Thời tiết nóng bức lạ thường, bầu trời hừng hực một màu xanh ngắt, không lẫn chút tạp sắc dư thừa nào.
Những công trình kiến trúc nguy nga tựa như đang rơi rụng xuống mặt biển.
Trì Hạ bước xuống từ chiếc xe mát lạnh. Cô mặc quần jean và áo phông ôm sát, chỉ đi bộ vài bước ngắn mà sau gáy đã lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
Người giúp việc chu đáo đưa khăn lông tới, cô nhận lấy, nói một tiếng cám ơn.
"Mẹ, con về rồi."
Một người phụ nữ có khí chất tao nhã quay người lại, nụ cười hiền hòa: "Mộng Mộng, về rồi à, lại đây xem hoa mẹ cắm thế nào."
Mộng Mộng là tên cúng cơm của con gái ruột Mạnh Phương Lôi. Tri Hạ đã kế thừa nó suốt mười sáu năm, từ lâu đã hòa làm một với cái tên gọi thân mật này.
Cô vui vẻ đáp: "Vâng ạ."
Tri Hạ bước tới, nghiêm túc ngắm nhìn. Cô lẳng lặng cầm lấy hai cành lan Nam Phi màu xanh nước biển cắm xen vào trong bình hoa, tỉ mỉ chỉnh sửa một lát.
"Mẹ xem thử xem, như vậy có sinh động hơn chút nào không."
Mạnh Phương Lôi nhìn thử, quả thật là đẹp mắt hơn rất nhiều. Bà ôm lấy Tri Hạ, mặt mày rạng rỡ cười nói: "Đẹp lắm, không hổ là con gái của mẹ."
Trì Hạ khẽ cười, nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.
"Đói rồi phải không, chúng ta chuẩn bị ăn cơm thôi."
Mạnh Phương Lôi cầm chiếc khán lông tiện tay lau lau.
"Vậy con lên lầu cất đồ trước đã."
"Ừ, tiện thể gọi anh con xuống ăn cơm luôn."
Lông mi Tri Hạ chợt run rẩy.
Người anh mà Mạnh Phương Lôi nhắc tới chỉ có thể là Chu Hoài Đình.
Anh... về rôi...
Trì Hạ hoàn toàn không có sự chuẩn bị tâm lý. Mảnh đất hoang vu trong lòng bỗng chốc đón một cơn gió thoảng qua không thể kìm nén, cào cấu khiến lòng người rối bời.
Cô cố gắng duy trì sắc mặt bình thường, ngậm cười hỏi: "Anh về lúc nào vậy ạ?"
Con trai ruột trở về khiến Mạnh Phương Lôi khó giấu được niềm vui sướng, bà vừa đi vừa nói: "Mới tới nhà khoảng một tiếng trước, con lên đó đi, mẹ vào bếp xem thử."
"Vâng." Tri Hạ khẽ mím môi, bước chân có sự run rẩy mà chính cô cũng khó phát hiện ra.
Phòng của Tri Hạ ở tầng hai, cùng tầng với ba mẹ Chu, một mình Chu Hoài Đình chiếm trọn tầng ba.
Cô về phòng mình trước, không dừng lại giây phút nào, lập tức đi lên tầng ba.
Lúc sắp đến cửa phòng anh, cô ngược lại thả chậm bước chân.
Cửa phòng không đóng mà để mở hé, có thể nhìn thấy sơ qua cách bày trí bên trong.
Có một bức tranh sơn dầu màu sắc rực rõ treo ở đầu giường, hoàn toàn tương phản với bộ chăn ga gối đệm màu xám tro, cân bằng lại cục diện đơn điệu lạnh lẽo vốn có.
Tri Hạ hơi thất thần.
Bỗng nhiên có một tiếng bước chân truyền đến, cô gần như theo bản năng muốn trốn đi, nhưng không kịp nữa rồi. Cô cứ như vậy không chút phòng bị mà va vào một ánh mắt.
Đôi mắt này vô cùng đẹp, con ngươi đen láy, sâu thẳm mà sắc bén, vô tình hay cố ý giải phóng ra một loại tính xâm lược, hoàn toàn không nói lý lẽ mà chiếm lấy trái tim cô.
Ngực thắt chặt, Tri Hạ cố tỏ ra bình tĩnh nói rõ mục đích đến đây: "Anh, mẹ bảo em gọi anh xuống ăn cơm."
Chu Hoài Đình vừa tắm xong, mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng, thắt lưng buộc lỏng lẻo.
Ngọn tóc đen nhánh vẫn còn rỏ nước, giọt nước dọc theo chiếc cổ thon dài chảy xuống.
Giọng nói của anh dường như cũng thấm đẫm hơi nước, trong trẻo mà đầy từ tính: "Em đang nói chuyện với ai thế, ngoài cửa có người à?"
"..."
Bỏ qua thứ tình cảm không phù hợp kia, với tư cách là bậc bề trên, Tri Hạ vẫn có chút sợ anh.
Cô co rúm ngón tay lại, thành thật đi vào trong.
Hương sữa tắm thoang thoảng trong không khí ngày càng rõ ràng, sạch sẽ và trong tréo như sau cơn mưa.
Trì Hạ đi thẳng đến trước mặt anh, nói lại lần nữa: "Mẹ bảo em..."
Chỉ là nói mới được một nửa, cô đã bị ép phải dừng lại.
Người đàn ông vươn lòng bàn tay túm lấy, giữ chặt gáy cô, cúi đầu hôn xuống.
Cách lần hôn môi trước của hai người đã hơn ba tháng rồi.
Có lẽ vì khoảng cách thời gian quá lâu, Tri Hạ vẫn luống cuống y như lần đầu tiên.
Cô thụ động ngẩng đầu, hai tay sững sờ buông thõng bên chân, đón nhận nhiệt độ cơ thể anh, đồng thời khẩn trương chú ý động tĩnh bên ngoài.
Dường như nhận ra cô đang phân tâm, bàn tay anh giữ chặt ót cô, làm sâu thêm nụ hôn này. Thậm chí còn mang theo vài phần cọ xát bạo lực, anh khống chế lực đạo mà cắn mút đôi môi cô.
Tri Hạ không nhịn được mà phát ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Nhịp thở của người đàn ông không đều, anh mập mờ hòa cùng nụ hôn lên tiếng: "Gãy tay rồi à?"
"..."
Thế là Tri Hạ chậm rãi nâng tay lên, ôm lấy eo anh, dần dần tìm lại được chút cảm giác thân mật quen thuộc.
Nụ hôn sau cái ôm càng trở nên triền miên.
Trong phòng chỉ còn lại tiếng hôn môi dính dấp.
Sau khoảng thời gian dài năm phút, khóe mắt Tri Hạ ứa ra giọt lệ nóng hổi, cô nằm bò trong ngực anh thở dốc.
Chu Hoài Đình dùng một tay lười biếng ôm lấy eo cô, giọng điệu lười biếng: "Ngốc muốn chết, lâu như vậy rồi mà vẫn chưa biết cách lấy hơi."
Trì Hạ không thể chối cãi, cô dựa vào người anh điều hòa lại nhịp thở.
Vừa khôi phục lại bình thường cô đã nhớ tới nhiệm vụ ban đầu. Cô ngấng đầu, nhìn đường nét xương hàm trơn tru của anh nói: "Mẹ bảo em gọi anh xuống ăn cơm."
Không biết chữ nào chọc giận anh, anh khẽ nhíu mày. Nhìn ngắm gương mặt trắng trẻo này, từ đôi mắt đến khóe miệng đều toát ra một vẻ đẹp thuần khiết, xinh xắn đến mức không thể chê vào đâu được, nhưng cũng ngốc nghếch đến không thể bắt bẻ.
Uổng phí cho gương mặt này, chỉ toàn làm mất hứng.
Chu Hoài Đình vươn tay bóp nhẹ gương mặt cô: "Lời của bà ấy thì em nghe lọt không sót chữ nào."
Anh cười khẩy một tiếng, xoay người giật tung thắt lưng. Áo choàng tắm mở toang, đôi chân săn chắc thon dài sải bước đi về phía phòng thay đồ.
Trì Hạ nhìn bóng lưng cao lớn đĩnh đạc của người đàn ông, thầm rì rầm rằng lời của anh em cũng nghe theo còn gì.
Không biết anh có nghe thấy hay không, tóm lại anh dặn dò một câu: "Ở ngoài đợi, đừng có hòng nhìn trộm nữa."
"..."
Cô nhìn trộm hồi nào chứ?
Mặt Tri Hạ vẫn còn nóng rực, có thể còn đang đỏ bừng bừng. Cô đóng cửa lại, đi đến dưới máy điều hòa, ngửa mặt đón gió để hạ nhiệt.
Chu Hoài Đình rất nhanh đã đi ra từ phòng thay đồ, Tri Hạ nghe thấy động tĩnh liền quay đầu nhìn sang.
Người đàn ông thay một bộ quần áo mặc ở nhà thường ngày, áo phông đen và quần thể thao màu xám. Vai rộng eo hẹp, vóc dáng cao ráo thon dài, ăn mặc đơn giản cũng đủ thu hút ánh nhìn.
Chu Hoài Đình giương mắt liếc nhìn máy điều hòa, chậc lưỡi nhạt nhẽo một tiếng. Lúc anh đang định mắng cô một câu thì bên ngoài truyền đến tiếng gọi: "Hoài Đình, ra ăn cơm thôi."
Nghe thấy âm thanh bên ngoài, Tri Hạ gần như phản xạ có điều kiện. Y hệt như một con thỏ nhỏ bị hoảng sợ, cô nhanh chóng ngồi xổm xuống trốn ra sau ghế sô pha.
Chu Hoài Đình chứng kiến toàn bộ quá trình, anh nhịn không được bật cười, nhấc chân đi ra ngoài cửa: "Tới đây."
Sau khi anh đi rồi, Tri Hạ lờ mờ nghe thấy cuộc đối thoại bên ngoài.
"Bảo em gái con lên gọi, người cũng không biết đi đâu rồi."
"Với cái đầu của em ấy chắc không hiểu tiếng người đâu."
"..."
Chập tối.
Bầu trời như bị hắt nước cam ép dần nhuộm thành một màu xanh lam sẫm hỗn độn, luồng khí nóng rực rỡ của ban ngày cũng thu lại sự sắc bén.
Trên bàn ăn chật ních những món ngon sắc hương đầy đủ.
Hai mẹ con Mạnh Phương Lôi và Chu Hoài Đình câu được câu chăng trò chuyện.
Tri Hạ ăn cơm lơ đãng, nghe thấy Mạnh Phương Lôi hỏi anh lần này về bao giờ đi, Chu Hoài Đình thờ o đáp lại là chưa biết chừng.
Anh trước nay luôn đi ở tự do, không bị trói buộc.
Năm đó anh bỏ lại cơ ngơi đồ sộ của nhà họ Chu để một mình sang Mỹ gây dựng sự nghiệp.
Nay trở về đây mọi thứ vẫn chẳng hề thay đối, tình yêu thương của ba mẹ dành cho anh, cả quyền thừa kế tập đoàn nhà họ Chu.
Khác với Tri Hạ, có phần ân tình và sự ỷ lại luôn trói buộc cô.
Một khi rời đi, e rằng cô sẽ chẳng thể quay về như thuở ban đầu được nữa.
"Mộng Mộng, sao hôm nay lại về trễ hơn mọi ngày vậy." Mạnh Phương Lôi chuyển chủ đề sang người con gái.
Tri Hạ năm nay đã học năm ba đại học, thế nhưng mọi chuyện vẫn phải báo cáo với ba
mẹ.
Cô ngừng ăn, trả lời lưu loát trôi chảy: "Tuần sau trường tổ chức triển lãm tranh, có một bạn học nhờ con giúp sửa bản thảo."
"Bạn nam hay bạn nữ?"
"Bạn nam ạ."
Sau khi Tri Hạ trả lời xong, Mạnh Phương Lôi gật đầu, không có phản ứng gì quá lớn.
Thế mà người ngồi đối diện lại phóng tầm mắt qua.
Tri Hạ lo đãng ngước mắt lên, vừa vặn rơi vào một đôi mắt đen nhánh.
Hốc mắt anh hơi sâu, xương mày sắc bén.
Vô tình hay cố ý, ánh mắt nhìn cô luôn rất sâu thẳm, giống như đang dò xét.
Tri Hạ căn bản không chịu nổi anh nhìn như vậy.
Ngay lúc cô sắp để lộ sơ hở, anh thong thả ung dung lên tiếng: "Trụ cột nhà chúng ta đâu rồi?"
Mạnh Phương Lôi cười: "Ba con á, ông ấy đi ăn cơm với lãnh đạo trên tỉnh xuống rồi."
Chu Hoài Đình nhấp một ngụm canh nhạt.
"Vậy cậu cũng ở đó chứ?"
"Đúng vậy..."
Tiêu điểm đã chuyển dời, Tri Hạ thở phào nhẹ nhõm.
Bây giờ cô rất sợ xuất hiện chung một khung hình với anh, có thể chỉ cần không cẩn thận một chút là sẽ bị lộ tẩy.
Không biết đã bao lâu trôi qua, con ve sầu trên cây giống như bị bóp nghẹn cổ họng, đột ngột tắt tiếng.
Tri Hạ ban đầu không để ý, cho đến khi nghe thấy tiếng người bên ngoài, cô mới nghiêng đầu nhìn ra.
Dưới gốc cây đa treo đèn dây, có hai nhân viên bảo vệ đang cầm cây sào đi bắt ve sầu.
Cô phân tâm nhìn một lúc, chậm một nhịp mới chú ý tới ở giữa hoa viên còn có một người.
Người nọ dựa người vào chiếc bàn đá, đôi chân dài nhàn nhã chống trên mặt đất, đầu ngón tay kẹp hờ một điếu thuốc, có một đốm lửa nhỏ đang khẽ đung đưa.
Vượt qua ánh lửa, có thể nhìn thấy một đôi mắt đen láy sáng ngời, giống như đang nhìn cô. Nhưng ánh mắt đó lại lơ đăng, dường như cô không hề lọt vào tầm mắt của anh.
Sau vài giây chạm mắt vi diệu, anh chậm rãi đứng thẳng người, cất bước chân dài rời đi.
Tri Hạ bĩu môi, rụt đầu lại, dồn sự chú ý về bức tranh.
Vừa nhấc bút lên, điện thoại đã rung, cô mở khóa màn hình, liếc mắt liền thấy hai chữ ngắn gọn dứt khoát: [Lên đây]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)