Tri Hạ nhìn căn phòng trống trải, trong không khí vẫn còn lưu lại hương vị triền miên buông thả, cô xấu hổ vùi mặt xuống.
Bình tĩnh lại một lát, cô lấy điện thoại ra nhắn tin cho anh. Vừa gõ xong một chữ, chợt nhớ tới lời bảo đảm cách đây không lâu của mình, cô lập tức xóa đi.
Vừa định thoát khỏi giao diện trò chuyện với anh thì một dòng tin nhắn trả lời mang đậm phong cách cá nhân nhảy ra: [Không biết gõ chữ à? Chặn đây]
"..."
Chu Hoài Đình: [Đi đi, anh cũng có việc phải ra ngoài.]
Tri Hạ: [Vâng, đi chơi vui vẻ nhé.]
Có sự cho phép của anh, Tri Hạ yên tâm thoải mái đến chỗ hẹn.
Đã báo cáo trước với Mạnh Phương Lôi, chú tài xế cũng đã đợi sẵn từ sớm.
Bị trễ mất hơn nửa tiếng so với giờ hẹn, lúc Tri Hạ lên xe vẫn cảm thấy rất ngại ngùng, cô liên tục xin lỗi chú Lý tài xế.
Một nửa là vì để chú ấy phải đợi lâu, một nửa là vì nguyên nhân khiến chú ấy phải đợi.
Cô không khỏi suy nghĩ, nếu như chuyện vượt rào này bị ba mẹ biết được, cô sẽ phải gánh hậu quả như thế nào.
Trong môi trường náo nhiệt, cô tạm thời quên đi sự lo lắng.
Dưới ánh đèn phân tầng trật tự, hồ bơi phản chiếu bóng người đi lại thong dong, từng đám thanh niên nam nữ cười đùa không ngớt.
Tri Hạ diện một bộ lễ phục dạ hội màu xanh dương nhạt đứng bên bờ hồ trong vắt. Cô ném mũi tên trong tay về phía trước, mũi tên vạch ra một đường cong giữa không trung, rơi chuẩn xác vào chiếc bình hoa trên tấm ván nổi.
Đám đông vây xem phát ra tiếng reo hò.
Lương Tâm Thần hô to một câu: "Hạ Hạ, cậu cừ quá đi mất!" Cô tươi cười lắc lắc tay Tri Hạ, hỏi: "Rốt cuộc là cậu ném kiểu gì mà chuẩn thế?"
Tri Hạ nhún vai. Đó là bản lĩnh cô rèn được hồi còn ở viện mồ côi. Tính toán tốt góc độ, lực đạo, cộng thêm một kỹ năng nhất định thì gần như có thể bách phát bách trúng.
Lương Tâm Thần vô cùng đắc ý nhướng mày với đối thủ bên cạnh: "Trần Thuật, đến lượt anh rồi đấy."
Trần Thuật phiền não sờ sờ cằm: "Cô ấy ném tám trúng bảy rồi, thế này làm tôi áp lực lớn quá."
"Vậy thì anh nhận thua đi."
Có người đặt cược vào anh ta, lập tức phát ra tiếng bất mãn: "Trần Thuật, anh mà dám nhận thua, tôi sẽ ném anh xuống hồ trước."
Bốn phía cười rộ lên.
Trần Thuật cũng cười, sáp lại gần Tri Hạ thì thầm: "Cô nhường chút đi, cứu tôi một mạng với."
Tri Hạ lộ ra vẻ mặt khó xử, Trần Thuật lại lập tức tâm lý nói: "Tôi đùa thôi, cô cứ tung hết thực lực ra đi."
Trong lúc náo nhiệt, có một người đàn ông mặc âu phục đen xuyên qua đám đông đi đến bên cạnh Lương Tâm Thần, cúi đầu thì thầm vào tai cô.
Sắc mặt Lương Tâm Thần chợt thay đổi, cô nói với Tri Hạ: "Hạ Hạ, cậu cứ dốc hết sức ở đây nhé, mình lên lầu một lát."
Không biết đã xảy ra chuyện gì, Tri Hạ mờ mịt 'ồ' một tiếng.
Một trận reo hò cao vút vang lên, rất nhanh lại kéo cô về với bầu không khí huyên náo.
Còn lại mũi tên cuối cùng, kết quả đã không còn gì phải hồi hộp nữa.
Mũi tên trong tay Tri Hạ vừa rơi vào trong bình, toàn trường liền dấy lên tiếng reo hò ầm ĩ.
Bị bầu không khí cuồng nhiệt lây nhiễm, Tri Hạ cười rạng rỡ nói đùa cùng mọi người.
Không hiểu sao, sự náo nhiệt hài hòa bỗng trở nên hơi hỗn loạn, xuất hiện tình trạng xô đẩy trong phạm vi nhỏ. Có vài âm thanh khác lạ vang lên, dường như đang nói ai đó đã tới.
Tri Hạ kẹt trong đám đông, liên tục có người lướt qua bên cạnh, cô cũng tò mò dỏng tai lên nghe.
Đột nhiên không biết có một lực đẩy từ đâu tới, trọng tâm của cô bị lệch, cả người ngã về phía hồ bơi. Mắt thấy sắp rớt xuống nước, ngay trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, có người đưa tay kéo cô lại.
Suýt chút nữa là rơi xuống nước, Tri Hạ vẫn không quên tránh né sự tiếp xúc thân thể của đối phương, cô đưa tay vuốt ve ngực đang phập phồng, nói tiếng cảm ơn.
Bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của Trần Thuật hạ xuống bên đùi, anh ta lớn tiếng: "Ai đi đứng thô lỗ thế hả."
Trong lúc hỗn loạn có một người phụ nữ mặc váy voan màu hồng phấn lên tiếng: "Trần Thuật, anh dữ dằn cái gì, người ta không cẩn thận thôi mà."
Nghe thấy âm thanh, Tri Hạ ngước mắt nhìn sang. Phương Tư Nhược diện một bộ váy dạ hội và trang sức đắt tiền, khiến người ta chỉ cần liếc mắt một cái là ấn tượng sâu sắc.
Khoảnh khắc vừa nãy, trong ký ức của cô lờ mờ xuất hiện màu sắc này.
Nếu Phương Tư Nhược không nhấn mạnh hai chữ "người ta", Tri Hạ vẫn sẽ cho rằng đó là vô ý. Nhưng dù biết là cố tình, Tri Hạ cũng sẽ không xung đột với người khác, cô không muốn rước thêm rắc rối cho gia đình.
Trần Thuật tính tình hào sảng, nói đùa: "Người ta nào, đừng bảo là cô nhé."
Những người có mặt ở đây đều là con cháu nhà quyền thế, quan hệ lợi ích đằng sau đan xen phức tạp, không ai dám tùy tiện đắc tội với ai.
Trên mặt Phương Tư Nhược vẫn tươi cười hớn hở: "Anh quản người ta nào làm gì, có liên quan gì đến anh đâu."
Có người xen vào: "Tư Nhược, cô nói vậy là sai rồi, nhà họ Trần và nhà họ Chu sắp thành sui gia với nhau rồi kìa."
Tri Hạ ngẩn người, cô quả thực từng nghe qua tin đồn này.
Trần Thuật có một người chị gái trạc tuổi Chu Hoài Đình, ba mẹ nhà họ Chu quả thật có ý muốn liên hôn với nhà họ Trần.
Dưới sự hùa theo của những người xung quanh, sự cố bất ngờ này dường như cứ thế trôi qua.
Đột nhiên có một giọng nói với chất giọng cực êm tai rẽ ngang qua sự ồn ào: "Chuyện vui lớn thế này sao tôi lại không nhận được thông báo nhỉ."
Giọng nói này vừa phát ra, hiện trường chốc lát đã chìm vào tĩnh mịch.
Tri Hạ cùng mọi người đưa mắt nhìn sang.
Ánh mắt hơi thẫn thờ. Người mới làm mây làm mưa với cô hai tiếng trước, lúc này lại xuất hiện ở đây chói lóa như sao như trăng.
Thân hình cao lớn của người đàn ông tựa nghiêng vào cột tường, cổ áo sơ mi hơi mở, tư thế lười biếng, anh cúi đầu châm thuốc, đôi môi mỏng gợn lên một độ cong như có như không.
Có không ít người nhận ra đó là ai, đại thiếu gia nhà họ Chu hiển hách lẫy lừng.
Vị thiếu gia có thân phận cao quý này đã lâu không xuất hiện trước công chúng, nhất thời không ai dò xét được tính tình của anh, chẳng một ai dám đáp lại câu nói này.
Bầu không khí ngưng trệ một chút.
Cuối cùng cũng có người to gan, lên tiếng đáp lại: "Anh Hoài Đình, bọn em cũng chỉ nghe đồn thôi."
Người lên tiếng chính là Phương Tư Nhược.
Chu Hoài Đình chậm rãi ngước mắt lên, cách một làn khói mỏng manh, khóe môi anh nở một độ cong sâu hơn: "Còn nghe đồn gì nữa, nói nghe thử xem."
Giọng điệu của anh thong dong, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc thon dài, mang theo vẻ rửa tai lắng nghe, nhưng Phương Tư Nhược lại tự dưng chột dạ, không dám trả lời nữa.
Anh lại bật cười một tiếng: "Tôi cũng nghe nói một chuyện, bơi lội rất có ích cho sức khỏe, khi nào chúng ta hẹn thời gian đi bơi chung nhé?"
"?"
Chuyển chủ đề quá nhanh, não của mọi người đều trở nên chậm chạp.
Ngược lại là Phương Tư Nhược rất nhanh đã nhận ra trong lời nói có ẩn ý, cô ta cười gượng đáp: "Được... thôi."
"Nhưng kỹ thuật bơi của tôi không tốt lắm, rất dễ kéo người khác xuống nước." Chu Hoài Đình nhìn chằm chằm vào cô ta, giọng điệu ôn hòa: "Cô phải chú ý một chút đấy."
Chắc là có tật giật mình, Phương Tư Nhược nghe ra được ý đe dọa, cả người cô ta nổi da gà, run rẩy đáp lời vâng.
Giống như chỉ tiện đường đến hẹn người đi bơi, người đàn ông quay lưng rời đi, tựa như một cơn gió không báo trước, thổi qua mạnh mẽ.
Hiện trường yên tĩnh vài giây, sau đó lại khôi phục sự ồn ào như cũ.
Có người phản ứng chậm còn chạy tới trêu chọc Phương Tư Nhược: "Tư Nhược, cô và Chu Hoài Đình qua lại với nhau từ lúc nào thế, anh ấy lại còn hẹn cô đi bơi nữa."
"Vóc dáng anh ấy chắc chắn siêu đỉnh, đến lúc đó nhớ chụp lén vài tấm cho bọn này xem với nhé."
...
Tri Hạ âm thầm chứng thực trong lòng, quả thật là siêu đỉnh.
Có người huých nhẹ vào cánh tay cô, hỏi: "Hạ Hạ, anh Hoài Đình không phải đang ở Mỹ sao, nghe nói công ty anh ấy chuẩn bị lên sàn rồi, thời điểm này về nước làm gì thế?"
Tri Hạ vừa định mở miệng thì đã bị người khác chặn lời.
"Cô hỏi Tri Hạ thì sao mà cô ấy biết được."
"Ồ, nói cũng đúng."
Bọn họ luôn mặc định quan hệ giữa cô và Chu Hoài Đình rất tệ, không thể nào biết được lịch trình của anh. Dù sao thì thái độ của Chu Hoài Đình đối với cô, trong giới này gần như ai ai cũng biết.
Tri Hạ chỉ cười cho qua, nhưng trong lòng lại hơi buồn bực, cô định nói với Lương Tâm Thần một tiếng rồi đi về.
Căn biệt thự này là nhà tân hôn của Lâm Mục Chi và Lương Tâm Thần, diện tích đất rất lớn, bốn phía gần như được bao bọc bởi cây xanh um tùm, giống như mọc ra từ trong rừng rậm.
Tri Hạ men theo cầu thang xoắn ốc uốn lượn bước lên, có một ô cửa sổ nhỏ vừa vặn bao trọn lấy cành hoa nhài mùa xuân màu vàng nhạt, mang theo vẻ tinh xảo của tự nhiên.
Phong cảnh làm say đắm lòng người, cô dừng lại lấy điện thoại ra chụp hình. Cô điều chỉnh lại bố cục rồi nhấn nút chụp, nhìn bức ảnh đã được lưu lại, cuối cùng mới nỡ dời mắt.
Lần chuyển mắt này, có một bóng người lọt vào tầm nhìn.
Cùng lúc giật mình, cô cũng nhận ra đó là ai.
Nhưng anh cũng giống hệt như lúc ở dưới lầu ban nãy, không thèm liếc nhìn cô một cái.
Người đàn ông tựa vào ghế sô pha hút thuốc, chiếc đồng hồ đính kim cương đen lộ ra trông vô cùng tao nhã và quý phái. Bên cạnh là một ô cửa kính, ánh sáng bên ngoài và ánh đèn ấm áp bên trong hòa quyện vào nhau, tô điểm ra một luồng sáng vừa phải. Đường nét góc nghiêng sắc bén rõ ràng, lạnh lùng anh tuấn.
Chỉ nhìn từ khung cảnh này, đã khiến người ta rung động tâm can hơn bất kỳ cảnh đẹp nào cô từng thấy.
Giống như một sự hồi đáp, đột nhiên có một tiếng vang lớn "loảng xoảng" truyền đến.
Là động tĩnh đập phá đồ đạc, đánh giá từ nơi phát ra âm thanh thì là từ trong phòng của Lương Tâm Thần, Tri Hạ theo bản năng nhấc chân định chạy qua đó.
Cô vừa mới cất bước, một giọng nói trầm thấp đã ngăn cô lại.
Chu Hoài Đình dùng một tay chống cằm, chầm chậm ngước mắt lên nhìn cô: "Bớt lo chuyện bao đồng nhà người ta đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)