Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bản Sắc Quân Nhân: Thiếu Soái Khó Chiều Chương 16: Kiêu Ngạo Ngút Trời

Cài Đặt

Chương 16: Kiêu Ngạo Ngút Trời

Sự thẳng thắn của cô ngay lập tức khiến nhóm người này phải ngẩn ngơ.

Ngay cả Hứa Cảnh Từ cũng nhíu mày.

Nghi …… nghi ngờ?

Tần Man nghi ngờ huấn luyện?

Sau khi chết lặng vài giây, Khổng Nghị kiềm chế tâm trạng muốn bùng nổ tại chỗ, anh ta cắn răng hỏi từng chữ một: “Cậu nói cái gì?”

“Trạm quân tư của anh có vấn đề, lẽ nào không phải nguyên nhân anh không dạy giỏi đó sao? Tại sao chỉ biết phạt anh ấy mà không dạy anh ấy.” Giọng điệu của Tần Man vẫn bình tĩnh như cũ, tuy là hỏi vặn lại, nhưng lời nói hoàn toàn mang tính chất khẳng định.

Đến nỗi những người đang nghỉ cách đó không xa đều kinh ngạc đến mức hai mắt xém chút rơi xuống đất.

“Ôi trời! Tên nhóc Tần Man này đúng là hung hăng thật. Lần trước cãi tay đôi thì thôi đi, hôm nay trực tiếp nghi ngờ huấn luyện, láo toét!”

“Kiêu ngạo ngút trời”

“Bây giờ tôi cơ bản có thể xác định, não cậu ta bị đập trúng nên hỏng rồi.”

Lúc này, Khổng Nghị đứng bên cạnh cảm thấy mình sắp bị tức chết, giận quá hoá thẹn bèn cười ha ha: “Tôi không dạy giỏi? Được, vậy cậu làm đi, cậu dạy thử cho tôi xem.”

“Được thôi.” Tần Man gật đầu rồi đồng ý.

Khổng Nghị: “…….”

Mắt thấy bầu không khí hình như ngột ngạt, lúc này Trần Quần bên cạnh vẫn chưa nói lời nào yếu ớt lên tiếng: “Hay là ……. thôi đi. Tần Man, chuyện này vốn không liên quan tới cậu. Cậu hay là đừng can thiệp vào.”

“Nghe thấy chưa, người ta không yên tâm về cậu đó.” Khổng Nghị hừ lạnh.

Tần Man cơ bản không nhìn Trần Quần mà nói thẳng với Khổng Nghị: “Tôi có thể qua ải thì có thể dạy được.”

“Nếu cậu dạy không được thì sao?”

“Còn lại tôi chạy thay anh ta.” Tần Man tỏ ra coi thường Khổng Nghị mà bổ sung một câu: “gấp đôi.”

Khổng Nghị vừa nghe thì lại cười: “Được, có khí phách! Vậy tôi chờ xem!”

Sau đó anh ta quay người đưa những người còn lại đi ăn cơm, chỉ để lại 2 người họ tại sân tập huấn.

Đợi khi đám người kia đi hết, lúc này Trần Quần mới ngồi phịch xuống sân tập huấn và thở hổn hển.

“Thật ra, chuyện này thật sự không liên quan tới cậu. Cậu thật sự không cần phải can thiệp.” Anh ta kéo dài chừng sau một phút thì mới lên tiếng nói ra câu này.

“Có liên quan tới tôi. Vì anh mà tối nay tôi chưa được ăn cơm.” Tần Man đứng bên cạnh anh ta nãy giờ thấy sắc mặt anh ta từ từ dịu lại thì mới đưa tay ra bắt lấy tay của Trần Quần, định kéo tay anh ta đứng lên.

Nhưng cô quên bản thân lúc này không phải Tần Mãn lấy 1 địch 10 kia, mà là một Tần Man ngay cả trèo tường cũng thấy khó, do đó lúc kéo Trần Quần thì xém chút làm mình té ngã.

Nhưng cũng may Trần Quần không phát hiện, anh ta chỉ cúi đầu đứng lên, vẻ mặt áy náy vô cùng: “……. Xin lỗi.”

“Thay vì nói xin lỗi tôi, chi bằng nghĩ cách tập luyện đi.” Tần Man miễn cưỡng kéo người ta đứng lên, tay đặt ở sau lưng duỗi thẳng, vẻ mặt vẫn tỏ ra thờ ơ.

Trần Quần bất lực cúi đầu: “Tôi ……. Tôi thật sự không biết tại sao cứ luyện mãi mà không được, tôi ……. tôi cố hết sức rồi, có thể đúng là tôi ngốc tới mức hết thuốc chữa rồi.”

“Tôi từng nói, không phải chuyện của anh, là anh ta không dạy giỏi thôi.”

Tần Man là người từ khu 9 ra, là xuất thân quân lính ưu tú chính thống, dù gì sau này rời khỏi bộ đội nhưng cách tập luyện trong bộ đội thì cô vẫn nắm rõ.

Cho nên chớp mắt là cô nhìn ra ngay, Trần Quần như vậy thì ngay từ đầu Khổng Nghị đã không kê đơn phù hợp rồi.

“Nhưng huấn luyện còn dạy cô được nhưng dạy tôi không được. Đây còn không phải vấn đề nằm ở tôi à.” Trần Quần vốn không hiểu ý của cô, chỉ tưởng đây là Tần Man đang an ủi anh ta.

Nhưng lời nói này nghe sao mà khó chịu, Tần Man nhìn chăm chăm vào anh ta và hỏi: “Tôi rất tệ sao?”

Lúc này, Trần Quần trước giờ vẫn nghiêm túc và thật thà lắc đầu, tiếp theo ngạc nhiên nói: “Không, cậu không tệ, cậu quá yếu thôi.”

Bầu không khí bỗng dưng im lặng.

“……. Tập luyện!” Vài giây sau, Tần Man lạnh lùng nói ra 2 chữ.

Nếu không phải nể tình lần đầu tiên tên này tốt bụng giúp mình, cô thật sự muốn bỏ đi ngay.

Chưa từng thấy qua tên ngốc nghiêm túc nào như thế.

“Nhưng cậu thật sự làm được không? Nếu không, hay là kêu huấn luyện dạy tôi đi.” Tên ngốc kia ngây ngô đứng tại chỗ, vẻ mặt không chắc chắn hỏi lại cô.

Tần Man siết chặt nắm đấm, sau đó lại nói ra 2 chữ: “Im miệng.”

Theo lý mà nói, kiểu tập luyện này cơ bản không cần cô ra tay.

Kết quả không ngờ lại còn bị nghi ngờ.

Phải biết lúc cô ở vị trí đội trưởng chơi cướp súng ở khu 9, tên huấn luyện Khổng Nghị này vẫn không biết đang học ở đâu, thậm chí có thể ngay cả lính mới cũng không biết như thế nào.

Trần Quần đứng đó nhìn sắc mặt của Tần Man không được tốt lắm, anh ta mới phát hiện hình như mình đã nói điều gì đó không nên nói.

Dù gì người ta cũng tới giúp mình, kết quả mình lại liên tục nghi ngờ người ta, thật ra cũng hơi không nên.

Sau đó, anh ta không dám lên tiếng nữa, định tập trung tập luyện.

Tuy trong lòng anh ta còn hơi nghi ngờ, nhưng giống như Tần Man nói bản thân, anh ta có thể vượt qua được, nên ……. có thể dạy được?

Anh ta nhặt 2 tấm thẻ dưới đất lên, đang định luyện lại, nhưng nghe thấy Tần Man nói: “Anh không cần nhặt 2 thẻ đó, cứ đứng thế này đi.”

“Hả? Nhưng ……. nhưng huấn luyện không phải nói là phải giữ thẻ mới được sao?” Trần Quần hơi nghi ngờ nên hỏi lại.

Tần Man cầm 2 tấm thẻ đi tới, giọng điệu lạnh lùng: “Bây giờ tôi đang huấn luyện cho anh, không phải anh ta.”

Trần Quần thấy dáng vẻ khó coi của cô, biết là mình lại nói sai nữa. Anh ra rụt đầu rồi vội đáp: “Ồ được.”

“Đứng vững.”

Tần Man hạ lệnh, Trần Quần lập tức đứng thẳng người tại đó.

Đúng lúc này, những tia nắng cuối cùng của mặt trời lặn khuất hẳn trong đám mây, hoàng hôn dần buông xuống.

Những người trong nhà ăn được Khổng Nghị dắt đi, vừa ăn vừa nhìn về phía sân tập huấn ngoài cửa sổ.

“Mọi người nói thử xem, tên nhóc kia có thể làm được không?”

Tạ Hầu ngồi đối diện nghe thấy những lời này của anh ta thì bất giác cau mày: “Bây giờ anh có thể ăn cơm được đều là nhờ Tần Man ra sức gánh vác, tên nhóc nhà cậu im miệng mà lo ăn đi.”

Nếu không phải Tần Man và huấn luyện đánh cược, chỉ e bọn họ tới bây giờ vẫn còn đứng chờ ở đó.

Người kia lại hừ vài tiếng rồi cũng không nói gì thêm.

Mà chính lúc này, một người bên cạnh đột nhiên nói nhỏ: “Mọi người nhìn xem Tần Man đang làm gì vậy?”

Người xung quanh đều bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Chuyện bên lề

Nam chính: Rốt cuộc lúc nào tôi mới có thể xuất hiện đây? Tạch! Cô nhóc này sắp giành hết oai phong của tôi rồi. Chờ khi tôi xuất hiện thì còn có ai thích nữa?

Nữ chính: Một mình tôi có thể gánh cả bầu trời, anh đừng nên xuất hiện thì hơn.

Xuẩn Hạ: Ừm, quả thật Bá Bá có thể gánh cả bầu trời, dù gì thân phận nam nữ vơ hết mà

Nam chính: Hừ! Đợi tới lúc tôi xuất hiện, lúc đó tôi sẽ áp chế cô, giày vò cô, hi hi hi, Tiểu Man Man

Nữ chính: Gọi tôi là Bá Bá.

Nam chính: …….

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc