiêu Nam ở phía xa lười biếng nhạo báng.

Tần Man vô thức ngẩng đầu, thì thấy Cố Kiêu Nam đã rời khỏi sân huấn luyện.

Điều này khiến cô lập tức giật mình.

Chuyện này. . . . . . Coi như xong rồi à?

Tần Man nhìn bóng lưng rời đi phóng khoáng của Cố Kiêu Nam, chân mày không khỏi nhíu lại.

Vốn tưởng cuối cùng anh không nhịn được, nên mới giữ một mình mình lại, định chọc thủng chuyện tối hôm qua.

Nhưng không ngờ, từ đầu tới cuối anh thực sự chỉ kiểm tra thành quả huấn luyện, ngay cả nửa câu vô nghĩa cũng không muốn nói.

Anh là lười can thiệp, hay là thật sự có lòng muốn tha cho mình một lần?

So sánh trước sau, Tần Man càng muốn tin tưởng cái trước hơn.

Chỉ là thời gian trôi qua, Tần Man dường như cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

"Tần Man, ở lại kiểm tra thí điểm."

"Tần Man, hôm nay cũng ở lại kiểm tra thí điểm."

"Tần Man, thành tích hôm qua của cậu quá tệ, ở lại."

. . . . . .

Dần dần, cuối cùng trực tiếp phát triển thành, "Tần Man, ở lại."

Chuyện này dường như đã thành quy định bất thành văn sau bữa tối rồi.

Nhưng vấn đề là, không phải đã nói là kiểm tra thí điểm à?

Sao từ đầu tới cuối đều chỉ có một mình cô kiểm tra thí điểm, những người khác hoàn toàn không phải kiểm tra.

"Nghỉ ngơi hai mươi phút, tôi sẽ kiểm năm km của cậu, sau đó là xà đơn xà kép." Cố Kiêu Nam hơi buồn chán buông những lời này ra, ngồi xuống vị trí cũ, đồng thời ánh mắt như vô tình nhìn về một phía.

Nhưng lần này, Tần Man không lập tức thực hiện mệnh lệnh, mà đứng ở đó nhắc nhở: "Sĩ quan huấn luyện, anh đã kiểm tra thí điểm tôi bảy ngày liên tục."

"Thế nên?" Nghe được chất vấn, Cố Kiêu Nam thu hồi ánh mắt, một tay chống cằm hỏi ngược lại.

"Thế nên tôi muốn hỏi, anh định lúc nào thì đổi người kiểm tra thí điểm." Tần Man mặt không thay đổi nhìn chằm chằm vào người trước mắt, thái độ cực kỳ đúng mực.

Cố Kiêu Nam nghiêng đầu, tùy ý nghịch cục đá trong lòng bàn tay, "Tôi muốn đổi người thì đổi người, không muốn đổi người thì không đổi người, dù sao. . . . . . Trước kia cậu ăn tối xong cũng không thêm bữa ăn phụ cho mình."

Một câu này của anh, khiến vẻ mặt Tần Man hơi cứng đờ.

"Sao? Cảm thấy tôi điều tra cậu à?" Cố Kiêu Nam ngẩng đầu, lười biếng liếc cô một cái, "Đương nhiên tôi muốn điều tra cậu, dù sao bây giờ tôi cũng là sĩ quan huấn luyện của cậu, có đủ tư cách quản cậu."

Những lời này khiến Tần Man nhíu mày.

Sao cô cảm thấy lời này quen tai vậy?

Ngay sau đó cô nghĩ tới câu nói đêm hôm ấy.

Quả nhiên, vẫn phải tới!

Cố Kiêu Nam nhìn đồng tử của cô đột nhiên co rút lại, nhất thời cười khẽ một tiếng, "Sao nào, mấy hôm nay huấn luyện dày đặc quá, chắc tôi có thể sớm đợi được kế hoạch thứ hai của cậu nhỉ."

Sau câu nói cuối cùng của anh, bầu không khí lập tức như lặng đi.

Tần Man bỗng nhiên ngẩng đầu, dưới tia nắng cuối cùng của buổi chiều, nụ cười của anh vẫn mang vẻ lười biếng thờ ơ trước sau như một, chỉ là đôi mắt kia lại có chút khiến lòng người nặng nề sợ hãi, giống như sóng biển dưới màn đêm đen kịt đang cuộn trào tầng tầng lớp lớp.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc