Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhưng điều duy nhất đáng được ăn mừng chính là có lẽ cô thật sự hoàn toàn không lọt được vào mắt người ta. Mãi cho đến khi bữa sáng kết thúc, Cố Kiêu Nam cũng không tới tìm cô.
Thậm chí, anh ta cũng không lướt qua trước mặt cô.
Chắc là thật sự định chừa cho cô một con đường sống chăng?
Tần Man tự an ủi cảm giác tốt đẹp của mình, nhưng tâm lý lại có chút bất an.
Lúc này, đội ngũ đã tập hợp xong. Sau khi muộn gần sáu phút, Cố Kiêu Nam mới chậm rì rì đi tới.
Sân huấn luyện không có vật gì che đậy, ánh nắng mặt trời mùa hạ độc ác đến mức làm người ta không mở được mắt ra.
Cố Kiêu Nam còn chưa nói một câu, anh ta đã tự tìm một chỗ có bóng cây trước, sau đó đứng dưới bóng cây nói với bọn họ: “Con người của tôi không quá giống với sĩ quan huấn luyện Khổng. Mọi người chỉ cần có thể cho ra kết quả tôi muốn, quá trình thế nào cũng không sao cả.”
Chỉ dạy hạng mục?
Đây là có ý gì?
“Báo cáo.” Cuối cùng, trong đội ngũ có người không rõ mà hô một tiếng.
“Nói.”
Người nọ thẳng eo hỏi: “Vậy sau khi anh dạy xong liền mặc kệ chúng tôi sao?”
Cố Kiêu Nam liếc nhìn tân binh kia một cái, sau đó hỏi lại: “Cậu là vị thành niên sao?”
Tân tân binh kia không rõ ý trong lời nói của anh ta, liền nề nếp trả lời: “Báo cáo sĩ quan huấn luyện, tôi đã đủ mười tám, không phải vị thành niên.”
“Vậy cậu muốn tôi quản cậu cái gì?”
Tên binh lính kia lập tức nghẹn lời.
“Tóm lại một câu, chỉ cần thành tích của các cậu có thể đạt tiêu chuẩn thì các cậu không tham gia huấn luyện cũng không có vấn đề gì. Ngược lại, nếu thành tích không đạt tới yêu cầu của tôi thì các cậu phải cẩn thận.”
Khi đang nói đến câu cuối cùng kia, ánh mắt Cố Kiêu Nam nhìn qua mặt bọn họ một lượt.
Câu nói mang ý nghĩa sâu xa làm mọi người không khỏi giật mình.
Sao lại…… cảm giác lời này giống như là uy hiếp vậy?
Ngay lúc trong lòng mọi người có thêm mấy phần áp lực thì liền thấy Hứa Cảnh Từ đột nhiên hô một tiếng, “Báo cáo.”
Cố Kiêu Nam đứng dưới bóng cây, híp híp mắt, hình như có chút không kiên nhẫn, “Nói.”
“Tôi muốn biết, thế nào mới tính đạt tới yêu cầu của sĩ quan huấn luyện?”
Cố Kiêu Nam nghĩ một lát, sau đó cong môi cười, “…… Xem tâm trạng của tôi.”
Mọi người: “……”
Đây gọi là đáp án cái gì vậy! Ngã ngửa!
Những người khác cảm thấy Cố Kiêu Nam căn bản là đang trêu bọn họ chơi chơi, nhưng chỉ có Tần Man hiểu, kinh nghiệm của vị sĩ quan huấn luyện Cố này không phải chỉ cao hơn Khổng Nghĩa một chút thôi đâu.
Mặc dù nói rất dễ nghe, chỉ xem kết quả không xem quá trình, thậm chí còn buông lời nói có thể không cần tới huấn luyện, nhưng chỉ cần cẩn thận nghĩ kỹ là có thể phát hiện, điều này còn phiền phức hơn quy định cứng nhắc.
Tất cả thành tích là do anh định đoạt.
Nói cách khác, ít nhất mỗi người bọn họ nhất định phải vượt qua vạch tiêu chuẩn, sau đó mới có thể suy xét mình có đạt tới yêu cầu của Cố Kiêu Nam hay không.
Còn câu nói đạt tiêu chuẩn thì không cần huấn luyện, ngoại trừ binh của khu 9 như Cố Kiêu Nam ra thì nhìn toàn bộ tân binh đặc chủng, ngay cả sĩ quan huấn luyện ở các lớp khác cũng không nhất định có thể làm được.
Đây căn bản chính là một câu nói suông mà vĩnh viễn không thể thực hiện được!
“Được rồi, cũng đã nói nhiều lời như vậy rồi, tiếp theo đây tôi không lãng phí thời gian của các cậu nữa. Trước bữa tối, tôi sẽ đến kiểm tra thể lực cơ bản của các cậu như nhảy ếch, xà đơn với hít đất.”
Sau khi nói xong, Cố Kiêu Nam liền trực tiếp quay người rời khỏi sân huấn luyện.
Căn bản không quan tâm đến dáng vẻ đứng thẳng người chết lặng của đám binh lính.
Trước bữa tối?
Hiện tại bọn họ mới vừa ăn xong bữa sáng!
Chẳng lẽ, vị sĩ quan huấn luyện này định cả ngày không xuất hiện?
Đây…… đây cũng quá tùy hứng rồi!
Không chỉ có bọn họ cho rằng như thế, ngay cả Tần Man cũng có chút kinh ngạc với cách làm của Cố Kiêu Nam.
Nhưng cô kinh ngạc là Cố Kiêu Nam dường sự thật sự không định tìm cô hỏi chuyện.
Xem anh đi dứt khoát lưu loát như vậy, theo lý mà nói cô nên cảm thấy may mắn, nhưng ngược lại cũng không biết vì sao, trong lòng cô lại cảm thấy vô cùng bất an.
“Tiểu…… tiểu đội trưởng, sĩ quan huấn luyện thật sự…… đi rồi? Hay là vẫn ở nơi tối tăm khảo nghiệm chúng ta vậy?” Một người trong đội sợ là giả nên không dám tùy ý lộn xộn, chỉ có thể đè thấp âm thanh mà nhẹ giọng hỏi.
Tiểu đội trưởng Hứa Cảnh Từ cũng là lần đầu tiên gặp sĩ quan huấn luyện như Cố Kiêu Nam, trong lúc nhất thời cũng chưa nắm bắt được kế hoạch, “Tôi cũng không biết, chờ xem sao.”
Vì thế, sau lời này của Hứa Cảnh Từ, những binh lính ở các lớp khác đang thực hiện những hạng mục huấn luyện khác nhau theo lệnh của sĩ quan huấn luyện, nhưng lớp của bọn họ vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Ai không biết còn tưởng rằng bọn họ đang huấn luyện đứng nghiêm.
Dưới ánh nắng chói chang, nhóm người bọn họ cứ như vậy đứng ở trên sân huấn luyện phơi nắng.
Nếu là sĩ quan huấn luyện khác nói như vậy, Tần Man khẳng định sẽ không theo nhóm người này cùng đứng đơ ở đây, nhưng Cố Kiêu Nam…… cô liền không dám nắm chắc.
Cô không dám làm chim đầu đàn vào ngay lúc này.
Thời gian chậm rãi qua đi, trên người bọn họ đã mướt mồ hôi.
“Tiểu đội trưởng, chúng ta đã đứng gần hơn một giờ đồng hồ rồi, còn phải tiếp tục đứng sao?” Cuối cùng, có người trong đội ngũ không nhịn được mà nhỏ giọng hỏi một tiếng.
“Đúng vậy, đoán chừng phải tiếp tục đứng đến bữa trưa.” Vài người bên cạnh nghe thấy cũng nhịn không được mà nói.
Hứa Cảnh Từ nhìn về phía cửa của sân huấn luyện ở phía xa, xác định không có bóng dánh của Cố Kiêu Nam, cuối cùng anh ấy quyết định nói: “Không đứng nữa, tự đi huấn luyện đi.”
Mọi người chấn động, “Hả? Tự huấn luyện? Này thì huấn luyện thế nào chứ.”
“Sĩ quan huấn luyện dạy như thế nào thì chúng ta huấn luyện như thế.” Hứa Cảnh Từ lau mồ hôi trên trán, biểu cảm nghiêm túc nói.
Vẻ mặt của mấy người xung quanh trở nên u sầu.
“Nhưng…… chúng ta phải huấn luyện cái nào trước?”
“Đúng vậy, chúng ta phải luyện cái nào? Không thể từng người tự huấn luyện chứ?”
“Vậy không phải sẽ thành mất đoàn kết sao?”
Dưới tình huống ý kiến của mọi người không rõ ràng, Ngô Hành chủ động đề xuất: “Tiểu đội trưởng, tôi đề nghị anh hay là anh quản đi, dù sao sĩ quan huấn luyện cũng không có ở đây, tiểu đội trưởng là người lớn nhất. Các cậu nói xem có phải không?”
Mọi người có mặt đều sôi nổi gật đầu, cảm thấy những lời này rất có đạo lý.
Hứa Cảnh Từ suy nghĩ một chút, cũng không từ chối, “Cũng được, vậy chúng ta chạy năm km trước, sau đó lại hít đất và tập xà đơn, tranh thủ trước buổi sáng hôm nay huấn luyện xong mấy cái này. Buổi chiều chạy năm km, nhảy ếch với tập xà kép. Các cậu cảm thấy thế nào?”
“Tôi cảm thấy có thể.”
“Tôi cũng cảm thấy không thành vấn đề.”
Sau khi mọi người nhất trí thông qua, Hứa Cảnh Từ liền Mang theo mọi người bắt đầu huấn luyện cơ bản buổi sáng.
------ Chuyện ngoài lề ------
Cha: Vậy mà lại buông tha em? Chuyện này không khoa học!
Mẹ: Hắc hắc hắc, vợ thật hiểu anh ~
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






