Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bản Sắc Quân Nhân: Thiếu Soái Khó Chiều Chương 17: Ra Tay Đánh Người

Cài Đặt

Chương 17: Ra Tay Đánh Người

Chỉ thấy chiều xuống, đèn của sân tập huấn còn chưa sáng hẳn, Trần Quần co chân quỳ ở đó, 2 tay ôm chân, vẻ mặt lộ ra vẻ đau đớn vài phần.

Còn Tần Man đứng trước mặt anh ta, không hề có ý muốn đỡ giúp anh ta.

“Tên nhóc này làm cái quái gì vậy? Sao lại đá người ta?” Một tên lính nam trong nhà ăn vì bắt được lúc Tần Man ra tay thì bèn nổi giận, đập đũa lên bàn.

“Đúng vậy, cậu ta sao có thể làm vậy?” Vài tên lính nam bên cạnh cũng không khỏi chau mày.

Khổng Nghị đang ngồi ăn cơm cách đó không xa nghe tiếng bàn tán xôn xao cạnh cửa sổ, đột nhiên khó chịu mà đứng lên, rất muốn xem đám người này bàn tán có phải người của lớp mình hay không. Anh ta càng không vui, hình như là trút hết bực dọc từ người Tần Man lên người của đám người này.

“Ồn ào cái gì? Còn có quy tắc không vậy?”

Nhưng một lúc sau, đám người kia đã bất chấp nên vội nói: “Huấn luyện, tên nhóc Tần Man đang đá Trần Quần! Anh có cần đi xem thử không?”

Giọng của anh ta rõ ràng ảnh hưởng tiếng chén đũa va vào nhau trong nhà ăn, tất cả đều nghe vậy thì đồng loạt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trần Quần bật dậy khỏi ghế sau khi nghe xong: “Cái gì?”

Anh ta lập tức nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện quả thật Trần Quần đang quỳ dưới đất xoa chân, “tạch” một tiếng, anh ta đập mạnh đôi đũa xuống bàn: “Biết ngay tên nhóc này 3 ngày không quậy thì nhà tốt mấy cũng dỡ mà.”

Sau đó mặt anh ta hầm hầm xông ra khỏi nhà ăn mà đi nhanh tới sân tập huấn.

Lính mới cùng lớp cảm thấy chuyện này trở nên tồi tệ nên cũng đi theo!

Còn lúc này, Tần Man đang đứng tại đó lạnh lùng nói với Trần Quần đang nửa quỳ dưới đất: “Đứng dậy ......”

Tuy nhiên, chính ngay lúc cô chau mày định đưa tay kéo người đứng lên thì nghe thấy giọng gào thét từ xa vang lên: “Dừng tay, cậu dừng tay cho tôi!”

Động tác đưa tay của Tần Man khựng lại, quay đầu nhìn về phía xa.

Cô thấy Khổng Nghị dẫn một đám người hung hăng chạy ra, sau đó mắng cô té tát.

“Tần Man, cậu đang làm gì vậy? Là ai cho cậu cái quyền đánh đồng đội?”

Đám lính mới phía sau cũng tức giận lên tiếng.

“Tần Man, cậu điên à!”

“Tần Man, cậu làm vậy thì hơi quá đáng đó! Trần Quân người ta không ra tay là nể mặt người cùng lớp chứ không phải đánh không lại cậu. Tự cậu tốt xấu gì cũng nên tự ý thức có được không?”

“Tên nhóc nhà cậu có bản lĩnh thì đánh một trận thử với tôi! Tôi không hạ gục cậu thì hôm nay tôi gọi cậu là ông nội!”

Tần Man nghe đám người này nói thì lông mày đang nhíu chặt bỗng giãn ra. Đám người này thích tự cho mình là đúng quá.

Nhưng cô cũng chưa nói gì, chỉ rút tay lại và nói một tiếng: “Tôi đã tập huấn xong rồi.”

“Cậu tập huấn xong rồi?” Khổng Nghị cảm thấy bản thân đúng là bị cậu ta làm cho điên lên: “Cậu tập huấn cho người của tôi như vậy ư?”

“Anh kiểm tra trước đi.” Tần Man đứng đó nói.

“Không …… không có.” Trần Quần nhìn thấy Khổng Nghị thì vội đứng bật dậy khỏi mặt đất.

Khổng Nghị nhớ lại biểu hiện buổi chiều của Trần Quần thì tức giận nói: “Vậy thì đứng vững, tôi cho cậu nửa tiếng đồng hồ.”

“Được!”

Nhìn thấy Trần Quần đứng thẳng tại đó, tầm mắt của Tần Man lại lần nữa nhìn xuống chân của anh ta. Tiếp theo cô lạnh lùng nhắc nhở: “Nếu anh không đứng vững thì tôi sẽ đá anh đó.”

Mọi người đều nghe thấy câu này, ai cũng trố mắt không nói gì nhìn sang cô.

Tên nhóc này đúng là muốn bị ăn đấm ư?

Dám đứng trước mặt huấn luyện còn nói đá Trần Quần?

Lúc đầu Tần Man vừa vài bộ đội thì đã làm mất lòng mọi người, nhân duyên rất kém. Tuy sau này có tém tém nhưng cũng không chủ động giao tiếp với mọi người nên vẫn luôn đơ như vậy. Nay còn nói những câu như vậy, những người có mặt đều phát cáu và siết chặt nắm tay.

Nếu Tần Man dám đá người thì họ cũng dám đi lên dạy dỗ cô!

Thời gian dần trôi qua, mọi người đều cảnh giác nhìn Tần Man, nhẫn nại đợi kết quả.

Nửa tiếng đồng hồ dần trôi qua, mãi cũng kết thúc …….

Trần Quần vậy mà ……. qua ải rồi?

Điều này khiến mọi người và Khổng Nghị đều thấy kỳ lạ!

Buổi chiều mìn chửi hay mắng đều không có tác dụng, kết quả bị tên nhóc Tần Man đá vào 2 chân, ngoài miệng thì đe doạ, vậy mà đứng vững như thế?

“Tên nhóc nhà cậu không phải đồ ngốc, sao mới đá vài cái đã có thể đứng vững rồi?” Khổng Nghị xụ mặt nhìn vào cái chân bị đá.

“Tôi ……. tôi …….. tôi cũng không biết …….” Trần Quần né không kịp nên bị đá, anh ta lắp bắp nói.

Rõ ràng Tần Man cũng đâu có dạy anh ta cái gì?

“Nếu đã qua ải, vậy tôi đi ăn cơm trước đây.” Tần Man chờ được kết quả nên cũng không muốn ở lại.

Đám người này đều ăn xong rồi, cô lại vì tên nhóc Trần Quần nên tới giờ vẫn chưa ăn uống gì cả.

Đám người kia nhìn bóng lưng bỏ đi của Tần Man, không nhịn được lẩm bẩm với Trần Quần: “Tên nhóc nhà cậu lại thích ăn đấm à? Bị cậu ta đá vài cái thì đã qua ải?”

“Tôi ……. tôi thật sự không biết …...” Đầu óc của Trần Quần cũng mù mờ.

Khổng Nghị suy nghĩ, không chắc chắn nên hỏi lại: “Lúc nãy Tần Man cứ đá cậu hoài sao?”

“Đúng vậy, tôi đứng đây mười mấy phút thì bị cậu ta đá mười mấy cái.” Trần Quần chắc chắn gật đầu.

“Cậu ta đá cậu ở đâu?” Khổng Nghị lại hỏi.

“Bắp chân, ổ đầu gối.”

“Tên nhóc này …….” Khổng Nghị nghe câu trả lời của anh ta thì bèn hiểu ra, sau đó xua xua tay với đám người kia: “Được rồi, đi ăn cơm đi!”

Tiếp theo anh ta tự mình bỏ đi.

“Chuyện này là sao? Không phải nói là muốn Tần Man nhớ gì đó sao? Vậy là xong rồi ư?”

“Đúng vậy, lúc nãy huấn luyện giận như vậy, giờ sao không hề có chút phản ứng gì hết vậy.”

Cả đám người nhìn huấn luyện dứt khoát đi khỏi như thế, hoàn toàn không có ý phẫn nộ thì họ cảm thấy khó hiểu.

“Vì cô ấy đã làm được.” Lúc này Hứa Cảnh Từ lên tiếng.

Chuyện bên lề

Bá Bá: Có thể ra tay tuyệt đối không ồn ào, đá vài cái thì lại giải quyết được ngay.

Nam chính: Đúng là trò chơi đấm đá, làm trễ nãi thời gian yêu đương của tôi và Tiểu Mãn Mãn, chờ lúc tôi xuất hiện ngược chết đám ngu ngốc này!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc