Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Suốt một buổi sáng huấn luyện, bọn họ huấn luyện nghiêm túc hơn so với bất kỳ thời điểm nào của trước kia. Bọn họ chỉ sợ Cố Kiêu Nam sẽ trộm xuất hiện vào lúc họ không chú ý.
Nhưng khiến cho bọn họ thất vọng chính là từ đầu tới đuôi, Cố Kiêu Nam căn bản không xuất hiện ở trên sân huấn luyện.
Ngay cả lúc ăn cơm trưa cũng là theo sự tập hợp của Hứa Cảnh Từ để đi xuống nhà ăn ăn cơm.
Ngay từ đầu bọn họ cho rằng Cố Kiêu Nam làm sĩ quan huấn luyện mới, có thể trong công việc còn có nhiệm vụ khác, bận quá, cho nên không tới.
Kết quả, chờ khi bọn họ đến nhà ăn ăn cơm, liền phát hiện sĩ quan huấn luyện mới đáng lẽ nên huấn luyện với bọn họ đang ngồi trong một chỗ râm mát uống chè đậu xanh, gặm ngô.
Những tân binh mồ hôi nhễ nhại vừa luyện tập xong nhìn thấy cảnh này thì tức giận dựng cả tóc gáy.
Bọn họ chỉ từng gặp những tân binh không đáng tin cậy, trong cuộc đời của họ, thế nhưng lại có thể gặp một sĩ quan huấn luyện không đáng tin cậy như vậy, cũng là say rồi!
“Đây là sĩ quan huấn luyện kiểu gì vậy? Chúng ta huấn luyện muốn chết muốn sống, anh ta thì ngược lại, đã chạy tới nơi này uống chè đậu xanh ăn cơm trưa từ lâu rồi.” Lưu Văn Viễn lau mồ hôi trên đầu, giận sôi máu nói.
“Đúng vậy, một người không đáng tin cậy như vậy chắc chắn đi ra từ khu 9 chứ? Tạ Hầu, cậu mẹ nó chắc chắn không đùa tôi chứ?” Ngô Hành vốn thẳng tính. Anh ta nhìn thấy cảnh tượng trước mắt này thì cũng có chút bùng nổ.
Tạ Hầu đứng bên cạnh bất đắc dĩ trả lời: “Tôi cũng chỉ là nghe lời các sĩ quan huấn luyện bên cạnh nói thôi.”
Hứa Cảnh Từ đứng đầu hàng lên tiếng ngăn sự phẫn nộ của bọn họ, “Được rồi, đừng oán giận nữa. Sĩ quan huấn luyện nói cũng không sai, thành tích là ở chỗ chúng ta, không ở chỗ anh ta, anh ta chỉ phụ trách dạy.”
“Nhưng vấn đề là anh ta cũng không dạy thì chúng ta biết cái gì.” Ngô Hành thật sự bị vị sĩ quan huấn luyện mới này làm cho giận thật rồi.
Vào ngày đầu tiên sau khi nhậm chức, anh ta không làm bất cứ việc gì, thậm chí còn không có mặt trên sân tập, thay vào đó, anh ta có mặt ở căng tin đúng giờ ba bữa một ngày.
“Cậu gấp cái gì, không phải còn thời gian hai tháng nữa sao.”
Hứa Cảnh Từ nói xong liền liếc nhìn Cố Kiêu Nam ở phía xa một cái, lúc này anh ấy mới đi đến chỗ lấy cơm.
Một đám người thấy tiểu đội trưởng đại nhân lên tiếng, tất nhiên cũng không nói nhảm nhiều nữa, ngoan ngoãn lấy cơm rồi tìm vị trí ngồi xuống bắt đầu ăn cơm trưa.
Nhưng mà, không đợi đến khi bọn họ kịp lấy kịp, lúc này Cố Kiêu Nam đã ăn uống no đủ bưng khay đồ ăn định rời đi.
Quan trọng nhất chính là toàn bộ quá trình hoàn toàn không nói chuyện với bọn họ.
Quả thực coi binh của mình trở thành không khí, không hề dừng lại mà cứ như vậy rời khỏi nhà ăn.
“Đây mẹ nó có thể là sĩ quan huấn luyện sao?”
Ngô Hành thật sự không nhịn nổi, anh ta vừa chuẩn bị đập đũa xuống bàn, kết quả lại bị Hứa Cảnh Từ ở bên cạnh không tiếng động dùng ánh mắt ngăn lại.
“Nhanh chóng ăn cơm, nghỉ trưa kết thúc còn phải huấn luyện, đừng ngày đầu tiên đã không đạt tới yêu cầu của sĩ quan huấn luyện, vậy quá mất mặt.”
Lời này của Hứa Cảnh Từ làm mọi người lập tức ăn cơm với tốc độ nhanh hơn. Sau đó, từng người trở về ký túc xá nghỉ trưa, bao gồm cả Tần Man.
Cô cảm thấy tốt hơn là không nên hành động thiếu suy nghĩ trước khi cô thăm dò ra kế hoạch của đối phương.
Vì anh đã có tâm buông tha cho mình, vậy nên cô sẵn sàng chơi trò giả ngu cho đến khi có đủ năng lực rời khỏi đây mới thôi.
Giờ nghỉ trưa hiếm hoi, Tần Man đánh một giấc thật ngon.
Khi cô thức dậy thì đã sắp kết thúc giờ nghỉ trưa, cô đi theo ba người khác trong ký túc xá xuống tầng.
Vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Cố Kiêu Nam.
Lúc này, Hứa Cảnh Từ không tiếp tục lãng phí thời gian nữa. Có kinh nghiệm của buổi sáng, anh ấy lập tức tổ chức cho người lớp mình tiến hành huấn luyện.
Không thể không nói, anh ấy thật sự xứng đáng với chức tiểu đội trưởng này.
Cho dù không chuyên nghiệp bằng sĩ quan huấn luyện, nhưng là một tiểu đội trưởng, anh ấy làm được như vậy coi như không tồi rồi.
Vào buổi chiều, tất cả mọi người ngoan ngoãn dựa theo mệnh lệnh của anh ấy để luyện tập các loại. Cho đến khi mặt trời lặn, bầu trời nhuộm một cảnh tuyệt đẹp bởi những đám mây nhiễm đỏ của ánh hoàng hôn, Cố Kiêu Nam mới khoan thai đi đến.
Lúc này, trên sân huấn luyện đã chỉ còn lại lớp bọn họ còn đang huấn luyện.
“Ồ, còn đang huấn luyện sao? Thật đúng là chăm chỉ.” Từ xa đã nghe thấy Cố Kiêu Nam nói, anh đút hai tay vào túi đi tới, sau đó nói: “Nào nào nào, tập hợp đi.”
Lập tức, mọi người dừng tập luyện, xếp hàng tập hợp đâu vào đấy.
“Các cậu cảm thấy hôm nay tự mình tập luyện như thế nào?” Cố Kiêu Nam lười nhác dựa vào một thân cây, hỏi bọn họ.
Lúc này tiểu đội trưởng Hứa Cảnh Từ vội vàng báo cáo nói: “Báo cáo sĩ quan huấn luyện, hôm nay chúng tôi tập luyện chạy năm km, nhảy ếch cùng với……”
Chỉ có điều lời này còn chưa nói xong thì đã bị Cố Kiêu Nam phất phất tay đánh gãy, “Tôi chỉ hỏi các cậu có hài lòng với buổi tự tập luyện hôm nay không mà thôi.”
Hứa Cảnh Từ không hiểu ý trong lời nói của anh, có chút không chắc chắn mà trả lời: “Không hài lòng.”
Cố Kiêu Nam dừng bước, “Nói.”
“Vậy…… vậy nếu hài lòng thì sao?” Ngô Hành yếu thế dò hỏi một câu.
“Hài lòng rồi thì đương nhiên có thể đi ăn cơm tối.”
Ngô Hành kinh ngạc mà a một tiếng, “Không phải nói còn muốn nghiệm thu sao?”
“Ừ, ngủ trưa quên mất. Nếu còn nghiệm thu thì đoán chừng cũng không được ăn bữa tối. Ngày mai nghiệm thu đi.”
Nghe thấy câu không chút để ý của anh, mọi người: “……”
Ngủ quên.
Lời này mà anh cũng nói ra được!
Nhưng cuối cùng cũng nhờ phúc của vị sĩ quan huấn luyện này mà bọn họ không đói bụng.
Sau khi ăn uống no nê, mọi người định về kí túc xá tắm rửa, nghỉ ngơi thật tốt.
Nhưng, không ngờ tới chính là lúc này, Cố Kiêu Nam hô một tiếng, “Cậu nhỏ gầy nhất kia ở lại một chút!”
Nhỏ gầy nhất?
Mọi người dừng bước, hai mặt nhìn nhau, cuối cùng ánh mắt mọi người đều tụ tập trên người Tần Man.
Thật ra, nếu là một cô gái, cô cũng không tính là nhỏ gầy, thậm chí cô còn cao hơn những cô gái bình thường một ít.
Nhưng nếu là con trai thì tất nhiên cô liền trở thành một sự tồn tại vừa nhỏ bé vừa yếu đuối rồi.
Bởi vậy, Tần Man đang đưa lưng về phía Cố Kiêu Nam, dưới ánh mắt tập trung nhìn về phía mình của mọi người, trong lòng cô lập tức thấy căng thẳng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






