Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bản Sắc Quân Nhân: Thiếu Soái Khó Chiều Chương 18: Cô Ấy Nhất Định Phải Về!

Cài Đặt

Chương 18: Cô Ấy Nhất Định Phải Về!

“Là ý gì vậy?”

Mọi người ù hết cả đầu nhìn sang Hứa Cảnh Từ, rõ ràng họ không hiểu Tần Man đang làm gì.

Ngược lại Lưu Văn Viễn bên cạnh nhìn thấy Tần Man đã đi xa, anh ta hừ một tiếng: “Như vậy còn không nhìn ra hả? Tần Man là chỉnh sửa thế đứng không chuẩn của Trần Quần đó.”

“Hả?”

“Tuỳ tiện đá vào chân cũng có thể coi là chỉnh sửa. Vậy tôi trực tiếp đánh Trần Quần một trận, nói không chừng tôi có thể lập tức nhào nắn anh ta.” Ngô Hành nhanh mồm nhanh miệng xua xua tay trong không trung.

Hứa Cảnh Từ lắc đầu: “Cậu ta không phải tuỳ tiện đá vài cái. Tư thế đứng nghiêm thì bên dưới phải vững. Chân của Trần Quần không vững, dùng sức không đủ cho nên mới xảy ra vấn đề hoài.”

Chẳng trách lúc nãy cô mới nói là nghi ngờ cách dạy của sĩ quan huấn luyện.

Binh lính giống Trần Quần thì không thể hiểu được hình phạt thể xác đơn giản và thô lỗ, chỉ có thể đổi cách mới được.

“Ý của anh là, Tần Man không phải tuỳ tiện đá chân anh ta?” Ngô Hành hơi bất ngờ nhìn sang Hứa Cảnh Từ.

Trong số đám lính mới, thành tích của Hứa Cảnh Từ trội nhất, đối xử với người khác rất tốt, là một lớp trưởng đúng chuẩn, cho nên lời anh ta nói chắc chắn có trọng lượng.

Nhưng anh ta còn chưa chờ Hứa Cảnh Từ gật đầu xác nhận thì đã nghe Lưu Văn Viễn bên cạnh bổ sung một câu: “Không những không phải đá lung tung mà còn là điều chỉnh chính xác.”

“Xem ra tên nhóc này …… đúng là rất lợi hại, hoàn toàn không giống lúc trước.” Ngô Hành nghe bọn họ nói tình hình như vậy thì không kiềm nổi cảm thán, nhưng sau đó lại vò đầu bứt tai: “Nhưng lúc nãy tại sao cậu ta không giải thích với sĩ quan huấn luyện?”

“Chắc là cảm thấy không cần thiết thôi. Dù gì sự thật vẫn thắng hùng biện mà.” Lưu Văn Viễn đôi co, dáng vẻ sờ cằm làm như rất hiểu chuyện. Sau đó anh ta lại lẩm bẩm: “Tại sao đột nhiên cảm thấy tên nhóc này hơi đẹp trai nhỉ?”

Sau khi nghe Lưu Văn Viễn nói vậy, Hứa Cảnh Từ đứng đối diện đột nhiên chau mày.

Mấy ngày này hành động của Tần Man khiến anh ấy càng ngày càng cảm thấy có gì đó không đúng.

Chạm trán và nghi ngờ sĩ quan huấn luyện, thậm chí còn điều chỉnh thế đứng cho đám lính mới này.

Đây, là Tần Man yếu đuối thích khóc lóc đó sao?

Có lẽ người khác còn tưởng Tần Man thay da đổi thịt, nhưng Hứa Cảnh Từ lại không cho là vậy.

Dù gì anh ấy quen biết Tần Man lâu như vậy, hiểu rất rõ một người không thể nào có thay đổi lớn đến thế, có một số thứ …….. là thâm căn cố đế.

Tần Man, rốt cuộc cậu đang muốn làm gì vậy?

Lần đầu tiên anh ấy hơi không hiểu thấu suy nghĩ của Tần Man.

Trong bóng tối, Hứa Cảnh Từ chỉ mơ hồ cảm thấy bất an trong lòng.

Nhưng cảm giác bất an này vốn không kéo dài lâu, vì Khổng Nghĩa tập huấn cho họ ngày càng nặng.

Thật ra khoảng thời gian trước, họ phát hiện chương trình tập huấn rất nặng, nhưng vào thời điểm đó, trình độ chung của cả lớp rất tệ, Khổng Nghĩa tập huấn như vậy cũng không sai.

Nhưng bây giờ trình độ của cả lớp đã phát huy ổn định, Khổng Nghĩa vẫn không cho họ nghỉ ngơi chút nào, vẫn tập huấn liều mạng như thế.

Dù sao họ cũng chỉ là một nhóm lính mới thôi.

Không có tập huấn truyền thống, mà là sau một tuần huấn luyện theo cách gần như đốt cháy giai đoạn, nhóm lính mới, ngoại trừ Hứa Cảnh Từ và một số người khác ra khỏi khu quân sự, tất cả đều không ngoại lệ nằm sấp xuống.

Trong đó, Tần Man là người khiến bọn họ ngạc nhiên nhất.

Tần Man và nhóm người này không giống nhau.

Cô không lui mà tiến về trước, dưới sự trợ giúp của nhóm người này, ngược lại cô tăng tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Phải biết là dưới cường độ tập huấn bây giờ của Khổng Nghĩa, hoàn toàn không phải tập huấn lính mới. Nhưng chính vì vậy mà Tần Man vẫn đang tiến bộ. Điều này so với Hứa Cảnh Từ, người luôn duy trì sự xuất sắc thì càng khiến người ta thấy ngạc nhiên, giống như trên người cô có tiềm năng vô hạn có thể được sử dụng tối đa.

Buổi tập huấn buổi chiều kết thúc, tất cả đều mệt mỏi, nằm liệt ra đất và thở hổn hển.

Thấy đám người này mới chạy có mấy vòng mà đã thở hồng hộc nằm la liệt ra đất, Khổng Nghĩa đứng trước mặt họ khó tránh muốn họ trở nên tốt hơn.

“Nhìn bộ dạng của mấy người các cậu đi! Mới chạy có 5km thôi mà không chạy nổi nữa, ai cũng ỉu xìu đúng là mất mặt!”

‘Sĩ quan huấn luyện, chúng tôi chạy 2 vòng 5km rồi ……” Ngô Hành không nhịn được lẩm bẩm.

Kết quả chọc cho Khổng Nghĩa càng thêm tức: “Còn mặt mũi nói à, tổng cộng 10km, mới 10km thôi, thì đã ra nông nỗi này, đúng là mất mặt tôi mà! Nếu mới tới …..”

Không biết định nói gì, ông ta đột nhiên im lặng với vẻ mặt kỳ quái, sau đó trừng mắt nhìn nhóm người này rồi bỏ đi.

Xem ra chắc là tạm tha cho bọn họ rồi.

Đám người này lập tức thở phào, bắt đầu tán gẫu.

Đáng chú ý nhất trong số họ dĩ nhiên không thể bỏ qua Tần Man.

“Tần Man, hôm nay trạng thái của cậu không tệ ha. Xem ra sau này sau khi ăn tối xong, chúng tôi cũng phải tập luyện mới được.”

Mấy ngày nay, tuy những người khác đối với Khổng Nghĩa đều than khổ không thôi nhưng đối với cô mà nói thì chuyện này rất tốt.

Cũng không biết có phải do di truyền hay không, cơ thể này tuy đã trải qua kiếp cô hai 20 tuổi, nhưng một khi được tôi luyện thì tiềm lực thể chất hoàn toàn vượt quá mong đợi của cô.

Chỉ trong thời gian ngắn một tháng, tiềm lực thể chất lại nhảy vọt, mà mỗi lần tập huấn cô cũng đều cảm thấy cơ thể thay đổi tinh tế.

Tuy bây giờ thành tích của cô vẫn không coi là xuất sắc, nhưng ……. chắc đủ để vượt qua tường chắn rồi chứ?

Bây giờ chuyện cô phải nhanh chóng làm chính là trong thời gian ngắn nhất phải trèo qua bức tường đó, sau đó cố gắng hết sức để trở về khu ma.

Như vậy mới có thể thanh lý môn hộ, còn tránh được tổn thất do đơn hàng đó gây ra.

Người đứng phía sau chắc là siêu hơn cô, tiếp xúc riêng với Trang Dã, chỉ e mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Khu ma là một tay cô sáng lập, trừ cô ra, ai cũng không có tư cách kiểm soát nơi đó.

Trang Dã, anh nhất định phải chết!

Nghĩ tới đây, đôi mắt của Tần Man bình tĩnh vô cùng chứ không có ý nghĩ muốn giết người lạnh lùng.

Đồng thời, lòng muốn ra đi sớm cũng càng phải kiên quyết hơn.

Chuyện bên lề

Nam chính: Ai đó đã để lại tin nhắn nói rằng đừng cho tôi xuất hiện? Hừ! Tôi cứ muốn xuất hiện đó, mà còn phải nhanh chóng xuất hiện. Sau đó chọc phá Tiểu Mãn Mãn, làm mấy người ghen tị ~ ngưỡng mộ ~ hi hi hi ~

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc