Nhìn thấy tin nhắn này phản ứng đầu tiên của Tri Hạ là vui vẻ. Nhưng cô rất nhanh đã nhớ tới tối nay mình có việc.
Cô dè dặt cẩn thận, dùng câu hỏi để dò hỏi: [Có thể muộn một chút được không?]
Chu Hoài Đình: [Sao, còn phải chạy show à?]
Tri Hạ: "?"
Anh biết lát nữa cô phải đến tiệc sinh nhật của Lương Tâm Thần sao?
Cô dựa theo logic suy nghĩ một chút. Lương Tâm Thần và Lâm Mục Chi là vợ chồng, Chu Hoài Đình và Lâm Mục Chi lại có mối quan hệ thân thiết không cạn, nếu biết thì cũng là bình thường.
Phân tích xong, Tri Hạ gửi lại một câu bảo đảm: [Em nhất định sẽ quay về sớm]
Trôi qua ba phút, đối phương vẫn không trả lời lại.
Tri Hạ nhìn chằm chằm khung chat không có chút động tĩnh nào, lúc này mới chậm chạp nhận ra có phải anh đang tức giận không.
Cô do dự gõ ra một dòng chữ: [Vậy em nói với Tâm Thần là không qua nữa nhé?]
Tin nhắn vừa mới gửi đi, ngoài cửa liền truyền đến tiếng gõ.
Tri Hạ lập tức tắt màn hình điện thoại, nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái ra mở cửa.
Cửa vừa mở, một bóng đen cao lớn đã bao trùm lấy cô kín mít.
Tri Hạ ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn. Gương mặt đẹp trai trước mắt này đã hiện lên trong đầu cô vô số lần, nhưng giờ phút này lại có vẻ vô cùng không chân thực.
Chu Hoài Đình chưa bao giờ gõ cửa phòng cô, càng đừng nói là đi vào phòng cô.
Chỉ thấy anh khẽ hất cằm lên.
Tri Hạ giống như bị bỏ bùa mê, cả người ngây ngốc nghiêng sang một bên.
Chu Hoài Đình bước ngang qua cô, hờ hững quét mắt một vòng. Đều là những thứ đồ chơi của con gái, bộ chăn ga gối đệm sặc sỡ, những con gấu bông đủ hình thù lớn nhỏ xếp đầy trên giường, trên bàn là một đống đồ linh tinh.
Bầu không khí yên lặng hiện tại có vẻ như không phù hợp.
Người đàn ông quay đầu nhìn sang, thấy Tri Hạ vẫn đứng chôn chân ở đó như một con ngốc, chần chừ lề mề cũng chẳng chịu đóng cửa.
Anh vòng tay kéo người lại, chân đá về phía sau đóng cửa lại.
Tri Hạ còn chưa kịp nói chuyện, nụ hôn của người đàn ông đã trút xuống xối xả.
Nụ hôn này rất sâu, nóng rực mà mãnh liệt, có một khoảnh khắc cô còn tưởng họ là đôi tình nhân lâu ngày gặp lại.
Không hề có bất cứ dấu hiệu báo trước nào, một bàn tay to lớn luồn vào trong áo, thuần thục cởi nội y của cô ra.
Ý thức được hành động tiếp theo của anh, Tri Hạ vẫn còn chút lý trí. Cô lo lắng Mạnh Phương Lôi có thể tới tìm mình bất cứ lúc nào nên cảnh giác chú ý động tĩnh ngoài cửa.
Đôi môi của người đàn ông cọ xát vào môi cô, hàm hồ nói: "Mẹ em đi đánh mạt chược rồi."
"..."
Từ nhỏ đến lớn, sự bảo vệ của Mạnh Phương Lôi đối với Tri Hạ mang một sự nghiêm khắc gần như là nuôi nhốt. Trước đây ra ngoài nhất định phải có vệ sĩ đi theo, sau khi cô trưởng thành thì đã được rút đi, nhưng mỗi ngày đều phải báo cáo lịch trình.
Nhờ có hai năm nay sau khi nghỉ hưu, Mạnh Phương Lôi mê mẩn đánh mạt chược, phân tán mất một nửa tâm tư ra ngoài, bằng không Tri Hạ tuyệt đối sẽ không có cơ hội lén lút qua lại với Chu Hoài Đình.
Trong nháy mắt, Tri Hạ đã bị đè xuống giường.
Đáng sợ nhất là cô vẫn chưa bước vào trạng thái. Người đàn ông dùng đôi chân dài quỳ gối hai bên sườn cô, gương mặt lạnh lùng xé mở bao bì, giống như đang tháo dỡ công cụ giết người.
Còn Tri Hạ chính là con cá bị mổ bụng trên thớt, ánh mắt nhìn anh chất chứa đầy ý cầu xin.
Động tác tay của Chu Hoài Đình vẫn không dừng lại, giọng nói khàn khàn đè ép bên tai: "Em không phải muốn đi chạy show sao?"
"..."
Cô cuống quýt đỏ mặt phủ nhận: "Em không đi..."
Thế nhưng anh căn bản không cần cô giải thích, cúi người trực tiếp chặn lấy đôi môi cô, những lời còn lại đều biến thành một tiếng nức nở.
Nụ hôn nóng rực của người đàn ông từ từ trượt xuống, cọ xát làn da trên ngực cô, bên trong chính là trái tim yếu ớt nhất của cô.
Cũng là nơi mẫn cảm nhất của cô.
Cơ thể Tri Hạ run rẩy không khống chế được.
Chìm vào thủy triều mất khống chế, nhưng vẫn còn một chút ý thức lẻ tẻ, cô cắn chặt môi không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Đáy mắt Chu Hoài Đình vương dục vọng, ánh mắt nhìn cô sâu thẳm, phảng phất như có thể nhìn thấu tận đáy lòng cô.
Anh kéo người cô lên, đổi thành tư thế ôm ấp, nghiêng đầu thì thầm bên tai cô.
"Trong nhà đâu có ai, muốn kêu thì cứ kêu đi."
Lời thì thầm trêu ghẹo lọt vào tai, vành tai Tri Hạ trong nháy mắt đã đỏ bừng, ửng lên một màu đỏ vô cùng diễm lệ.
Khóe môi anh cong lên một độ cong, cắn lên dái tai mềm mại này.
Tri Hạ không nhịn được nữa mà phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
...
Sau khi kết thúc, hai cánh tay Chu Hoài Đình tùy ý dang rộng ra. Tri Hạ gối lên cánh tay rắn rỏi của anh, mái tóc đen nhánh buông xõa lộn xộn.
Đã rất lâu sau, trong phòng chỉ còn lại nhịp đập trái tim chập chùng của hai người.
Anh thở hổn hển, mí mắt mỏng rủ xuống. "Cậu bạn nam nào vậy?"
Câu hỏi quá mức đột ngột, Tri Hạ qua vài giây mới phản ứng lại được.
Cô thành thật bày tỏ ấn tượng về người bạn học nam kia: "Đeo kính ạ."
Chu Hoài Đình nghiêng đầu nhìn cô, nâng tay muốn ngắt gương mặt của đồ ngốc này một cái.
Điện thoại vang lên không hợp thời điểm.
Chủ nhân của chiếc điện thoại lập tức bật dậy. "Em nghe điện thoại đã."
Tri Hạ tiện tay lấy một tấm thảm nhỏ quấn quanh người, đi chân trần đến trước bàn cầm điện thoại.
Nhìn thấy là Lương Tâm Thần gọi tới, cô do dự liếc nhìn sang bên cạnh. Thân thể với những đường nét khỏe khoắn của người đàn ông đang nằm trần trụi trên giường, một tay gối sau gáy, nhắm nghiền hai mắt, dường như đã ngủ say.
Tri Hạ rón rén trốn vào phòng tắm như kẻ trộm.
Trong không gian nhỏ hẹp, tiếng vang rất rõ ràng.
Trong ống nghe truyền đến một trận khóc lóc bi thương đau đớn.
"Tri Hạ cậu đến chưa?" Lương Tâm Thần khóc lóc nói không rõ lời: "Lâm Mục Chi cứ như chết rồi ấy cả ngày chẳng thấy bóng dáng đâu, ngay cả người bạn tốt nhất cũng không đến đón sinh nhật cùng mình, sao số mình lại khổ thế này."
Lương Tâm Thần vẫn chưa tốt nghiệp đại học, đã bị người nhà sắp xếp liên hôn. Tuy nói đối phương và cô quen biết từ nhỏ, nhưng hai người hoàn toàn không cùng một tần số.
Tri Hạ đau lòng thay cô, sống cùng một người không thích mình quả thực không dễ dàng gì.
Vốn muốn lấy cớ thoái thác không qua nữa, cô do dự một lát rồi an ủi: "Cậu đừng khóc nữa, lát nữa mình sẽ qua đó ngay."
Lương Tâm Thần buồn thì buồn, nhưng vẫn biết rõ hoàn cảnh của cô. "Cậu đã báo cáo lại chưa?"
Tri Hạ trầm mặc. Chỗ Mạnh Phương Lôi thì đã báo cáo rồi, còn bên Chu Hoài Đình...
Cân nhắc đến điểm này, cô thay đổi lý do: "Mình sẽ cố gắng qua đó."
Sau khi cúp điện thoại, Tri Hạ nhìn thấy chính mình trong gương.
Mái tóc đen nhánh xinh đẹp rối tung lộn xộn, từng lọn từng lọn rủ xuống đầu vai. Vết sẹo cũ trên ngực tựa như vết nứt ngầm của một cái cây cổ thụ trăm năm.
Tri Hạ vuốt ve vị trí này, chậm nửa nhịp mới nhớ ra anh vẫn còn ở bên ngoài.
Cô vội vàng đi ra ngoài, phát hiện người đã đi mất rồi.
Tri Hạ nhìn căn phòng trống rỗng, trong không khí vẫn còn vương lại hương vị triền miên buông thả, cô ngượng ngùng vùi mặt xuống.
Bình tĩnh lại một lát, cô lấy điện thoại ra định gửi tin nhắn cho anh, nhưng khi mở giao diện trò chuyện ra lại không biết nên nhắn gì.
Xuất phát từ sự kính sợ dành cho anh từ nhỏ, ngoại trừ lời chúc mừng sinh nhật mỗi năm, nếu anh không tìm cô, cô gần như sẽ không bao giờ chủ động làm phiền anh.
Nghĩ ngợi một lúc, vẫn là không gửi nữa.
Dù sao thì cũng đã làm một lần rồi, tối nay chắc anh sẽ không tìm cô nữa đâu.
Cô chuyển sang khung trò chuyện với Lương Tâm Thần, không chút do dự gõ chữ: [Bây giờ mình qua đó]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)