Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bản Sắc Quân Nhân: Thiếu Soái Khó Chiều Chương 23: Lần Này Có Thể Thật Sự Toi Rồi

Cài Đặt

Chương 23: Lần Này Có Thể Thật Sự Toi Rồi

Rất nhanh, hai sĩ quan huấn luyện kết thúc trao đổi, Khổng Nghĩa định rời đi.

Mà ngay lúc này, Hứa Cảnh Từ là tiểu đội trưởng lại hô một tiếng, “Cúi chào!”

Vừa dứt lời, cả lớp cùng nhất trí động tác mà giơ tay, chào cực kỳ có lực và đầy chuẩn mực về phía Khổng Nghĩa.

Cho dù đoạn thời gian này, Khổng Nghĩa huấn luyện chưa từng nương tay với bọn họ, nhưng khi biết anh ta sắp phải rời khỏi thì trong nháy mắt đó mới phát hiện hóa ra tình thầy trò đã được gieo trồng từ lúc nào không hay.

Hiện giờ thấy anh ta thật sự phải đi, một số nam binh chỉ cảm thấy hốc mắt mình nóng lên.

Khổng Nghĩa đang chuẩn bị rời đi, anh ta thấy cảnh như vậy thì cũng không khỏi cảm thấy mũi hơi cay.

“Đám nhãi thúi các cậu luyện tập tốt cho tôi, đừng làm mất mặt tôi.” Anh ta cố nói ra vẻ răn dạy với nhóm người rồi lúc này mới đáp lễ bọn họ và rời đi.

Cố Kiêu Nam đứng ở bên cạnh vỗ bả vai Khổng Nghĩa, cười nói: “Yên tâm, tôi sẽ thay anh chăm sóc bọn họ thật tốt.”

Tư thái đó rất đáng để nghiền ngẫm.

Khổng Nghĩa nhíu mày, nhưng cuối cùng cũng không nói gì thêm, chỉ ừ một tiếng liền xoay người rời đi.

“Được rồi, tôi đói rồi, ăn cơm trước. Lát nữa chúng ta lại làm quen.” Cố Kiêu Nam nói xong liền tự mình rời khỏi sân huấn luyện trước, đi về phía nhà ăn.

Chẳng lẽ không nhận ra?

Không, điều này không thể.

Tần Man gần như là lập tức phủ định ý nghĩ này.

Tối hôm đó bọn họ đánh cận chiến, cho dù trời tối, nhưng phía xa vẫn có chút ánh sáng, anh ta không thể không thấy mặt mình.

Hơn nữa, vừa rồi có mấy lần tầm mắt anh ta xẹt qua mình cực nhanh.

Nhưng Tần Man không cho rằng đó là vô tình liếc qua.

Như vậy, rốt cuộc anh ta muốn làm gì?

Mang theo nghi vấn như vậy, cô và mọi người cùng vào nhà ăn.

Cố Kiêu Nam chắc là thật sự đói bụng, nên căn bản mặc kệ bọn họ, tự mình bưng khay đồ ăn ngồi ở một bên ăn.

Đám người trong lớp tự tìm một chỗ để ngồi cũng nhau, ngay cả cơm sáng cũng không ăn mà khe khẽ nói nhỏ.

“Sĩ quan huấn luyện Cố này có lai lịch gì vậy? Sao từ trước tới nay tôi chưa từng gặp ở tân binh đặc chủng.”

“Cậu hỏi tôi thì tôi hỏi ai hả.”

“Cậu hỏi tôi, tôi biết cái này!” Tạ Hầu đang ăn cơm lập tức tỉnh táo tinh thần, lén lút nói với mọi người: “Sĩ quan huấn luyện Cố là từ bên trên phái xuống, hình như là tới tân binh đặc chủng để thích ứng một chút.”

“Cái gì gọi là thích ứng? Chẳng lẽ lần đầu tiên anh ta tới quân đội?”

“Không phải chứ, tân binh sao? Vậy làm sao làm sĩ quan huấn luyện của chúng ta.”

Tạ Hầu khẽ hừ một tiếng, “Tân binh cái gì! Nghe nói vị này là binh của khu 9!”

Cho dù anh ta đã cố gắng hạ giọng, nhưng cũng không che giấu được cảm xúc kích động lộ ra trong lời nói.

Đồng thời, người xung quanh vừa nghe hai chữ kia thì cũng chấn động, “Khu 9?! Cậu chắc chắn chứ?”

“Đúng vậy, thật hay giả vậy?”

“Giả.” Tần Man vẫn luôn giữ yên lặng ở trong góc đột nhiên mở miệng.

Chắc là ngữ điệu của Tần Man quá mức chắc chắn, nên hiện trường lại yên tĩnh lại.

Mọi người đều dùng một loại ánh mắt kỳ lạ nhìn cô.

“Sao cậu biết?” Tạ Hầu cũng gãi đầu, cảm thấy kỳ lạ mà hỏi.

Tần Man thình lình lấy lại tinh thần, mới phát giác mình vừa nói cái gì.

Muốn cô phải trả lời như thế nào.

Cô không thể nói trước kia cô ở khu 9, lại chưa từng nghe qua cái tên Cố Kiêu Nam này?

Ngô Hành ở bên cạnh nhìn thấy Tần Man sững sờ không nói được gì, anh ta liền nhíu mày, không kiên nhẫn nói: “Cậu đừng để ý cậu ta. Từ sáng đến giờ, tên nhóc này không được bình thường. Tôi đoán không biết chừng cậu ta còn không biết khu 9 là gì.”

Người ở đây vừa nghe thế thì cảm thấy có chút đạo lý.

Tần Man là một tân binh, đã không quen vị sĩ quan huấn luyện này, lại chưa từng vào khu 9 thì có thể biết cái gì!

Vì thế, những người đó liền không đặt lực chú ý trên người Tần Man nữa, mà lại dời đề tài lên trên người sĩ quan huấn luyện mới.

“Các cậu nói xem, nếu anh ta là binh của khu 9, vậy tại sao phải tới nơi này của chúng ta làm sĩ quan huấn luyện? Cũng không biết trọng nhân tài rồi.” Lưu Văn Viễn nhìn Cố Kiêu Nam ở phía xa, không nhìn được nói thầm một câu.

Tạ Hầu ngắm trái ngắm phải, ngoắc tay với mấy người, sau đó nhỏ giọng nói: “Nghe sĩ quan huấn luyện Khổng nói với sĩ quan huấn luyện khác là vị sĩ quan huấn luyện Cố của chúng ta vừa làm nhiệm vụ trở về, bởi vì ở bên ngoài quá lâu, cho nên liền điều xuống dưới điều chỉnh thích ứng một chút.”

“Nhiệm vụ gì?” Mọi người tò mò hỏi.

Tạ Hầu bĩu môi, “Sao tôi biết cái này. Nhiệm vụ đều được bảo mật nghiêm khắc, tôi có thể biết được chuyện anh ta đã làm nhiệm vụ thì cũng đã ghê gớm lắm rồi.”

Người ở đây nghe xong cũng cảm thấy lời anh ta nói cũng không phải không có lý, nên không tiếp tục nói nữa.

Tất cả mọi người trong bàn đều vùi đầu ăn cơm, chỉ có Tần Man là không hề động đũa sau khi nghe thấy từ nhiệm vụ.

Nếu Cố Kiêu Nam đã từng làm nhiệm vụ ở khu 9, vậy thì cô không biết có người này là bình thường.

Có rất nhiều người của khu 9 đang làm nhiệm vụ ẩn ở bên ngoài. Một số người có thể không xuất hiện trong quân đội cả đời, trừ liên lạc với cấp trên của họ. Ngay cả hồ sơ của khu 9 cũng không có tên người này cho đến khi nhiệm vụ của anh ta hoàn thành trở về.

Đương nhiên, đó là may mắn.

Nếu không may mắn, cuối cùng sẽ chỉ có một mật danh đại diện cho người này trong danh sách hy sinh.

Lúc này, ánh mắt Tần Man hơi trầm xuống.

Nếu Cố Kiêu Nam thật sự là người của khu 9 thì anh ta không để ý mình cũng là bình thường.

Bởi vì lấy năng lực hiện tại của cô thì thật sự là không lọt nổi vào mắt đối phương.

Một người thậm chí còn không thể vượt qua bức tường, cho dù thành công chạy ra ngoài thì ước chừng cũng sẽ bị anh ta dễ dàng bắt lại trước khi ra khỏi phạm vi của của quân đội.

Mỗi binh của khu 9 đều không dễ khinh thường.

Tần Man cảm thấy, lần này mình thật sự có thể toi rồi.

------ Chuyện ngoài lề ------

Cố Kiêu Nam: Tại sao mọi người đều gọi anh là mẹ (*)?

Tần Man: Bởi vì em là cha.

Cố Kiêu Nam: Vợ à, nói như vậy là em là đồng ý rồi?

Tần Man: Anh đồng ý thì em đồng ý.

Cố Kiêu Nam: Vậy nhất định phải đồng ý! Mẹ thì mẹ, sau này mọi người nhớ gọi tôi là mẹ Cố!

Hạ ngu ngốc: Đoán chừng đây là nam chính đầu tiên trong lịch sử nguyện ý chủ động tự xưng là “Mẹ” mà vui vẻ như vậy, rất tuyệt!

(*) Trong bản gốc, tác giả để là 麻麻 (má má) gần âm với 妈妈 (Māmā) nghĩa là “mẹ”, 霸霸(Bà bà) gần âm với 爸爸(Bàba) nghĩa là “cha”. Nghĩa là chỉ nam nữ chính là vợ chồng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc